Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc Trúc Lan biết con trai nhờ Ngọc Văn giúp đỡ thì Ngọc Văn đã mời Vệ tiểu thư uống trà rồi - hẹn ngay ngày mai.
Thanh Tuyết quá hiểu lão phu nhân, nói:
- Giờ đã biết là quán trà nào rồi, lão phu nhân có muốn đặt trước một phòng riêng không?
Trúc Lan rất muốn đi, bởi đây là hạnh phúc mai sau của con trai, người sẽ đi cùng con trai cả đời, chọn con dâu xong thì cô và Chu Thư Nhân cũng có thể yên tâm. Cô vỗ bàn nói: - Đi!
Thanh Tuyết đi ra ngoài gọi một tiểu nha hoàn đến để dặn dò, Huyện chúa đã đặt phòng riêng rồi nên Thanh Tuyết cũng không sợ đặt sai.
*
Ở một nơi khác, Vệ Hinh Di bất lực nhìn mẹ:
- Mẹ ơi, con mặc quần áo bình thường đi gặp Huyện chúa là được rồi mà.
Chỉ là uống trà bình thường, nàng ấy không cần chải chuốt bản thân quá đáng.
Phùng thị không cho là vậy, nói:
- Con tin lời mẹ đi, ngày mai chắc chắn không phải một mình Huyện chúa đâu.
Thị muốn trang điểm cho con gái thật xinh đẹp, trực giác nói với thị rằng con gái có duyên với Chu Xương Trung công tử.
Vệ Hinh Di đỏ mặt, lúc nàng ấy nhận được thiệp mời của Huyện chúa đã có suy đoán rồi, chẳng qua vẫn luôn kìm nén, bây giờ bị mẹ nói thẳng ra ngại thật: - Mẹ!
Phùng thị chọn ra một bộ váy áo, nói:
- Con à, duyên lành khó kiếm, biết bao nhiêu người dòm ngó nam nhi Chu hầu phủ, mẹ mong con có nhân duyên tốt nên con đừng có làm lỡ.
Thị biết Chu hầu phủ là nhà “đắt hàng" cỡ nào, nhìn hai người cháu dâu gả vào nhà đó mà xe, có ai không bị người ta ghen ghét đâu, thị một bó tuổi mà trong lòng còn hâm mộ tới ứa gan đây!
Vệ Hinh Di nhận váy, không nói gì cả mà xoay người đi thay quần áo.
Phùng thị cười, chẳng qua nụ cười tắt ngấm khi bà tử tiến vào. Thị cau mày hỏi:
- Kỷ tiểu thư tới hả?
Bà tử nói: - Vâng, phu nhân có muốn mời vào không ạ?
Phùng thị ra hiệu cho nha hoàn cất váy vào, nói:
- Bà nói thử coi, thái độ của Di nhi đã rất rõ ràng rồi mà sao nàng ta vẫn còn tới đây thế nhỉ?
Bà tử khôn khéo trả lời:
- Vừa gặp mấy lần đã nhận định là bạn, lão nô không tin đâu. Chẳng qua trên người tiểu thư có thứ mà Kỷ tiểu thư muốn thôi.
Ánh mắt Phùng thị trở nên sắc bén, thị tin lời bà tử xuất giá cùng thị. Bà tử là người từ trong cung ra, rất có mắt nhìn người:
- Cho người ra nói lại là trong nhà có khách rồi.
Bà tử: - Vâng ạ.
Vệ Hinh Di ở trong nhà trong đã nghe hết, nàng ấy đi ra không hỏi chuyện này mà hỏi:
- Mẹ, đẹp không ạ?
Nụ cười mới trở lại trên gương mặt Phùng thị:
- Đẹp, con mặc màu xanh lam là đẹp nhất đấy.
- Vậy chọn cái này.
Ngoài cửa phủ Vệ gia, Kỷ Dung quay lại xe ngựa một cái là không cười nổi nữa. Nàng ta không khỏi vò chặt khăn tay trong tay, nói:
- Đến tiệm tạp hóa!
Buổi tối Chu Thư Nhân về nhà trong trạng thái mỏi mệt, thay quần áo xong là ngồi bất động luôn. Mãi cho đến khi vợ mát xa đầu cho anh thì giữa mày anh mới giãn ra một chút.
Trúc Lan hỏi: - Luật bản quyền phức tạp lắm hả?
Chu Thư Nhân gật đầu:
- Ừ, hôm nay toàn cãi cọ thôi, có người muốn giành lấy lợi lộc, có người một mực giữ nguyên tắc, om sòm đau hết cả đầu.
Trúc Lan nói: - Anh định khi nào đưa cho Hoàng thượng luật bản quyền mà anh đã suy nghĩ ra?
- Không vội, chờ họ có kết quả trước đi.
Anh không muốn tiên phong, anh đã làm rất nhiều rồi, nhiều nữa không hay, chờ có kết quả rồi bổ sung thiếu sót là được.
Trúc Lan: - Tối nay làm món ngỗng mà anh thích ăn đấy.
- Thế thì anh phải ăn nhiều một chút.
Trúc Lan: - Em nói cho anh nghe chuyện này vui nè.
Dạo này toàn bộ suy nghĩ của Chu Thư Nhân đều dồn vào chuyện bản quyền, không có hỏi thăm chuyện trong nhà:
- Có chuyện gì vui?
Trúc Lan thuật lại chuyện con trai nhờ Ngọc Văn giúp:
- Em đã đặt phòng riêng rồi.
Chu Thư Nhân xuýt xoa một tiếng:
- Anh thấy đầu anh đau hơn rồi.
Trúc Lan hoảng hốt:
- Vậy cầm lệnh bài đi mời Thái y liền đi!
- Vì vậy ngày mai anh muốn xin nghỉ một ngày, em thấy được không?
Trúc Lan véo lỗ tai Chu Thư Nhân, rồi cười:
- Em cảm thấy được.
Chu Thư Nhân đáp ừ, nói:
- Nhưng vẫn phải mời Thái y.
- Ừ.
Chu hầu phủ mời Thái y làm Thái y căng thẳng tới nỗi bước đi mông lung, sau đó bất lực lắc đầu. Ông ấy chỉ cần bẩm báo lại với Hoàng thượng là được.
Thái y vừa đi, Chu Thư Nhân lập tức ngồi dậy ăn cơm, ăn non nửa con ngỗng, nhàn nhã uống trà nên sắp tới giờ ngủ lại không ngủ được.
Trúc Lan bó tay:
- Anh cứ lăn qua lăn lại mãi làm em cũng không ngủ được.
Chu Thư Nhân: - Xương Trung sắp đính ước rồi, chưa đến mấy năm là con trai của chúng ta phải thành thân rồi.
Chỉ nghĩ thôi mà anh đã cảm thấy trong lòng mềm mại thôi rồi, anh dồn hết sự nghiêm khắc cho mấy đứa con trai lớn, toàn bộ tình yêu cho đứa con trai út, anh nuôi nó trưởng thành từng ngày - từ một đứa trẻ nhỏ xíu đến ngày hôm nay.
Trúc Lan còn chưa bịn rịn, hoàn toàn không ngờ Chu Thư Nhân lại bịn rịn trước cả cô:
- Đến ngày con trai thành thân chắc anh không khóc đâu nhỉ?
Chu Thư Nhân: - Còn lâu mới khóc, nhưng chắc chắn mắt sẽ ửng đỏ.
Trúc Lan: - Ừ, ngủ đi.
- Ò, ngủ thôi.
Hôm sau hai vợ chồng Trúc Lan ra ngoài ngay sau khi ăn sáng, họ không nói cho ai biết. Trúc Lan đã muốn giấu thì các phòng đều sẽ không biết.
Người ra ngoài tiếp theo là Ngọc Văn. Khoảng một khắc sau, đến lượt Xương Trung. Lúc Chu lão đại định đi tâm tình với cha mới hay cha và mẹ đã ra ngoài rồi, hắn tưởng đôi phu thê già đi hưởng thụ thế giới hai người nên ngại ngùng đi về.
Hai vợ chồng đến quán trà từ rất sớm, họ ăn mặc bình thường để tránh bị chú ý, đến cả hộ vệ và nha hoàn cũng không mang theo mấy người, còn bảo xe ngựa về trước tránh cho xe cửa đỗ ở ngoài cửa bị Xương Trung phát hiện.
Trúc Lan dán tai lên tường, nói:
- Anh nghĩ như vậy có nghe rõ không?
Chu Thư Nhân: - Chắc là được, cách âm không tốt.
Trúc Lan lấy làm tiếc nói:
- Nếu đối diện cũng có quán trà thì hay biết mấy, dùng kính viễn vọng xem được đó.
- Nhỡ đóng cửa sổ lại thì sao?
Trúc Lan: - Thời tiết bây giờ nóng nực mà lại không mở cửa sổ à?
Chu Thư Nhân vuốt râu nói:
- Anh nói nhỡ mà.
- Anh muốn cãi nhau với em thì có.
- Rồi, rồi, anh sai rồi, em nói gì cũng đúng hết.
Non nửa canh giờ sau, xe ngựa của Ngọc Văn đến quán trà. Trùng hợp làm sao, xe ngựa của Vệ gia cũng vừa đến. Ngọc Văn xuống xe ngựa trước, nhìn thấy Vệ tiểu thư mặc cả bộ màu xanh lam đang bước xuống, lần này nàng ấy đánh giá cẩn thận, trộm nghĩ Vệ tiểu thư thật xinh đẹp. Nhất là đôi mắt, phải nói là điểm đẹp nhất. -
Vệ tiểu thư chào hỏi:
- Tham kiến Huyện chúa.
Ngọc Văn vươn tay, nói:
- Chúng ta vào trong rồi nói nhỉ?
- Dạ.
Ngọc Văn là Huyện chúa nên đi trước, Vệ tiểu thư đang định đi theo thì nghe được tiếng của Kỷ Dung ở phía sau:
- Hinh Di! Hồi nãy ta thấy giống muội, hóa ra là muội thật.
Vệ Hinh Di quay đầu lại, nụ cười trên mặt không đổi nhưng trong mắt lại không hề có ý cười. Thay vì nói là trùng hợp, sao không bảo là theo dõi nàng ấy cho rồi:
- Trùng hợp nhỉ?
Kỷ Dung hơi chột dạ, bèn bước nhanh vài bước:
- Đúng là trùng hợp thật, tỷ…
Có điều còn chưa kịp nói ra câu tiếp theo đã chạm phải ánh mắt của An Hòa huyện chúa. Huyện chúa nhìn nàng ta, rõ ràng là không có cười lạnh nhưng nàng ta lại cảm nhận được sự lạnh lẽo.
Hiển nhiên Vệ Hinh Di cũng đã nhận ra, nàng ấy lui ra sau một bước rồi nói:
- Nếu Kỷ tiểu thư đang bận gì thì cứ đi đi ạ.
Nàng ấy không ngốc đến nỗi mời Kỷ Dung vào uống trà cùng, ấn tượng của nàng ấy đối với Kỷ Dung đã rớt xuống đáy bởi vì Kỷ Dung theo dõi nàng ấy rồi.
Kỷ Dung thấy căng thẳng trong lòng, nàng ta muốn nói rằng mình không bận gì cả nhưng không nói nên lời dù chỉ là một chữ. Rõ ràng An Hòa huyện chúa chưa nói câu nào mà nàng ta lại có cảm giác như đã bị nhìn thấu vậy, lời cảnh cáo lần trước văng vẳng bên tai.
Kỷ Dung khẽ cười, nói:
- Đúng là tỷ đang có việc, tỷ không quấy rầy nữa nhé.
Nói đoạn nàng ta nhanh nhẹn xoay người rời đi, cứ như có ai đó đang đuổi đằng sau vậy.