Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trở lại chủ viện, Trúc Lan nhận lấy danh sách trong tay con cả, sau đó là là một khoảng thời gian yên lặng. Tên của mấy bé gái đúng là đơn giản quá, như cái cách đặt tên Lý Tam Nha này quá thường gặp - là kiểu đặt tên theo thứ tự anh chị em trong nhà. Cho dù ở nhà có phụ huynh biết chữ thì trừ những nhà rất thích con gái, còn lại hầu hết đều đặt tên rất tùy tiện, cứ như là đặt biệt danh thôi, nói thẳng ra là không coi trọng con gái và trong tiềm thức của họ cho rằng con gái lấy chồng như bát nước đổ đi.
Chu lão đại hỏi: - Mẹ ơi, mẹ không vui sao?
- Không có.
Chu lão đại thấy mẹ còn đọc danh sách, lên tiếng:
- Cha mẹ của mấy đứa trẻ này hỏi sau khi nhập học có thể nhờ tiên sinh đổi tên cho được không.
Lúc này tâm trạng Trúc Lan mới khá hơn một chút, cô đáp: - Được.
Chu lão đại thấy trên mặt mẹ lộ rõ vẻ mỏi mệt, bèn đứng dậy nói:
- Mẹ ơi, mẹ nghỉ ngơi trước đi.
- Ừ.
Trúc Lan nằm nghỉ chưa được nửa canh giờ đã đi thay quần áo rồi sửa soạn đơn giản, cô nhìn đồng hồ thấy còn một canh giờ nữa mới tới giờ nha môn tan làm.
Thanh Tuyết bước tới chải đầu giúp cô:
- Phu nhân, đã hỏi thăm về Vệ tiểu thư rồi ạ.
Trúc Lan nhìn bản thân trong gương, vì lớn tuổi nên mí mắt hơi sụp xuống, nếu không nhờ cô tròn trịa thì trông cô còn già hơn nữa:
- Hỏi được gì rồi?
Thanh Tuyết cầm lược trong tay, nhìn chằm chằm mái tóc bạc phơ kia một hồi, sau đó mới dời mắt đi, trả lời:
- Vệ tiểu thư có quan hệ không tồi với hai người tẩu tẩu, cháu trai và cháu gái cũng rất thân với nàng ấy. Vệ tiểu thư còn nuôi một con chó được năm năm rồi, ngày nào cũng sẽ dắt chó đi dạo.
Có quan hệ tốt với huynh muội chứng tỏ Vệ tiểu thư là người thân thiện hòa đồng, còn thích con nít và không cả thèm chóng chán nữa. Có người nuôi thú cưng nhưng chỉ thích vẻ đáng yêu của chúng lúc còn nhỏ, khi chúng lớn rồi lại không thích nữa. -
Trúc Lan hỏi: - Ngươi cảm thấy thế nào?
Thanh Tuyết đã chải tóc xong, đáp:
- Vệ tiểu thư tốt lắm ạ.
Cho dù là tính tình hay nhân phẩm thì đều tốt cả.
Trúc Lan đang tính nói tiếp thì Xương Trung đã về tới, tay cầm một bó hoa:
- Mẹ ơi, mẹ thấy hoa có đẹp không?
- Đẹp lắm, mà lấy đâu ra thế?
Xương Trung nói: - Mua ở cửa hàng hoa của người nước ngoài ạ, ở đó có rất nhiều hoa đã được cắt tỉa sẵn nên con chọn vài bông để làm thành một bó.
Trúc Lan v**t v* giấy gói, nói:
- Gói đẹp lắm.
- Con tự tay gói đấy, con nghe nói thương nhân nước ngoài đã thuê vài thôn trang ở ngoại ô Kinh Thành để dành riêng cho việc trồng hoa đem bán, hôm nay mới khai trương, có rất nhiều nữ quyến tới mua hoa.
Trúc Lan ngửi mùi hoa, trong lòng nghĩ cách thức này không khác gì những cửa hàng bán hoa ở hiện đại:
- Ngươi đi lấy cái bình hoa trên kệ tới đây.
- Vâng ạ.
Trúc Lan đứng dậy đi tới trước bàn nhỏ, sau đó kêu nha hoàn mang kéo tới, mở bó hoa ra chuẩn bị c*m v** bình, cô ra dấu bảo con trai ngồi xuống đối diện. Xương Trung kêu nha hoàn lấy thêm một cây kéo nữa, sau đó mới hỏi:
- Mẹ ơi, kết quả hôm nay thế nào ạ?
- Rất thuận lợi, Trần thái phi giúp mẹ rất nhiều. À đúng rồi! Hôm nay tỷ tỷ của con có dắt một tiểu thư tới cho mẹ quan sát, mẹ cảm thấy cô nương này được đấy.
Xương Trung cầm nhánh hoa, đáp:
- Mẹ à, con đã nói là con sẽ theo ý mẹ, mẹ cảm thấy người ta tốt thì cứ đi hỏi cưới luôn cho con là được.
Trúc Lan ngẩng đầu:
- Phu thê phải sống đời với nhau, thế nên phải chọn người vừa ý con mới được, mẹ sẽ nói cho con biết một vài thông tin về Vệ gia để con có sự chuẩn bị.
Xương Trung tin tưởng mắt nhìn người của cha mẹ:
- Vâng, mẹ nói đi con nghe.
Trúc Lan nói hết những gì mình nhớ, Thanh Tuyết đứng bên cạnh bổ sung.
Xương Trung ghi tạc trong lòng, hắn khá tò mò về cô nương mà mẹ đánh giá cao.
Chớp mắt đã tới ngày lành để khai giảng học viện, Trúc Lan mặc trang phục cáo mệnh vào, hôm nay Hoàng Thượng và Thái Tử sẽ đích thân tới đây, Chu Thư Nhân cũng đi cùng.
Chu Thư Nhân hỏi: - Bây giờ em có thể tiết lộ cho anh biết về bất ngờ mà em nói chưa?
Trúc Lan lắc bàn tay múp míp của mình, nói:
- Vẫn chưa được, chờ khai giảng xong mới có thể nói cho anh biết.
Chu Thư Nhân vô cùng tò mò, ráng lắm mới chờ tới ngày khai giảng, ai ngờ vẫn không được biết bất ngờ là gì, nói:
- Em cũng giỏi giấu chuyện trong lòng nhỉ.
- Từ nhỏ ông ngoại đã dạy em nhất định phải kín miệng.
Chu Thư Nhân cười tủm tỉm:
- Nếu có thể quay về thì đó cũng là ông ngoại của anh.
Trúc Lan thấy Thanh Tuyết dẫn nha hoàn đi vào thì sửa lời nói đang chuẩn bị thốt ra:
- Chúng ta đi thôi.
Trúc Lan là viện trưởng nên có thể nói là toàn bộ chủ tử của Chu hầu phủ đều tham dự, Trúc Lan và Chu Thư Nhân đi trước. Hôm nay có rất nhiều người tới ngoại thành để xem, lúc hai vợ chồng Trúc Lan tới thì Hoàng Thượng và Thái Tử đã đến rồi, vốn dĩ Hoàng Hậu cũng nên xuất hiện, nhưng tiếc là Hoàng Hậu lại đổ bệnh vào mấy ngày trước đó. Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu cũng tới, hai người đã vào trong nghỉ ngơi rồi.
Giờ lành đã được Khâm Thiên Giám tính trước, có rất nhiều người tới hóng, cả Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu trước đó không xuất hiện cũng đã ngồi vào vị trí, Hoàng Thượng phát biểu:
- Trẫm...
Sau khi bắt đầu nói là nói mãi không ngừng, cuối cùng ngài mới chịu tổng kết một câu là hy vọng nơi này sẽ bồi dưỡng ra được nhân tài đủ mọi ngành nghề cho triều đình. Việc lên phát biểu thế này là đề nghị của Dung Xuyên, Hoàng Thượng cảm nhận được sự biết ơn của bá tánh dành cho mình nên cảm thấy không tồi.
Sau đó đến lượt Dung Xuyên phát biểu rồi mới tới Trúc Lan. Trúc Lan đứng trên bục cảm nhận ánh mắt của mọi người, quyền quý Kinh Thành còn đỡ, đã từ từ chấp nhận rồi, còn dân chúng xung quanh lại khó có cơ hội gặp Hầu phu nhân dù biết nữ viện trưởng là Hầu phu nhân nhưng hôm nay mới được gặp nên tiếng bàn tán rất lớn. Có người nhận ra Trúc Lan, hôm nay những gia đình Trúc Lan đi thăm hỏi đều có mặt mà ai cũng há hốc mồm.
Trúc Lan phát biểu không nhiều lắm, chỉ bày tỏ rằng cô sẽ cố gắng quản lý tốt học viện, ngoài ra không nói thêm gì nữa, vì biết nói gì bây giờ? Chẳng lẽ lại đề cao nữ quyền ngay trước mặt tất cả quyền quý hay sao? Không thể nói, cô chỉ có thể làm từ từ trong âm thầm thôi. Trúc Lan kết thúc bài phát biểu thì tiếng vỗ tay vang lên vô cùng vang dội, nụ cười của cô cũng rạng rỡ hơn.
Chu Thư Nhân chẳng buồn quan tâm người khác nghĩ sao về mình, anh hưng phấn tới độ mắt hơi đỏ lên, đến cổ đại nhiều năm vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên vợ anh được đứng trước mặt mọi người một cách công khai như vậy, rõ ràng là vợ anh tuyệt vời tới nhường này cơ mà!
Mấy huynh đệ Chu lão đại cũng vỗ tay, tự hào quá, đây là mẹ của họ đấy, bọn họ không chỉ có một người cha tài giỏi mà còn có một người mẹ không thua kém gì.
Hoàng Thượng không thể hiểu được sự hưng phấn của Chu Thư Nhân, không có một hạ thần nào bao dung thê tử giống như anh, nhưng sau đó ngài lại cười, chỉ có người chân thành thế này mới đáng là người để ngài tin tưởng.
Vĩnh An quốc công cũng tới, nghe tiếng vỗ tay mà không biết nói gì, theo lão thì nữ nhân nên ở nhà chăm lo cho gia đình, chỉ có kẻ kỳ lạ như Chu hầu gia mới để mặc thê tử muốn làm gì thì làm. Có rất nhiều người mang suy nghĩ giống như Quốc công, việc Chu hầu phu nhân đứng trên bục phát biểu khiến bọn họ sửng sốt, không khỏi nhìn về phía Hoàng Thượng, tuy nhiên sau đó chỉ có thể giấu những suy nghĩ đó vào trong. Còn có người ác độc trù cho học viện không có học sinh nào tới học, để xem Chu hầu phủ giải quyết chuyện này thế nào. Ai bảo phu thê là một thể chứ!
-
Sau đó đến giờ nhập học, học viện nam nữ cách nhau một khoảng nhất định. Trúc Lan và Thái Hậu tới học viện nữ tử, đi cùng còn có Tuyết Hàm và nhóm trưởng công chúa. Học viện nam tử không thiếu học sinh nên chẳng có gì hay để coi, vì vậy có rất nhiều người đi theo Trúc Lan tới học viện nữ tử với suy nghĩ muốn xem trò vui.
Trên xe ngựa, Trúc Lan và Thái Hậu ngồi cùng nhau, Thái Hậu nói:
- Ta biết bà đã nỗ lực rất nhiều để hôm nay có nhiều học sinh nhập học hơn.
- Thần phụ chỉ mong những nỗ lực của mình có kết quả.
Thái Hậu còn đang rất lo lắng, thấy Dương thị bình tĩnh như vậy bèn hỏi:
- Bà không lo sao?
- Lo rằng sẽ mất mặt ạ?
- Ừ.
- Không lo ạ, tướng công nói có đôi khi thể diện là thứ có thể không cần.
Thái Hậu bật cười:
- Phu thê bà giống nhau thật đấy.
Trên mặt Trúc Lan hiện lên vẻ dịu dàng:
- Phu thê chúng thần phụ học hỏi lẫn nhau cũng nhiều năm, ta giống chàng, chàng giống ta, chúng ta đã hòa làm một thể không thể tách rời từ lâu rồi.
Thái Hậu hâm mộ Dương thị vô cùng:
- Các ngươi hạnh phúc quá.
Xe ngựa đi không nhanh, lúc đến học viện nữ tử thì ở đó đã bắt đầu xếp hàng làm thủ tục nhập học rồi, đội ngũ rất dài khiến Trúc Lan không khỏi bất ngờ, Thái Hậu cũng chú ý tới: - Ồ.