Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bên trong căn lều, cả đám Trúc Lan nhìn Đinh quản gia khiến Đinh quản gia hơi căng thẳng:
- Thì là… đầy tớ của nhà Vệ đại nhân đưa ngọc bội tới ạ.
Hai mắt Trúc Lan hơi sáng lên, có duyên thật đấy. Quả nhiên là cô bé mà cô đánh giá cao, cô hỏi:
- Có nói đã nhặt được như thế nào không?
Đinh quản gia nói: - Hôm nay Vệ tiểu thư lên chùa cầu phúc, xe ngựa của Vệ tiểu nối gót xe ngựa của tiểu công tử ra khỏi thành. Lúc ấy bỗng nhiên xảy ra động đất, đám người ở cửa thành nháo nhào cả lên, tiểu công tử thì che chở cho Tứ hoàng tử, mà Vệ tiểu thư lại cách công tử không xa.
Xương Trung sửng sốt:
- Con thật sự không có để ý là xe ngựa của Vệ gia, lúc ấy quá nhiều người nhảy xuống xe ngựa, cộng thêm đám đông cố gắng chạy trốn, cực kỳ hỗn loạn.
Trúc Lan cầm lấy ngọc bội, nói:
- Con phải cảm ơn người ta đó, cha con để dành tiền rất lâu mới mua được miếng ngọc bội này.
Xương Trung nhận lại ngọc bội nhưng không đeo lên mà cất vào trong túi tiền, nói:
- Mẹ nói rất đúng.
Đinh quản gia tiếp tục đi làm chuyện của mình, bên chỗ Trúc Lan cũng chuẩn bị vài món ăn đơn giản, trong vườn đầy người, không còn dư âm của trận động đất nữa nên Ngọc Kiều đã hoạt bát lại.
Trúc Lan lo cho Chu Thư Nhân, người trong nhà đều không sao mà không biết tình hình trong cung thế nào.
*
Trong cung
Chu Thư Nhân đang ngồi ăn cơm trên ghế đá, động đất không nghiêm trọng lắm nhưng anh cần ăn gì đó cho đỡ sợ. Hoàng thượng vốn không muốn ăn, thấy Chu Thư Nhân ăn ngon miệng quá cũng vô thức đớp hết một chén cơm. Hôm nay may mắn động đất không xảy ra ở Kinh Thành, chứ không sẽ khiến bá tánh nghi ngờ ngài. Ngài buông chén đũa, nói:
- Huyện Giao còn chưa gửi tin vào Kinh, không biết tình hình ở đó sao rồi?
Chu Thư Nhân đang uống trà thì khựng lại, động đất không phải là chuyện mà con người có thể chống lại, anh đau đáu trong lòng, nói:
- Tin tức cũng sắp đến Kinh Thành rồi.
Vừa hết động đất là Hoàng thượng đã hạ chỉ cho binh lính thủ thành đi cứu người ngày, bây giờ chắc là đã đến huyện Giao.
Hoàng thượng nói: - Trẫm muốn làm một số báo chuyên về động đất, khanh thấy thế nào?
Để bá tánh biết động đất là gì, động đất không phải trời phạt, làm sao để cứu mình khỏi một trận động đất, và động đất là thiên tai chứ chẳng liên quan gì đến hoàng thất sất.
Hiển nhiên Chu Thư Nhân rất ủng hộ, nói: - Được đó.
Hoàng thượng nói tiếp:
- Hộ Bộ chuẩn bị chi ra một khoản bạc nha.
Sau trận động đất cần phải lo cho bá tánh, phòng ốc cũng phải trùng tu,... không thể tiết kiệm bạc được.
Chu Thư Nhân: - Thế còn vụ độc quyền?
Hoàng thượng trầm mặc mấy giây, nói:
- Đợi xong vụ động đất đi rồi tính.
Chu Thư Nhân chắc mẩm trong lòng, tức là đồng ý rồi. Anh nói:
- Thần sẽ chuẩn bị bạc và lương thực đàng hoàng.
Hoàng thượng đáp ừ, nói:
- Chắc là sẽ không có động đất nữa đâu, trẫm không giữ khanh lại nữa.
Chu Thư Nhân: - Vâng, thần cáo lui trước.
Ra khỏi hoàng cung, Chu Thư Nhân không về nhà bèn bảo Cẩn Ngôn về báo tin trước. Anh quay lại Hộ Bộ, xảy ra chuyện lớn cỡ này nên Hộ Bộ phải chuẩn bị sẵn sàng trước mọi tình huống.
Vệ gia
Phùng thị đang ăn cơm, thi thoảng lại ngước nhìn con gái, nhìn tới nỗi Vệ Hinh Di ăn không yên, bèn hỏi:
- Mẹ, sao mẹ cứ nhìn con hoài vậy?
Phùng thị đặt chén đũa xuống, nói:
- Mẹ nghe tẩu tẩu con nói là con nhặt được ngọc bội của Chu công tử hả?
Mặt Vệ Hinh Di ửng đó, nàng ấy lo nhìn Chu tiểu công tử nên mới phát hiện ngọc bội bị rớt, nàng ấy không nên nhìn chằm chằm vào nam tử, nàng ấy cúi đầu đáp: - Vâng.
Phùng thị cười nói: - Được đó.
Vệ Hinh Di nắm chặt đôi đũa, nói: - Mẹ này…
Phùng thị hớn hở ra mặt, nói:
- Rồi, rồi, mẹ không nói nữa, nhưng mà may mắn hôm nay từ chối lời mời của Kỷ Dung.
Nụ cười của Vệ Hinh Di nhạt dần, nói:
- Mẹ, mẹ yên tâm ạ. Lòng con hiểu rõ.
Nàng ấy được nuôi theo kiểu cưng chiều, nhưng vẫn có đầu óc. Kỷ Dung muốn làm bạn với nàng ấy, mà nàng ấy thì không muốn. Nói sao đây ta, nàng ấy không thích phiền phức!
Lần đầu nàng ấy tiếp xúc với Kỷ Dung ở phủ Tần vương, trong vườn xảy ra tranh chấp không thể giấu được. Nàng ấy liên tưởng ngay đến lời đồn về La gia trong Kinh Thành, trong lòng lập tức bài xích Kỷ Dung. Nàng ấy không muốn ảnh hưởng đến người nhà mình.
Vệ gia không có gốc rễ, năm nay cha mới vào Hình Bộ, vốn dĩ đã cản đường của người khác, Vệ gia càng phải cẩn thận hơn. Ngoại trừ gặp gỡ thì nói với Kỷ Dung vài câu, nàng ấy chưa từng nhận lời mời của Kỷ Dung.
Phùng thị không biết trong lòng con gái đang có rất nhiều suy nghĩ, thị nói:
- Không phải là mẹ ghét Kỷ tiểu thư, chẳng qua là không thích hợp với nhà chúng ta thôi.
Vệ Hinh Di cười nói:
- Mẹ này, con gái hiểu cả mà.
Phùng thị nghe xong thì rất vui mừng, đúng là con gái tri kỷ hơn:
- Ăn cơm đi, hôm nay hết hồn hết vía ăn nhiều một chút.
Tối qua không có động đất nữa, sáng nay Trúc Lan mới về lại nhà chính. Phủ đệ của Chu hầu phủ mới xây, dùng vật liệu tốt nhất nên cả phủ không bị sụp đổ mà chỉ rớt ngói thôi. Tổn thất nặng nề nhất trong cả phủ là đồ sứ, thời gian không đủ chỉ chọn một số món đồ bày trí quý giá cất đi, một số đồ sứ chưa kịp thu dọn vỡ nát, may mắn tổn thất không quá nghiêm trọng.
Đã quét xong các mảnh vỡ trong nhà chính rồi, Trúc Lan mới nói với Thanh Tuyết:
- May mắn trường học đều xây mới hết, bọn trẻ không bị thương.
Thanh Tuyết: - Lão phu nhân không nghỉ ngơi cả đêm rồi, người đừng suy nghĩ nữa mà hãy nghỉ ngơi đi.
Trúc Lan thật sự rất mệt, đầu óc cứ giật tưng tưng mãi:
- Ừ, ta đi nghỉ ngơi trước đây. Có gì thì gọi ta dậy nhé!
Thanh Tuyết đáp: - Vâng.
Chẳng mấy chốc Trúc Lan đã thiếp đi, tinh thần được thả lỏng nên ngủ rất say. Một lúc sau Minh Đằng đến, hắn ngồi ở bên ngoài trông chừng suốt chỉ sợ xảy ra chuyện gì thì cũng có thể đưa bà nội đi.
Minh Đằng đang nhắm mắt dưỡng thần, tối qua hắn ngủ không ngon, hôm nay cha đến thôn trang ngoài Kinh Thành kiểm tra, mẹ thì bận bịu chuyện trong phủ. May thay, động đất không xảy ra ở Kinh Thành.
Đến trưa Trúc Lan mới dậy, cảm thấy có người bên cạnh bèn mở mắt ra, là Chu Thư Nhân, cô duỗi tay nắm chặt lấy tay anh. Anh phải ở ngay bên cạnh thì cô mới yên tâm được.
Chu Thư Nhân nhướng mắt: - Dậy rồi hả?
- Anh về hồi nào?
- Ăn sáng ở Hộ Bộ xong về luôn.
Trúc Lan hỏi: - Tình hình ở huyện Giao có nghiêm trọng không?
Chu Thư Nhân mỉm cười, nói:
- Không nghiêm trọng lắm, một số căn nhà bị sập, đa phần bá tánh bị xây xác nhẹ, con số thương vong không quá 50 người.
Tâm trạng Trúc Lan mới thả lỏng, nói:
- Lạc quan hơn em đoán nhiều.
- Ừ, anh còn tưởng đâu con số tử vong sẽ cao lắm.
Cho đến khi tin tức được gửi đến Kinh Thành thì anh mới yên tâm, không phải anh máu lạnh gì, mà là anh đã thấy nhiều trường hợp bá tánh chết trong thiên tai, ở thời cổ đại mà chết không quá 100 là may mắn rồi.
Trúc Lan không định ngồi dậy, cứ huyên thuyên chuyện trong nhà:
- Lão đại và Lý đều rất được việc, không cần em phải lo toan.
Chu Thư Nhân hài lòng phần nào, nói:
- Chúng ta bồi dưỡng bọn chúng nhiều năm mà bọn chúng còn không được việc nữa thì thôi luôn.
Trúc Lan hỏi: - Anh còn đến Hộ Bộ nữa không?
- Không, em đói bụng rồi hả?
Trúc Lan: - Hơi hơi.
Chu Thư Nhân đứng dậy: - Vậy chúng ta ăn cơm thôi.
- Ừm.
Động đất không lớn nhưng ảnh hưởng rất rộng, mãi cho đến khi số báo về động đất được phát hành thì lời bàn tán mới dần giảm đi. -
Xương Trung chưa tìm được cơ hội cảm ơn Vệ tiểu thư, cuối cùng hết cách đành phải nhờ Ngọc Văn giúp. Ngọc Văn vốn đang lười biếng vì trời nóng lên, nghe được lời nhờ vả lập tức xốc lại tinh thần:
- Chẹp chẹp, hiếm khi thấy tiểu thúc để ý một nữ tử như vậy ha!
Lần trước ở trường học thì giúp Vệ tiểu thư, bây giờ vẫn luôn ghi lòng tạc dạ chuyện cảm ơn người ta!
Xương Trung: - Thúc cũng giúp con nhiều mà.
- Con có nói là không giúp đâu, tiểu thúc là nhờ thì phải giúp chứ. Thúc muốn nhờ con mời nàng ấy đến phủ, hay là mời nàng ấy đi uống trà?
Xương Trung nghĩ ngợi rồi nói:
- Mời đi uống trà thì hơn.
Ngọc Văn trêu ghẹo:
- Thế thì con cần phải chuẩn bị cho thật tươm tất.
- Chuẩn bị cái gì?
- Biết đâu là tiểu thẩm thẩm tương lai của con, đương nhiên là con phải để lại ấn tượng tốt đẹp rồi!
Xương Trung: “...”
Không phải chứ, còn chưa coi bát tự nữa mà!