Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1701: Ngọc Bội

Trước Tiếp

Trúc Lan đang rửa tay thì thấy Lý thị hộc tốc chạy vào:

- Mẹ ơi, ngoài giếng nước hơi lăn tăn!

Phòng bếp đang định bắt tay vào làm cơm chiều, nào ngờ nước giếng lại bị vẩn đục. Chưa kể gà vịt do thôn trang đưa tới sáng nay cũng có vẻ bất an, thị nghĩ ngay tới những dấu hiệu động đất mà mẹ chồng nói.

Thị chưa từng thấy động đất nhưng có nghe nói, khoảng vài năm trước có một châu bị động đất, nghe nói rất nhiều nhà cửa bị sập, bây giờ trong lòng thị đang sợ hãi và sốt ruột lắm đây.

Thảm họa mà mẹ chồng đề cập đến là động đất mà thị chưa bao giờ nhìn thấy, nghĩ thôi trong lòng đã ớn lạnh từng cơn. Thị lẩm ba lẩm bẩm:

- Nơi đây là Kinh Thành, sao Kinh Thành lại có thể xảy ra động đất được cơ chứ?

Trúc Lan không có thời gian giải thích rằng trước đó Kinh Thành cũng từng có động đất, cô lau mặt rồi nói vội:

- Để đích thân mẹ đi xem.

Cô cũng sợ hãi, tính ra cô đến Kinh Thành rất nhiều năm rồi, mặc dù từng trải qua thiên tai nhưng lại không khổ sở lắm, nếu lần này Kinh Thành có động đất thì… trong lòng cô đang lo lắng lắm.

Trúc Lan nhanh chóng xem xong giếng nước, rồi đến phòng bếp quan sát gà vịt. Đến cả hồ nước trong vườn cũng chẳng bỏ qua, sau khi xem xong cô hơi bồn chồn trong dạ. Cô không về nhà chính mà cho người đi báo tin cho Chu Thư Nhân luôn, vừa đi về vừa dặn dò Lý thị:

- Bảo mọi người trong phủ ra khỏi phòng hết đi, rồi đi chuẩn bị ít nước và thức ăn.

Trong lòng Lý thị đang rất hoang mang, nghe mẹ chồng dặn dò xong mới từ từ bình tĩnh lại. Có mẹ chồng ở đây thì lo gì!

Trúc Lan gọi Đinh quản gia đến, cho người đi thông báo cho con gái và các nhà sui gia. Ở thời cổ đại đã có ghi chép về các dấu hiệu động đất từ trước rồi, những điều Trúc Lan nói ra khi đó toàn là dựa trên sách vở. Chỉ cần biết được tin tức thì người ta sẽ cảnh giác thôi.

 

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân vừa nghe được tin báo liền phái Cẩn Ngôn đi hỏi thăm tình hình. Cẩn Ngôn nhanh chóng trở về, đúng thật là có một số dấu hiệu. Chu Thư Nhân bèn gọi Khâu Duyên đến, nói:

- Ta phải vào cung.

Khâu Duyên hơi ngơ ra, hỏi:

- Sao ngài lại đưa cho hạ quan quyển sách này?

Chu Thư Nhân mở sẵn trang sách mình vừa tìm được ra, nói:

- Ngài cứ từ từ xem đi.

Nói xong đứng dậy đi ngay, anh không biết trong cung có để ý hay không nhưng anh phải vào cung liền. Về phần người nhà và con cháu trong nhà đã có vợ rồi nên anh rất yên tâm.

Sự thật chứng minh, người xưa không có ai là đơn giản. Lúc Chu Thư Nhân vào cung đã có người báo tin cho Hoàng thượng rồi, mặc dù không thể đoán được khi này xảy ra động đất nhưng thà tin là có còn hơn không tin. Hoàng thượng ban bố từng mệnh lệnh một, mới nói chuyện với Chu Thư Nhân:

- Ái khanh ở lại trong cung đi!

Phải ở trong tầm mắt của ngài thì ngài mới yên tâm được.

Chu Thư Nhân nói: - Thần còn phải về Hộ Bộ.

Hoàng thượng nói: - Đã cho người về báo tin rồi.

Chu Thư Nhân nghe vậy thì biết chỉ có thể chờ kết quả thôi.

Trong cung hành động rất nhanh nhạy, ngoài bãi đất trống đã dựng sẵn lều. Hoàng thượng vào lều, Thái tử cũng vừa quay lại. Hoàng thượng hỏi:

- Mọi chuyện bên chỗ Thái thượng hoàng ổn cả chứ?

Thái tử nói: - Hoàng gia gia bảo nhi thần tiện thể nhắn lại, rằng không cần lo lắng cho bên đó ạ.

Hoàng thượng gật đầu, phụ hoàng nhìn thấy nhiều chuyện sóng to gió lớn, đúng là không cần ngài lo lắng thật, ngài quay đầu nói:

- Trẫm không mong xảy ra động đất.

Chu Thư Nhân: - Thần cũng hy vọng là không.

- Trước kia cũng từng có dấu hiệu nhưng không xảy ra động đất, trẫm hy vọng lần này cũng không.

Chu Thư Nhân lại có linh cảm lần này là thật, nhưng không biết xảy ra ở đâu và cấp độ động đất là bao nhiêu.

 

Chu hầu phủ

Bên chỗ Trúc Lan đã sắp xếp xong, dựng vài cái lều trong vườn và đón hết mấy đứa cháu ở trường về.

Đinh quản gia đi tới nói:

- Quan sai đã đi loan tin rồi ạ.

Trúc Lan khá bất ngờ trước phản ứng mau lẹ này, sau đó lại cảm thấy cũng thường thôi. Thư Nhân cải tổ Hộ Bộ và nâng cao hiệu suất làm ảnh hưởng đến tất cả các bộ nên hiệu suất làm việc của cả triều đình được nâng cao hơn hẳn, huống chi động đất là chuyện nghiêm trọng, càng không dám trì hoãn, đồng thời cô cũng bội phục sự quyết đoán của Hoàng thượng.

Thời gian chầm chậm trôi qua, Trúc Lan không thấy Xương Trung bèn hỏi Thanh Tuyết:

- Xương Trung còn chưa về sao?

Thanh Tuyết đáp: - Tiểu công tử và Tứ hoàng tử đến trại nuôi ngựa, chắc là sắp về rồi ạ.

Trúc Lan hơi sốt ruột, nhịn không được bế Ngọc Kiều lên. Cô bé mềm mại cũng không làm cô tĩnh tâm được, cô không nói gì, đám người Lý thị trong lều càng không dám hé răng, ai nấy đều rất căng thẳng.

Đối với những người chưa từng trải qua động đất thì động đất là trời phạt, những cảm xúc sợ hãi và lo âu đan xen vào nhau. Có bao nhiêu người cả đời chưa từng nhìn thấy động đất?

Bỗng nhiên có cảm giác mặt đất rung chuyển, đám người Trúc Lan ngồi dưới đất, trên mặt đất đã trải chiếu trúc và phủ một lớp thảm thật dày lên, vườn tược của Chu hầu phủ rất rộng nên dọn sạch một mảnh đất trồng hoa là đủ khoảng không rồi.

Mặt đất rung chuyển khiến người ta sợ hãi phát ra tiếng thét chói tai, đầu óc Trúc Lan cũng trống rỗng trong chốc lát mới bình tĩnh lại. Chu lão đại ngã ngồi trên mặt đất, hai mắt dính chặt vào mẹ, thấy mẹ hơi loạng choạng thôi chứ không té ngã, hắn thở phào một hơi.

Trúc Lan không biết là động đất cấp độ mấy, cô chỉ biết rung chuyển một cái rất nhanh, cường độ chưa rõ, có lẽ là động đất ở gần Kinh Thành. Rung chuyển không còn, trong vườn cực kỳ im ắng. Chu lão đại đứng dậy, giọng nói vẫn hơi run run:

- Mẹ, mẹ không sao chứ?

Mặt đất rung chuyển, cảm giác sợ hãi này khiến Chu lão đại không tài nào điềm tĩnh được.

Trúc Lan ngồi im bất động, nói:

- Không sao. Mẹ nghe có tiếng ngói rơi, con xem thử có ai bị thương không. Con cẩn thận một chút, coi chừng vẫn còn dư chấn.

Chu lão đại: - Vâng ạ.

Đinh quản gia cũng đi cùng, Trúc Lan bảo Thanh Tuyết đi xem có nha hoàn nào bị thương hay không, bởi vì động đất tới bất thình lình, cô nghe thấy không ít nha hoàn bị ngã.

Sau đó lại có thêm mấy đợt dư chấn, lúc này Trúc Lan mới đứng dậy đi ra khỏi lều. Tôi tớ trong nhà hầu như đều bị ngã, may mắn là bị thương không quá nghiêm trọng.

Trúc Lan cho người đi hỏi thăm tình hình xem nơi nào bị tổn thất nghiêm trọng nhất, và sai người đi chờ Xương Trung. Xương Trung vẫn chưa trở về, không thấy con trai thì trong lòng cô không yên ổn được. Riêng Chu Thư Nhân, cô không cần lo gì cả.

Tuyết Mai và Tuyết Hàm lần lượt cho đầy tớ tới, hỏi han tình hình bên Trúc Lan và báo cho Trúc Lan biết họ cũng như bọn trẻ không sao. Mấy nhà sui gia cũng đưa tin đến, không bị thiệt hại nghiêm trọng. -  

Đinh quản gia và Xương Trung về cùng lúc, Trúc Lan thấy con trai không bị thương, giọng cũng trở nên nghẹn ngào, nói:

- Sao bây giờ con mới về?

Xương Trung áy náy, nói:

- Thị vệ tìm thấy con và Tứ hoàng tử, vừa vào đến thành thì xảy ra động đất rồi nên chỉ có thể ở yên tại chỗ chờ. Mẹ, để mẹ lo lắng rồi.

Trúc Lan sụt sịt, cố nén nước mắt sắp sửa rơi xuống. Nói:

- May mà con không sao đấy.

Xương Trung: - Mẹ, mẹ có bị sợ không?

Trúc Lan trợn mắt:

- Kiến thức của các con đều do mẹ dạy, sao mẹ lại sợ?

Xương Trung dìu mẹ, nói:

- Mẹ con giỏi nhất.

- Tứ hoàng tử có bị thương không?

Xương Trung lắc đầu, nói:

- Có thị vệ che chắn mà, Tứ hoàng tử không bị mất dù chỉ là một sợi tóc.

Trúc Lan mới nhìn Đinh quản gia, Đinh quản gia báo cáo tin tức:

- Nghe nói là huyện Giao ở phía nam Kinh Thành xảy ra động đất ạ.

Xương Trung nói: - Không biết huyện Giao sao rồi?

Trúc Lan: - Cứ chờ tin tức thôi.

Lúc này số lượng người đến Kinh Thành khám bệnh rất nhiều, không biết huyện Giao thế nào!

Kinh Thành không tổn thất nhiều, bởi vì Kinh Thành từng được quy hoạch, kha khá phủ đệ là nhà mới xây, phòng ốc không bị hư hại. Về phần người bị thương và tử vong thì vẫn đang chờ thống kê.

Trúc Lan không cho mọi người về phòng ngay, cứ sợ sẽ còn dư chấn. Chờ đưa Xương Trung về lều trại rồi, Trúc Lan mới phát hiện:

- Ngọc bội bên người con đâu?

Xương Trung sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống đúng là không thấy đâu thật:

- Tình hình lúc đó hơi loạn, có lẽ là rớt trong xe ngựa trên đường về rồi.

Nói xong, Xương Trung ra hiệu cho đầy tớ vào xe ngựa tìm. Đầy tớ nhanh chóng quay lại, nhưng không có mang ngọc bội về:

- Tiểu nhân tìm dọc đường đi cũng không thấy ạ.

Xương Trung vỗ trán, nói:

- Chắc là làm rớt trong lúc hỗn loạn rồi.

Đây là miếng ngọc bội cha tặng hắn vào dịp sinh nhật, không kể đến tiền bạc thì đây là tấm lòng của cha.

Lúc này Đinh quản gia đi vào, nói:

- Công tử, có người gửi ngọc bội về ạ.

Hắn còn tưởng phải cho người ra ngoài tìm thử, không ngờ đã có người đưa đến tận cửa. Hắn hỏi:

- Là ai nhặt được ngọc bội?

*****

Đẩy mạnh tiêu thụ truyện mới, có thể bỏ qua vì không liên quan đến truyện này

TÊN TRUYỆN: PHÚC BẢO BA TUỔI RƯỠI ĐƯỢC TÁM NGƯỜI CẬU NUÔNG CHIỀU

TÁC GIẢ: Manh Hán Tử - 萌汉子

CHUYỂN NGỮ:  Team

THỂ LOẠI: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hào môn thế gia, Thị giác nữ chủ, Đoàn sủng.

GIỚI THIỆU:

Mẹ kế ngã cầu thang sảy thai. Bé Túc Bảo bị phạt quỳ gối một ngày một đêm trên nền tuyết lạnh, bị coi là “sao chổi" rồi đuổi ra khỏi nhà. Lúc bé con sắp không chống chọi nổi, tám người cậu “tổng tài bá đạo" kịp thời chạy tới ôm bé Túc Bảo vào lòng!

Sắc mặt cậu cả lạnh tanh:

- Trời lạnh rồi, tôi thấy nhà họ Lâm nên phá sản thôi.

Cậu hai tức giận trừng mắt, nói:

- Ai làm tổn thương bảo bối của tôi, dù xa đến đâu tôi cũng tới diệt cho bằng được!

Ông cụ nhà họ Tô vớ lấy cây gậy chống tẩn cho người cha cặn bã kia một trận ngay tại chỗ!

Người cha cặn bã vừa hối hận vừa không cam tâm, nói:

- Thiên kim tiểu thư của nhà họ Tô thì có gì ghê gớm chứ, còn không phải là một đứa sao chổi khắc chết mẹ nó và hại cha nó phá sản sao!

Nào ngờ sau khi bé Túc Bảo trở về nhà họ Tô, mấy người cậu càng ngày càng phất lên. Đến cả bà cụ Tô nằm liệt giường không gượng dậy nổi cũng có thể nhảy điệu khiêu vũ quảng trường…

Cuối cùng từ trên trời rơi xuống một người cha “tổng tài bá đạo" như tiên giáng trần, cưng chiều và biến bé con thành cô công chúa nhỏ mà cả thế giới đều phải hâm mộ.

 

Trước Tiếp