Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu hầu phủ
Thanh Tuyết mang tranh về, hỏi:
- Lão phu nhân, bây giờ mở ra xem luôn ạ?
Trúc Lan kích động nói:
- Mở ra, xem liền luôn đi!
Thanh Tuyết bảo hai tiểu nha hoàn mở bức tranh cuộn tròn ra, bức tranh có kích cỡ khoảng 9 thước được cuộn tròn lại. Trong bức tranh là cảnh tượng Trúc Lan đang nói chuyện trên sân khấu.
Trúc Lan ngắm nghía bức họa, lúc đó cô mời tới vài họa sĩ, chủ yếu là để lưu lại trọn vẹn cảnh tượng này, nói:
- Tốt, tốt!
Đây là bằng chứng cho thấy sự hiện diện của cô, cô phải gìn giữ kỹ lưỡng. Cô duỗi tay v**t v* bức họa một cách cẩn thận, đôi mắt cô hơi đỏ bởi nó quá mang ý nghĩa lịch sử.
Trúc Lan cuộn bức họa lại, đặt trên bàn chờ Chu Thư Nhân về. Lúc anh từ nha môn về nhà, còn chưa kịp vào nhà thì vợ đã ra đón:
- Đang chờ anh hả?
Trúc Lan nắm chặt tay Chu Thư Nhân, nói:
- Em dẫn anh đi xem niềm vui bất ngờ mà em nói.
Chu Thư Nhân trở tay nắm lại tay vợ, nói:
- Em đi chậm một chút, còn trẻ trung gì đâu chứ!
- Có anh rồi, em không sợ ngã đâu.
Chu Thư Nhân không nói gì mà nắm chặt tay cô hơn, anh đi theo cô đến trước bàn:
- Tranh cuộn?
- Mở ra xem đi!
Chu Thư Nhân rất tò mò, anh đưa tay mở tranh ra, đôi mắt hơi nhướng lên, nói:
- Đúng là niềm vui bất ngờ.
- Ý tưởng của em rất hay phải không!
- Rất hay, anh cũng muốn dùng tranh để lưu giữ lại.
Trúc Lan cười nói:
- Sẽ lưu lại hết, sau này biết đâu chúng ta sẽ được đưa vào chương trình dạy học thì sao!
Chu Thư Nhân nghĩ thôi cũng thấy kích động, nói:
- Thế thì anh phải lưu giữ nhiều tranh hơn mới được.
Ý tưởng của Trúc Lan khiến hai vợ chồng bắt đầu thích tranh như điên, lúc cả hai ăn cơm cũng thảo luận xem nên mời bao nhiêu họa sĩ đến phủ. Ờm, bây giờ Chu gia có của ăn của để nên có thể nuôi nhiều họa sĩ lắm. -
Sau khi ăn xong, Chu Thư Nhân nhìn lại bức tranh một lần nữa rồi mới bảo người cất đi. Anh cầm cây quạt phe phẩy, nói:
- Năm nay còn chưa vào mùa mà nhiệt độ không khí đã hơi khác thường rồi.
Hôm nay hơi nóng, ra ngoài cũng chẳng dám ngước đầu lên nhìn trời. Ánh nắng làm người ta chói mắt và khó chịu.
Trúc Lan: - Chắc không xảy ra thiên tai gì đâu nhỉ?
Haiz! Con người thật sự quá nhỏ bé khi đứng trước thiên tai. Ở thời hiện đại có khoa học kỹ thuật nên có cách giải quyết trước một vài thiên tai như hạn hán hoặc lũ lụt. Cổ đại thì thảm rồi, cô tới cổ đại chừng ấy năm, vẫn sợ hãi mỗi lần nghe đến thiên tai, hễ có thiên tai là xác người la liệt khắp nơi.
Chu Thư Nhân: - Anh cũng không biết nữa.
Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, trong mắt tràn ngập lo lắng.
Hôm sau Trúc Lan muốn đến trường học, vừa lên xe ngựa thì bất ngờ nhìn thấy Minh Huy:
- Cháu muốn đi cùng à?
Minh Huy: - Cháu lo cho bà nội ạ.
Trúc Lan cóc tin, thật sự lo lắng cho cô thì sao trước kia lại không đi theo:
- Cháu không có mục đích gì khác thật sao?
Minh Huy nhún vai nói:
- Thật sự không có mà.
Trúc Lan: - À há.
Minh Huy: “!!!”
Xe ngựa đến trường học là lúc đã vào giờ học, Trúc Lan đi một vòng quanh từng phòng học. Bọn trẻ đều rất nghiêm túc, thi thoảng ánh mắt của cô lại dừng lại trên quần áo của bọn trẻ, được đưa đến học toàn là những nhà có chút của cải, quần áo không một mụn vá. Bọn trẻ chỉ được dùng dây cột tóc và không được đeo vòng tay hay trang sức vào học, đây là yêu cầu của cô.
Sau khi quan sát bọn trẻ xong, Trúc Lan quay lại phòng làm việc để xem danh sách nữ cô nhi. Không có quá nhiều đứa quá tuổi cập kê, giữ lại trường học vài đứa, còn lại vẫn đang thực tập, cho nên chỉ có thể để những đứa trẻ quá tuổi cập kê này đến thảo nguyên dạy học thôi.
Có tiếng gõ cửa, nữ quan đi vào:
- Viện trưởng, có một bé gái muốn đi dạy học ạ.
Trúc Lan cảm thấy hứng thú:
- Bao tuổi?
Nữ quan: - Mười bốn ạ.
Trúc Lan lại càng hứng thú, tới để dạy học đúng là can đảm:
- Mời vào đây đi.
Nữ quan cười nói: - Vâng ạ.
Lúc nhìn thấy bé gái, Trúc Lan mới cảm thấy quen. Sau đó nhớ ra:
- Hóa ra là ngươi.
Là đôi huynh muội lần trước. Sau đó cô lại thắc mắc, chẳng phải muội muội muốn đi học sao? Sao bây giờ lại đến để xin dạy?
Bé gái hơi căng thẳng, nói:
- Là tiểu nữ ạ. Viện trưởng có thể kiểm tra, tiểu nữ từng đọc rất nhiều sách.
Trúc Lan chăm chú nhìn bé gái, trường học không thiếu người biết vỡ lòng, có rất nhiều nữ cô nhi nhưng cô nương trước mặt là lớn gan nhất, cô nói:
- Ban đầu ta nghe nói ngươi muốn vào trường để học tập mà.
Bé gái nhìn Chu công tử, sao cái gì người này cũng nói hết vậy!
Trúc Lan híp mắt, sao cô có cảm giác hôm nay cô nương nay đến xin dạy học có liên quan tới cháu trai của mình thế nhỉ!
Bé gái hít vào thật sâu, nói:
- Tiểu nữ thật sự có mong muốn đến học nghề, sau này có thể dựa vào tay nghề để kiếm kế sinh nhai. Nhưng tiểu nữ cũng quan tâm mong muốn của ca ca, ca ca đọc sách, tiểu nữ cũng học, học nhiều năm rồi nên tiểu nữ tự cảm thấy bản thân không tệ mới dám đánh bạo đến đây.
Trúc Lan nghe ra rất nhiều thông tin. Hai huynh muội này có lẽ sống nương tựa lẫn nhau, ca ca rất để ý muội muội, mà muội muội cũng muốn giúp đỡ ca ca, bèn hỏi:
- Ngươi tên là gì?
Bé gái nắm chặt lòng bàn tay mình, tự cổ vũ bản thân rồi mới lên tiếng:
- Tiểu nữ họ Thiệu, tên Đình. Năm nay 14 tuổi, nhà ở thôn Tiểu Liễu. Trong nhà còn một ca ca ạ.
Trúc Lan nghĩ thầm quả nhiên là huynh muội sống nương tựa lẫn nhau, cô nói:
- Nhưng trong trường không thiếu nữ tiên sinh.
Thấy vẻ mặt của bé gái xụi lơ, cô mới nói tiếp:
- Nhưng ta có thể cho ngươi một cơ hội, trong vòng thời gian một tháng hoàng thành nhiệm vụ ta giao cho thì ta sẽ giữ ngươi lại. Tiền công trong một tháng này là 500 văn tiền.
Thiệu Đình: - Tiểu nữ sẽ không làm cho viện trưởng thất vọng.
Trúc Lan rất có cảm tình với Thiệu Đình, cô sẵn sàng trao cơ hội cho người đầu tiên dám tự ứng cử.
Sau khi bé gái theo nữ quan đi rồi, Trúc Lan mới nghiêng đầu nhìn cháu trai:
- Nói đi, chuyện là thế nào?
Minh Huy chạm nhẹ lên mũi, nói:
- Vào hôm khai giảng cháu trai có gặp được huynh muội họ, họ cũng đến xem, thế là cháu mới nói nhiều một câu, mấy ngày trước cháu gặp lại Thiệu cô nương ở Kinh Thành nhưng cháu không nói gì ngoài cứ tới thử xem.
Trúc Lan khẽ hừ một tiếng, đám trẻ trong nhà rất hiểu tính cô, bởi vậy Minh Huy mới dám đề xuất, và hôm nay cháu trai đến vì Thiệu cô nương:
- Cháu cũng tốt bụng quá ha.
Minh Huy vội vàng giải thích:
- Cháu trai chỉ thưởng thức thôi, cảm thấy huynh muội họ rất được.
Chứ không hắn cũng không nói làm gì, nhận phẩm không tốt thì đến cả nhìn còn chẳng buồn nhìn mà huynh muội Thiệu gia lại khá hợp mắt hắn.
Trúc Lan thấy không còn sớm bèn dẫn cháu trai về Kinh Thành, gần đến chính ngọ, đang lúc thời tiết nóng nhất, Trúc Lan nói:
- Cháu không cần quạt cho bà, nhìn cháu nóng kìa!
Minh Huy: - Hôm nay nóng hơn hôm qua, nhiệt độ ngoài trời không bình thường gì cả.
Trúc Lan thở dài, nói:
- Mong sao chỉ khác thường vài ngày thôi.
Về đến nhà không bao lâu thì Dung Xuyên đến, Trúc Lan đưa thư qua nói:
- Con xem đi.
Dung Xuyên xem thư xong, thưa:
- Hòa hợp giữa các dân tộc không dễ, Ngô Minh đề nghị duy trì. Minh Vân gửi tin về để thông báo trước, tấu sớ của Ngô Minh thì đang trên đường vào Kinh.
Trúc Lan: - Ừ.
Dung Xuyên cười nói:
- Dám hỏi một câu có ai sẵn sàng đi để xem có người nào tự nguyện đi không, con sẽ tranh thủ chút ít quyền lợi cho họ.
- Được, giao cho con đấy.
Dung Xuyên nói tiếp:
- Mẹ, dạo này thời tiết rất nóng, mẹ cứ phái người đến trường là được rồi mà, cần gì phải đích thân đi.
Hắn chỉ sợ bà cụ có tuổi bị cảm nắng thôi.
Trúc Lan không đồng ý, nói:
- Vẫn phải đích thân đi mới được, mẹ là viện trưởng có biết bao nhiêu người đang nhìn kia kìa!
Dung Xuyên: - Vậy mẹ phải chú ý nghỉ ngơi nhiều vào!
- Rồi, con không cần lo cho mẹ. Mẹ và cha còn sợ chết nhất đấy.
Bây giờ cô có sự nghiệp, vốn dĩ đã sợ chết rồi lại càng không muốn đi theo ông bà.
Dung Xuyên ngồi một lúc mới đi, Trúc Lan khẽ day trán, bỗng nhiên nóng lên khiến trong người không thoải mái, bèn đứng dậy đi về phòng nằm một lúc.
Khi Trúc Lan tỉnh lại thì Lý thị hớt hơ hớt hải tới:
- Mẹ!