Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1699: Ân Tình

Trước Tiếp

Đúng là Trúc Lan có nhớ, lúc trước con trai và cháu ngoại của cô từng giúp một nha hoàn, hình như còn cứu được một vị tiểu thư, nhỉ: "!"

Lâm Hi chớp mắt, nói:

- Bà ngoại, bà nhớ ra rồi à?

- Bà mong là bà nghĩ sai rồi.

- Đúng vậy, người đó là Kỷ Dung đấy!

Trúc Lan nghĩ thầm lúc đó Kỷ Dung cũng thấy thương thật, bị chèn ép quá đáng nên bây giờ mới phản kích:

- Nhưng sao cháu lại nhớ tới chuyện này?

Lâm Hi nói với vẻ lén lút:

- Hôm nay cháu gặp lại nha hoàn kia, năm ngoái Kỷ Dung đã trả lại khế thư cho nha hoàn đó trước khi về nhà rồi. Bây giờ nha hoàn đó và cha mẹ lên Kinh Thành.

Trúc Lan lập tức hiểu ra gia đình nha hoàn kia là cấp dưới Kỷ Dung để ở ngoài:

- Nha hoàn đó nhận ra cháu à?

Lâm Hi gật đầu:

- Dạ, mặc dù lúc đó tối quá không nhìn rõ mặt cháu nhưng vẫn nhớ giọng cháu thế nào. Haiz, cháu thật sự không muốn dính dáng gì tới Kỷ Dung cả.

Lúc vừa gặp Kỷ Dung là nàng ấy đã biết kiểu gì sau này cũng còn sinh chuyện nữa, sớm biết vậy thì... Mà thôi quên đi, sớm biết thì cũng sẽ giúp thôi.

Trúc Lan suy nghĩ một hồi rồi nói:

- Nếu Kỷ Dung tới tìm cháu thì cháu đừng nhắc gì tới tiểu cữu cữu đấy.

Ân cứu mạng dễ bị gài lắm, nếu chọn con dâu thì cô vẫn thích Vệ tiểu thư hơn, rõ ràng là Kỷ Dung bị chèn ép quá mức rồi, mà cô và Chu Thư Nhân thì vẫn luôn trải đường cho con cháu nên không muốn có đứa con dâu như Kỷ Dung. Nếu Kỷ Dung không kìm được muốn dạy dỗ một ai thì tương lai Chu gia sẽ bị hủy hoại mất.

Lâm Hi nói: - Khi đó là cháu nói chuyện nên bà ngoại cứ yên tâm.

Nàng ấy biết mẹ và bà ngoại vừa ý Vệ tiểu thư nên tất nhiên sẽ không rước lấy phiền toái cho tiểu cữu cữu.

Trúc Lan nói: - Cháu ngoan, hôm nay cháu có ở lại ăn tối không?

- Có ạ, cháu còn muốn ngủ lại nữa.

- Ông ngoại cháu sẽ vui lắm khi thấy cháu đấy.

Lâm Hi rất thích ông ngoại, mặc dù có người nói ông ngoại không đẹp trai nhưng trong lòng nàng ấy thì ông ngoại là người đẹp trai nhất:

- Bà ngoại ơi, cháu đi tìm biểu tỷ đây ạ.

- Đi đi.

Trúc Lan suy nghĩ một hồi vẫn thấy không yên tâm, bèn gọi Xương Trung đang tự học ở nhà tới để nói chuyện ở Bình Cảng. Cuối cùng chốt lại:

- Nếu tránh được thì có cố gắng tránh đi nhé.

Xương Trung cũng không muốn dính dáng gì với nữ tử, nhất là trong tình huống hắn cảm thấy Vệ tiểu thư không tồi:

- Con biết rồi ạ.

   -

Hôm sau, Tuyết Hàm phái người kêu Lâm Hi quay về vương phủ, một canh giờ rưỡi sau, Lâm Hi lại quay về, Lâm Hi nói:

- Bà ngoại ơi, Kỷ tiểu thư tới nhà cảm ơn cháu nhưng nàng ta không nhắc gì tới tiểu cữu cữu hết.

- Ồ, vậy là giải quyết rồi sao?

- Dạ giải quyết rồi, mẹ cháu còn không xuất hiện, lúc cháu về thì Kỷ Dung đã đợi được một lát rồi, cháu nói với nàng ta rằng đây chỉ là chuyện nhỏ không đáng là bao nên nàng ta không cần để bụng làm gì. Nói tổng cộng còn chưa được mấy câu là cháu đã tiễn khách.

Trúc Lan: - Vậy sao bây giờ cháu mới quay lại?

Lâm Hi nhún vai, nói:

- Mẹ cháu biết chuyện nên kêu cháu tới để hỏi kỹ càng cụ thể tình huống, cháu phải nói với mẹ là bà đang chờ cháu về ăn trưa thì mẹ mới chịu cho cháu đi.

Nếu không thì chắc mẹ còn tính cấm nàng ấy không được ra ngoài!

Trúc Lan bật cười:

- Nếu đã ăn trưa với bà thì cháu muốn ăn gì?

- Ăn mì lạnh đi ạ, thời tiết càng ngày càng nóng.

Trúc Lan cũng muốn ăn cái gì đó lành lạnh:

- Đúng là thời tiết năm nay nóng thật.

- Đúng đấy ạ. Haiz, mùa hè năm nay lại khổ rồi.

Cũng may phủ Tần Vương không có nhiều chủ tử nên vẫn luôn có dư băng.

Lúc này Lý thị đi vào, hỏi:

- Mẹ ơi, đây là thư của Minh Vân ạ.

Sau khi Trúc Lan đọc xong thì nói:

- Thằng bé dám nghĩ thật đấy.

Lý thị cười: - Có Nhiễm Uyển tới đó nên nơi đó mới giống nhà hơn, mà tụi nó cũng biết chăm lo cho cuộc sống riêng.

Trúc Lan lắc đầu: - Lần này là nói chuyện công việc.

Lý thị căng thẳng ngay: - Xảy ra chuyện gì ạ?

Trúc Lan đặt thư xuống, nói:

- Ngô Minh vẫn luôn muốn cho dạy cho các bộ tộc ở thảo nguyên học Hán ngữ, nhưng ở thảo nguyên thiếu tiên sinh dạy học, Minh Vân nhớ tới cô nhi,muốn mời vài cô nhi nữ sang đó để dạy con gái thảo nguyên.

Lý thị đã từng tới thảo nguyên rồi, mới nói: - Điều kiện ở thảo nguyên gian khổ lắm.

Nhi tử không thiếu tiền bạc, thường xuyên nhận được đồ gửi từ Kinh Thành mà cuộc sống còn không thoải mái được bao nhiêu nên điều kiện sống của những người bên dưới còn khổ hơn. Cô nhi không có gia tộc hỗ trợ, nếu tới thảo nguyên thì chỉ có thể dựa vào bản thân thì có lẽ chẳng mấy ai chịu đi đâu!

Trúc Lan cũng biết, vả lại tiền lương của cô nhi bây giờ còn phải dùng để trả nợ nữa:

- Để mẹ bàn lại với Dung Xuyên xem sao.

Lý thị lại lo lắng cho con trai:

- Không biết khi nào thì Minh Vân mới được về nữa.

- Trong thời gian ngắn chưa về được đâu.

Để Minh Vân ở ngoài sẽ giúp nó trưởng thành rất nhanh, đây là điều Kinh Thành không thể làm được, thế nên cô và Thư Nhân thấy rất vui, Minh Vân là tương lai của Chu gia mà.

 

Hoàng cung

Trong thư phòng rất yên tĩnh, không phải là vì động tác lật xem của Hoàng Thượng rất nhẹ mà là do Hoàng Thượng xem rất tập trung. Trong lòng Chu Thư Nhân rất bình tĩnh, nhiều năm vậy rồi nên anh cũng biết sơ sơ giới hạn của Hoàng Thượng nằm ở đâu nên chỉ cần lẳng lặng chờ thôi.

Hoàng Thượng lúc thì nhíu mày, lúc thì giãn mày ra, lại qua thời gian một chung trà, ngài mới đặt tấu sớ trong tay xuống, nói:

- Khanh đã tính toán chu đáo mọi mặt rồi.

Chu Thư Nhân quan sát Hoàng Thượng, thấy vẻ mặt ngài bình tĩnh mới nói:

- Thần vẫn thấy chưa đủ ạ.

Hoàng Thượng hừ một tiếng:

- Chưa đủ? Trẫm thấy đủ lắm rồi, mỗi năm thương nhân nộp một khoản phí bản quyền chỉ để dùng trong cải tiến kỹ thuật, khanh có biết Công Bộ hao phí bao nhiêu tiền bạc để cải tiến kỹ thuật không?

- Thần biết chứ ạ.

Hoàng Thượng: "..."

Chu Thư Nhân lại nói:

- Vậy nên không thể đặt phí bản quyền thấp được, không thể làm một vụ giao dịch không có lời.

Hoàng Thượng lại chỉ ra trọng điểm:

- Hôm nay bản quyền bảo vệ lợi ích cho triều đình, vậy ngày mai thì sao?

Chu Thư Nhân đáp: - Ngày mai bảo vệ con dân của Hoàng Thượng ạ.

Hoàng Thượng lại hừ một tiếng thật mạnh:

- Quan và dân, quan trước dân sau, khanh lấy gì bảo đảm bản quyền của dân sẽ không bị cướp đi?

Không phải tự dưng lại có câu dân không đấu lại quan, xa xa Kinh Thành, đến người làm vua như ngài còn có chuyện không nhúng tay vào được, có biết bao cường hào ác bá. Càng xa Kinh Thành thì càng có nhiều thứ mờ ám!

Hai mắt Chu Thư Nhân sáng quắc:

- Vậy nên mới phải hoàn thiện từ từ ạ.

Hoàng Thượng im lặng không nói lời nào, Chu Thư Nhân cũng rất kiên nhẫn. Một khắc sau, Hoàng Thượng phất tay nói:

- Khanh về trước đi.

Chu Thư Nhân đã đoán được từ trước, trước khi rời đi còn để lại một câu:

- Hoàng Thượng à, thương nhân đông đảo, nếu không muốn lạc hậu về kỹ thuật thì phải chi trả phí bản quyền, đây sẽ là một khoản tài chính lớn vừa có thể giảm bớt gánh nặng chi phí nghiên cứu của Công Bộ lại còn có thể bổ sung cho quốc khố đấy.

Đương nhiên, nếu thương nhân không muốn chi trả phí bản quyền thì có thể tự nghiên cứu, nhưng điều kiện tiên quyết là có thể nhanh chóng nghiên cứu ra chứ nếu để lạc hậu quá lâu thì sẽ bị đào thải mất!

Hoàng Thượng: - Mau đi đi.

Lúc này Chu Thư Nhân mới lặng lẽ rời đi, cùng đi còn có Xương Trí.

Xương Trí đứng bên ngoài mà cứ nghĩ về chuyện trong thư phòng, lại không dám nghe lén, có trời mới biết hắn thấy căng thẳng thế nào khi nhìn cửa thư phòng đóng chặt, hắn hỏi:

- Cha ơi, cha không sao chứ?

Chu Thư Nhân xoa bụng, nói:

- Uống trà hơi nhiều có tính không?

Xương Trí: "..."

Được, hắn lo lắng vô ích rồi!

Trong thư phòng, Hoàng Thượng ngồi gảy chuỗi ngọc, đầu óc thì không kìm được việc nghĩ về hiến pháp, sau đó cau mày. Đúng là mấy năm nay đầu tư rất nhiều cho Công Bộ nên bọn họ có thêm rất nhiều kỹ thuật mới, nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên dùng như thế nào, quả thật ý tưởng của Chu Thư Nhân rất tốt, song liên lụy cũng rộng. -

Chu Thư Nhân ra cung, nói:

- Để cha đưa con về Hàn Lâm Viện.

Xương Trí đáp: - Cảm ơn cha.

Chu Thư Nhân vuốt râu: - Mấy ngày gần đây toàn là con tiến cung à?

Xương Trí gật đầu: - Dạ.

Việc hắn liên tục vào cung đã khiến nhiều người ghen tị rồi, nhưng vì có cha ở đây nên không ai dám nói xỉa nói xiên gì trước mặt hắn. Nghĩ vậy thì tất cả những gì hắn có bây giờ đều là nhờ cha.

- Cha ơi, cha vất vả rồi.

Chu Thư Nhân: "?"

Xương Trí lại nói:

- Cha ơi, cha nói gì với Hoàng Thượng vậy?

Chu Thư Nhân trừng mắt: - Đừng hỏi thăm.

Ngoài vợ ra thì anh chưa nói chuyện này với ai hết, vẫn luôn tự chuẩn bị một mình.

Xương Trí ngậm miệng lại: - Con tò mò thôi mà.

- Vậy thì kiềm chế sự tò mò của con đi, còn nếu nhịn không được thì để cha khâu miệng con lại cho.

Trước Tiếp