Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1704: Cùng Nhau Xem Kịch

Trước Tiếp

Vệ Hinh Di ngơ ngác đi vào phòng riêng, nàng ấy ngập ngừng cất lời:

- Hình như Kỷ tiểu thư rất sợ Huyện chúa.

Ngọc Văn à lên một tiếng, nói:

- Chắc là do ta đã từng cảnh cáo nàng ta nhỉ?

Vệ Hinh Di sửng sốt, thẳng thắn vậy sao? Nhưng nàng ấy rất thích tính thẳng thắn này:

- Ở phủ Tần vương à?

Ý cười trong mắt Ngọc Văn càng rõ rệt hơn, phản ứng mau lẹ thật đấy, nàng ấy thích người thông minh, đần quá thì thôi. Nàng ấy rất sợ “ngốc - bạch - ngọt” trong truyện kể của bà nội, “ngốc - bạch - ngọt" không phù hợp với gia thế nhà họ và chỉ mang đến rắc rối cho người nhà thôi. Nghĩ vậy, Ngọc Văn bèn uống một hớp trà để bình ổn tâm tình, cái nàng ấy ghét không phải chỉ là “ngốc - bạch - ngọt" thôi đâu.

Ngọc Văn hỏi: - Điểm tâm quán này được lắm, tiểu thư có muốn gọi món nào không?

Vệ Hinh là con gái duy nhất nên trong tay không thiếu bạc, môi trường lớn lên của nàng ấy tạo cho nàng ấy tính cách không quá thẹn thùng, bèn thoải mái gọi món mình thích, rồi hỏi:

- Huyện chúa thích loại điểm tâm nào?

Khóe miệng Ngọc Văn khẽ cong lên, gọi điểm tâm và trà mình thích. Sau khi tiểu nhị lui xuống, Ngọc Văn mới nói:

- Tiểu thư và Kỷ tiểu thư rất thân với nhau sao?

Vệ Hinh Di không muốn để lại ấn tượng không tốt trong Huyện chúa, bèn chìa ngón tay trắng nõn ra nói:

- Gặp mặt tổng cộng 3 lần, ta và Kỷ tiểu thư không thân.

Ngọc Văn nói với vẻ sâu xa:

- Kỷ tiểu thư gọi thẳng tên của tiểu thư kìa.

Vệ Hinh Di cau mày, nói:

- Nàng ta muốn làm bạn với ta nhưng tính cách của ta và nàng ta không hợp nhau, ta đã tỏ rõ thái độ rồi.

Ngọc Văn âm thầm tán thưởng, đầu óc tỉnh táo là tốt:

- Hôm nay ta tới không phải chỉ để mời tiểu thư uống trà đâu.

Vệ Hinh Di nào nghĩ đến Kỷ Dung gì đó nữa chứ, mấy đầu ngón tay căng thẳng khum lại, lỗ tai đỏ bừng trước ánh mắt của Huyện chúa, thôi xong bị nhìn thấu rồi!

Ngọc Văn không muốn bắt nạt người ta, nếu không có gì ngoài ý muốn thì vị này sẽ là tiểu thẩm thẩm tương lai của nàng ấy:

- Tiểu thư nhặt được ngọc bội của tiểu thúc thúc ta, tiểu thúc thúc ta vẫn luôn muốn cảm ơn tiểu thư mà mãi không có cơ hội. Ờ, ngọc bội là quà sinh nhật do ông nội ta tặng cho tiểu thúc thúc.

Vệ Hinh Di đưa mắt nhìn chằm chằm Chu công tử, cảm thấy may mắn thật, chứ ngọc bội bị mất thì công tử sẽ buồn lắm, nàng ấy nói:

- Ta nhặt được ngọc bội của ai cũng sẽ trả lại thôi, không gánh nổi tiếng cảm ơn đâu.

Ngọc Văn nhoẻn miệng cười:

- Cần thiết, cần thiết.

Kỷ Dung chạy khỏi cửa quán trà nhưng không về ngày, trái lại đi đến cửa hàng ở phía đối diện. Nàng ta cau mày, nhớ lại Tần vương phi từng dẫn Vệ Hinh Di đi gặp Hầu phu nhân là trong lòng lại chùng xuống. Bây giờ Vệ Hinh Di đang uống trà cùng An Hòa huyện chúa, phải chăng nói lên Chu hầu phủ đã chọn Vệ Hinh Di?

Cảm giác bất an này càng lên đến đỉnh điểm khi nàng ta gặp lại Chu Xương Trung, nàng ta tận mắt nhìn thấy Chu Xương Trung đi vào quán trà đối diện. Rõ ràng… rõ ràng hai người họ mới có duyên phận mà! -

Trúc Lan ở trong phòng riêng của quán trà nghe Thanh Tuyết nói Xương Trung tới rồi, cô không ăn điểm tâm mà đứng dậy dán tai vào tường nghe lén. Sau đó va phải ánh mắt của Chu Thư Nhân, cô nói:

- Thật sự phải cho người ta thấy anh bây giờ.

Đường đường là Chu hầu gia mà ngồi chồm hổm ở góc tường nghe lén!

Chu Thư Nhân thì thầm:

- Nữ viện trưởng duy nhất như em cũng nghe lén mà!

Cả hai nhìn nhau rồi không nói gì nữa, chỉ dỏng tai lên cẩn thận lắng nghe.

Xương Trung bước vào phòng riêng, lần này cửa phòng riêng không đóng lại, cho dù trong phòng có cả Ngọc Văn, nhưng đóng hết cửa lại cũng không tốt cho thanh danh của Vệ tiểu thư. Chi bằng cứ thoải mái mở tung cửa ra, vừa hay có tấm bình phong chặn cửa lại không để người ta tưởng tượng.

Xương Trung vào phòng nhưng không ngồi xuống mà cảm ơn Vệ tiểu thư luôn:

- Cảm ơn tiểu thư.

Mặt Vệ tiểu thư đỏ như gấc, có trời mới biết từng bước của Chu công tử khiến nàng ấy căng thẳng nhường nào. Nàng ấy tự nhủ bản thân bình tĩnh, nói:

- Không dám nhận lời cảm ơn của công tử, công tử khách sáo quá.

Xương Trung cười nói:

- Cảm ơn thì nhất định phải cảm ơn, đây là thư ta gửi cho Vệ nhị công tử nhờ tiểu thư giao lại giúp ta.

Vệ tiểu thư duỗi tay nhân lấy, nàng ấy đã bình tĩnh rồi:

- Dạ, tiểu nữ chắc chắn sẽ giao lại cho Nhị ca.

Xương Trung không ở lại lâu, hắn ngó lơ ánh mắt xem kích của cháu gái, khẽ gật đầu với Vệ tiểu thư rồi xoay người đi ra khỏi phòng riêng… ờm, cứ kết bạn với Vệ công tử trước đã.

Cho đến khi con trai xuống lầu, hai vợ chồng già mới đứng dậy. Trúc Lan được Thanh Tuyết dìu đến bên cửa sổ, cô nhanh chân ra xem con trai đi đâu. Nào ngờ!

Chu Thư Nhân đang đấm chân mình, hỏi:

- Sao vậy?

Trúc Lan khẽ vẫy tay, nói:

- Lại đây, lại đây! Anh mau lại đây mà xem!

Chu Thư Nhân vừa nghe vợ mình cất cao giọng thì vội vàng đi qua, sau đó nhìn thấy một vị tiểu thư đang cản đường con trai:

- Ù uây, thằng nhóc này đào hoa gớm.

Trúc Lan: - Anh tưởng đào hoa là tốt hả?

Chu Thư Nhân ngộ ra, nói:

- Lẽ nào là Kỷ tiểu thư mà em nói?

Trúc Lan: - Ừ.

 

Dưới lầu, tâm trạng Xương Trung vốn đang rất tốt bỗng chốc tan biến khi thấy Kỷ Dung cản đường. Hắn hít vào thật sâu, nói:

- Ta cảm thấy nữ tử không nên cản người ta trên đường, Kỷ tiểu thư thấy sao?

Sắc mặt Kỷ Dung tái đi, nàng ta chỉ bốc đồng nhất thời thôi, đành nắm chặt khăn, nói:

- Muội chỉ muốn cảm ơn công tử đã cứu mạng muội thôi.

Xương Trung: “???”

Không đúng, rõ ràng là cháu gái của hắn cứu mà!

Lúc Kỷ Dung cúi đầu không phát hiện ra Chu công tử đã nhanh chóng xoay người rời đi, chờ nàng ta ngẩng đầu lên thì đâu còn thấy tăm hơi của Chu công tử nữa. Nàng ta hỏi nha hoàn:

- Chu công tử đâu?

Sắc mặt tiểu nha hoàn trắng bệch, nha hoàn hy vọng tiểu thư có chốn về để thoát khỏi La gia, nhưng nha hoàn sợ tiểu thư chọc phải người không nên chọc hơn, nha hoàn nuốt nước miếng nói:

- Chu công tử đi rồi ạ!

Kỷ Dung hơi bần thần:

- Ta đáng sợ vậy sao?

Tiểu nha hoàn nghĩ thầm, đôi khi tiểu thư đáng sợ thật, đến cả lão phu nhân cũng đổ bệnh mà, nha hoàn đáp:

- Tiểu thư không đáng sợ, tiểu thư xinh đẹp lắm ạ.

Kỷ Dung mím môi, nàng ta có cảm giác như tất cả người đi đường xung quanh đều đang cười nhạo nàng ta. Nàng ta cúi đầu, nói:

- Chúng ta về thôi.

Tiểu nha hoàn thở phào nhẹ nhõm, về là tốt rồi: - Vâng ạ.

Trúc Lan và Chu Thư Nhân đứng trên lầu chứng kiến toàn bộ, cô vui vẻ gật đầu:

- Con trai vẫn nhớ rõ lời em dặn.

Chu Thư Nhân cau mày, nói:

- Vị Kỷ tiểu thư này không phải là người chấp nhận bỏ cuộc đâu.

Anh nghe vợ nói rất nhiều, người có tính cách như vậy một khi đã quyết cái gì thì khó mà thay đổi được. Nếu gả cho nhà có gia thế thấp hơn, tính cách tướng công mềm mỏng, có thể khống chế cả nhà thì còn có thể sống không đến nổi nào nhưng gả vào nhà có gia thế cao sẽ là tai họa cho cả Kỷ tiểu thư và nhà người ta. Bây giờ trên người Kỷ tiểu thư toàn là gai nhọn, làm người ta khó chịu lắm!

Trúc Lan khẽ hừ, nói:

- Anh quên mất con trai của anh nghe em kể chuyện mà lớn rồi à!

Chu Thư Nhân vui vẻ, nói:

- Ừ, bởi vậy con mình chạy nhanh thật đấy.

Cả hai đứng bên cửa sổ trò chuyện, phòng bên cũng mở toang cửa sổ, giọng của Trúc Lan khá to, Ngọc Văn phòng bên lập tức nghe được. Sau đó Ngọc Văn đứng dậy đi tới bên cạnh cửa sổ, vừa hay nhìn thấy chuyện xảy ra dưới lầu: “!!!”

Vệ Hinh Di lấy làm lạ sao Huyện chúa cứ đứng bên cửa sổ, nàng ấy ngồi một mình cũng không ổn nên cũng nhìn thấy Kỷ Dung cản đường Chu công tử. Trong đầu nàng ấy toàn là suy nghĩ Kỷ Dung coi trọng Chu công tử? Không nghe thấy phòng bên đang nói chuyện với nhau.

Ngọc Văn nghe rõ mồn một, nàng ấy đưa quạt lên che mặt lại. Ông bà nội ở phòng bên sao? Hôm qua ông nội mời Thái y đến khám bệnh, nàng ấy cho rằng ông nội muốn nghỉ ngơi. Hoàn toàn không ngờ đôi phu thê già này lại tò mò như vậy.

 

Hoàng cung

Hoàng thượng im lặng hồi lâu, nhìn các đại thần tiếp tục cãi nhau. Ngài hít một hơi thật sâu, Chu hầu gia muốn lỗ tai được thanh tĩnh, nếu ngài không phải hoàng thượng thì ngài cũng muốn trốn đi!

Hoàng thượng nhìn Thái tử, sau đó lại khẽ lắc đầu. Vẫn còn trẻ quá!

Thái tử ngơ ra, sao phụ hoàng lại lắc đầu với mình?

Trước Tiếp