Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1698: Chuyện Năm Ngoái

Trước Tiếp

Trúc Lan thấy cảnh này thì còn gì không hiểu nữa, xe ngựa của Trần thái phi đậu ở xa xa, theo sau còn có vài chiếc xe ngựa khác nữa, có thể thấy dòng họ Trần thị đưa rất nhiều bé gái tới đây nhập học.

Thái Hậu không xuống xe ngựa vội, không khỏi cảm thán:

- Nếu nàng không tiến cung lấy chồng thì cũng sống hạnh phúc được cả đời.

Trúc Lan thầm nghĩ, cô cảm thấy Trần thái phi chỉ có một tiếc nuối duy nhất là không có con gái thôi chứ bà ta không còn hối tiếc gì nữa cả:

- Chúng ta xuống nhé?

- Ừ.

Trúc Lan xuống xe ngựa trước, sau đó đỡ Thái Hậu xuống. Hai người đi tới trước bàn đăng ký nhập học.

Trên bàn có một cuốn sổ, trong đó viết kỹ càng tỉ mỉ thông tin của những người đăng ký. Kể cả tình huống gia đình cũng được viết rất rõ ràng. Người phụ trách ghi chép là một đứa bé được Trúc Lan đề bạt từ trong cô nhi viện nữ, năm nay mười sáu tuổi và sau này sẽ ở lại học viện phụ trách những việc lặt vặt như ghi chép sổ sách. -

Nhắc tới thì trong cô nhi viện có những đứa thành đôi với nhau, con bé mà cô giữ lại này cũng là cô nhi đã đính hôn. Ở đây không chỉ có một đôi đính hôn, tụi nhỏ còn nhờ quản sự của mình làm mai cho. Bởi vì có những cặp thành đôi nên cô cũng giảm nhẹ việc trả tiền, mỗi tháng chỉ cần trả một nửa và được giữ một nửa. Học viện nữ tử trả lương khá cao, lý do là vì muốn âm thầm đề cao địa vị của phái nữ.

Trúc Lan giới thiệu cho Thái Hậu:

- Ngoài bà tử quét tước nấu cơm thì có tổng cộng mười lăm người, gồm năm vị tiên sinh được mời đến, mười vị đảm nhiệm chức vụ phụ trách tài vụ, trong số đó có sáu người là cô nhi nữ.

Thái Hậu đứng ở cửa nhìn quá trình xử lý thủ tục nhập học một hồi, nói:

- Mấy cô bé này được dạy dỗ rất tốt.

Trúc Lan đáp: - Cũng nhờ chúng biết cố gắng thôi.

Mấy đứa trẻ cổ đại vừa chín chắn vừa có lòng biết ơn, ngoài những đứa có phẩm hạnh không tốt thì hầu hết đều rất đàng hoàng.

Trúc Lan dẫn Thái Hậu tới phòng học, sau đó tới khu nhà ở cho tiên sinh. Thái Hậu đi dạo một vòng hết mọi ngóc ngách ở học viện, cười nói:

- Rất hoàn thiện.

Trong lòng Trúc Lan sướng rơn, cô đặt biết bao tâm huyết vào đây mà:

- Hi vọng tất cả bé gái đều được học hành.

Thái Hậu cười: - Tụi nhỏ sẽ quý trọng cơ hội này.

Thái Hậu đã lớn tuổi mà sức khỏe cũng không được tốt lắm nên bà ấy chỉ ở lại một lát rồi ra về. Hôm nay học viện mở cửa nên sau khi Thái Hậu rời đi, những người khác cũng lục tục tiến vào học viện.

Trúc Lan đi bộ cũng lâu rồi cảm thấy mệt mỏi, Xương Trung đẩy đại ca sang một bên nói:

- Mẹ ơi, để con đỡ mẹ đi nghỉ nhé.

- Ừ, chúng ta tới cái đình phía trước đi.

Xương Trung: - Mẹ ơi, mẹ giỏi quá đi mất.

- Mẹ có giỏi gì đâu.

Xương Trung trợn mắt, nói:

- Trong lòng con thì mẹ là người giỏi giang nhất.

Trúc Lan cười: - Con không đi dạo xung quanh à?

- Con muốn ở đây với mẹ!

Trúc Lan cười, nói:

- Được, vậy thì ngồi ở đây với mẹ một lát đi.

Mấy đứa con dâu và mấy đứa cháu gái đã đi dạo học viện rồi, bởi vì trong sân có nhiều nữ quyến nên nhóm Chu lão đại ngồi nói chuyện với nhau.

Trúc Lan nghỉ ngơi một hồi, đằng trước đã xử lý thủ tục nhập học xong rồi nên nữ quan đi vào tìm cô:

- Đã xử lý xong hết rồi ạ.

Trúc Lan nhận cuốn sổ, hỏi:

- Có bao nhiêu học sinh?

Nữ quan khá hưng phấn, đáp:

- Khoảng năm mươi mấy học sinh ạ.

Còn hơn tưởng tượng của nàng ta rất nhiều, ban đầu nàng ta nghĩ được mười mấy người là khá lắm rồi mà ai ngờ lại tới năm mươi mấy người!

Trúc Lan thấy lớn nhất mười tuổi, nhỏ nhất sáu tuổi thì trong lòng hơi thất vọng, nhưng sau đó vẫn vực dậy tinh thần, nói:

- Cứ chia lớp theo nguyện vọng đi! Mục tiêu chính bây giờ là dạy chữ và tính toán, chờ sau này xem chúng có năng khiếu như thế nào rồi chia lớp lại sau.

Trong lòng nữ quan đang đầy nhiệt huyết: - Vâng ạ.

 

Học viện

Trúc Lan cho người vẽ tranh trước cổng, sau một hồi đứng xem không nhúc nhích, đột nhiên Kỷ Dung nghe thấy tiếng nói chuyện sau lưng, rằng:

- Mẹ ơi, đây là tranh bà ngoại vẽ nè.

Kỷ Dung quay đầu lại, vội chào hỏi:

- Ra mắt Vương phi, ra mắt Quận chúa.

Tuyết Hàm nhận ra Kỷ Dung, bèn nói:

- Đứng lên đi.

Lâm Hi không hé răng, trông có vẻ như Kỷ Dung lén tới đây. Mà cũng phải thôi, La lão đại nhân là người phản đối kịch liệt nhất chuyện để bà ngoại trở thành viện trưởng kia mà. Thế nên người La gia sẽ không tới đây. Kỷ Dung biết sự có mặt của mình khiến người ta không thích lắm, liền rời đi ngay.

Tuyết Hàm chờ người đi rồi mới nói:

- Trên mặt con hiện rõ chữ không thích kìa.

- Đâu có đâu, con chỉ làm mặt lạnh như tiền thôi.

Tuyết Hàm sẽ không trách móc con gái vì người ngoài, con gái không thích Kỷ Dung và nàng cũng giống thế. Nàng không có ý kiến gì về hành động của Kỷ Dung vì quả thật có vài thói quen một khi đã có thì sẽ rất khó sửa, vụ ồn ào xảy ra ở phủ Tần Vương lần trước khiến giới hạn của Kỷ Dung lại hạ thấp thêm một chút.

Trúc Lan đi gặp những học sinh nhập học, trao đổi mấy câu với phụ huynh học sinh rồi giải quyết thêm vài công việc nữa, mất khoảng nửa canh giờ, biết Thư Nhân sẽ tới đón mình nên cô chuẩn bị về nhà.

Chu Thư Nhân đi vào, hỏi:

- Em xong việc chưa?

- Xong rồi, Hoàng Thượng về kinh rồi sao?

- Về lâu rồi, anh ở lại nói chuyện với Dung Xuyên một lát. À phải rồi, Dung Xuyên đã đón con gái mình về kinh rồi.

Trúc Lan đứng dậy: - Vậy chúng ta cũng về thôi.

Chu Thư Nhân thấy vợ bước ra từ bàn làm việc, không hiểu sao lại ngẩn ngơ. Anh không khỏi nghĩ có phải là vợ anh cũng trông thế này lúc ở hiện đại hay không?

Ra ngoài, mấy đứa Chu lão đại đã chờ sẵn ngoài cửa. Trúc Lan không thấy con trai út đâu, bèn hỏi:

- Xương Trung và Ngọc Kiều đâu?

Chu lão đại trả lời:

- Hai đứa nó không đi theo mẹ à?

- Không có.

Chu Thư Nhân hất cằm:

- Về rồi kìa.

Trúc Lan quay đầu lại, thấy con trai đi theo sau tiểu cô nương với vẻ mặt bất đắc dĩ. Tiểu cô nương chạy tới:

- Ông nội, bà nội.

Trúc Lan hỏi: - Cháu chạy đi đâu thế? Trên đầu còn dính lá cây nữa kìa.

Xương Trung: - Con bé nghịch muốn chết.

Ngọc Kiều cười vui vẻ: - Bà nội ơi, ở đây vui quá.

Trúc Lan khều chóp mũi cháu gái một cái, nói:

- Tỷ tỷ của cháu giận rồi kìa.

Ngọc Kiều nhón chân:

- Cháu muốn đi chung xe ngựa với bà, cháu có bí mật này muốn nói cho bà biết.

- Được, vậy hai bà cháu mình đi chung.

Ngọc Nghi nghĩ thầm chạy trời không khỏi nắng đâu, chờ về tới phủ rồi nàng ấy sẽ dạy cho muội muội một bài học sau.

Trên xe ngựa, Chu Thư Nhân nói:

- Bây giờ có thể nói bí mật rồi đấy.

Ngọc Kiều đong đưa đầu:

- Ông nội ơi, tiểu thúc thúc có giúp một tiểu tỷ tỷ, sau đó mặt tiểu tỷ tỷ đỏ quá chừng.

Trúc Lan sửng sốt, xưa nay Xương Trung luôn giữ khoảng cách với con gái, đây là lần đầu tiên chủ động giúp đỡ người khác đấy:

- Là học sinh trong học viện à?

- Không phải ạ, là tiểu thư tới tham quan hôm nay - Vệ tỷ tỷ.

Trúc Lan vui vẻ: - Họ Vệ thật hả?

Ngọc Kiều gật đầu:

- Nhưng mà còn có một tỷ tỷ xinh đẹp khác đi theo Vệ tỷ tỷ nữa, tiểu thúc thúc cũng quen tỷ tỷ đó.

Chu Thư Nhân vuốt râu: - Vậy cháu có quen không?

Ngọc Kiều trả lời: - Kỷ tiểu thư, cháu nghe từng nghe tỷ tỷ kể rồi ạ.

Trúc Lan à một tiếng rồi không còn hứng hỏi tiếp nữa:

- Cháu đừng quan tâm chuyện của tiểu thúc thúc nữa, nên nghĩ xem phải trốn phạt thế nào đi.

Ngọc Kiều ỉu xìu, nào còn vẻ hoạt bát sôi động nữa:

- Tiêu cháu rồi.

Chu Thư Nhân bật cười, cô cháu gái Kiều Kiều này nghịch ngợm lém lỉnh lắm.

   -

Học viện khai giảng, trở thành chuyện lớn được cả Kinh Thành thảo luận, sau khi học viện nữ tử khai giảng thì còn nhận thêm vài học sinh nữa, và những học sinh này cũng có chút liên quan đến Trúc Lan - tất cả đều là con của gia đình mà cô từng ghé hỏi thăm.

Sau khi khai giảng chính thức, ngày nào Trúc Lan cũng tới và dạy một tiết cho tụi nhỏ. Cô không có nội dung giảng dạy cố định, đôi khi chỉ là trò chuyện với tụi nhỏ thôi. Sau khi học viện đi vào quỹ đạo thì Trúc Lan không còn tới đó hằng ngày nữa.

Chu gia còn một chuyện lớn khác, đó là chương trình học mới mà Minh Thụy biên soạn đã được phê duyệt, trên sách có ghi tên của hắn, mặc dù chỉ chiếm cái danh người biên soạn nhưng như vậy cũng giỏi rồi.

Xương Nghĩa đi đường nhẹ nhàng như đang bay, Triệu thị cũng cười tươi rói từ ngày này qua ngày khác. Cả nhị phòng đắm chìm trong vui sướng hân hoan.

Hôm đó, Trúc Lan đang định viết một áng văn, vừa mới viết xong dàn ý thì cháu ngoại đã chạy vào với vẻ vô cùng lo lắng, làm cô sợ thót tim:

- Sao hôm nay cháu hớt ha hớt hải thế?

Lâm Hi hỏi: - Bà ngoại, bà còn nhớ sự cố trên thuyền năm ngoái không?

- Nhớ, rồi sao?

Trước Tiếp