Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1696: Không Thích

Trước Tiếp

Trần thái phi thấy hai mẹ con họ có chuyện cần nói, bèn đứng dậy nói:

- Ngồi từ nãy giờ, ta đi ra ngoài dạo đây.

Tề vương phi cũng đứng dậy theo:

- Mẹ, con đi cùng mẹ.

Trần thái phi cười nói: - Được.

Tuyết Hàm ngồi xuống chỗ của Trần thái phi, khe khẽ nói:

- Mẹ, mẹ thấy vị Vệ tiểu thư hồi nãy thế nào?

- Con coi cho ai vậy?

Tuyết Hàm chớp mắt, dùng quạt che mặt:

- Đương nhiên là cho tiểu đệ rồi.

- Mẹ còn tưởng là Minh Huy đấy!

Tuyết Hàm: - Tính cách Minh Huy không hợp với Vệ tiểu thư đâu ạ.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Vệ tiểu thư, nàng đã cảm thấy rất hợp với đệ đệ rồi. Mặc dù đệ đệ là đứa con tới lúc tuổi già nên được cưng chiều, nhưng đệ đệ được dạy dỗ rất tốt. Vệ tiểu thư cũng được cưng chiều, hoạt bát và ngây thơ. Nhân cách của tiểu cô nương không có chỗ nào chê, nàng thật lòng thích.

Trúc Lan hiểu con gái lắm, con gái có ấn tượng rất tốt về Vệ tiểu thư. Cô hỏi:

- Con thích nàng ấy hả?

Tuyết Hàm cười nói:

- Nàng ấy thật sự làm người ta thích mà. Lần trước con dẫn Hà Nhi ra phố, phổi của Hà Nhi vốn không tốt nên bị sặc nước, con đang lo lắng, trong khi xe ngựa lại ở khá xa. Lúc đó con sốt ruột lắm, Vệ tiểu thư bèn cho con mượn xe ngựa.

Trúc Lan lo lắng hỏi:

- Hà Nhi khỏe chưa?

Tuyết Hàm đáp: - Đã không sao rồi mẹ ạ.

Bởi vì sức khỏe, con trai út rất ít khi ra ngoài, hiếm lắm mới dẫn nó đi ra ngoài một lần mà còn gặp chuyện, nàng sợ tới mức không dám dẫn con trai ra ngoài thêm lần nào nữa.

Trúc Lan cảm nhận được cảm xúc của con gái, nói:

- Hà Nhi càng lớn sẽ càng khỏe mạnh thôi.

Tuyết Hàm dằn cảm xúc xuống, nói:

- Sau đó con liền cho người đi hỏi thăm, chắc chắn Vệ tiểu thư vừa mới vào kinh không quen biết con nên con mới qua lại với Vệ gia ạ.

Trúc Lan hỏi: - Con nói tình huống của Vệ gia nghe thử xem.

Tuyết Hàm nghe là biết mẹ có hứng thú, bèn nói:

- Nhân khẩu Vệ gia tương đối đơn giản, Vệ đại nhân từng lập lời thề không đỗ đạt sẽ không cưới thê tử nên thành thân khá muộn. Gần 30 tuổi tới thành gia lập thất, trong nhà có hai người con do chính thất sinh, một người con do thiếp thất sinh, Vệ tiểu thư là đứa con tới lúc tuổi già và cũng là con gái duy nhất.

Trúc Lan: - Con gái duy nhất luôn à!

- Vệ đại nhân được người mẹ quả phụ nuôi lớn, tiếc là bà cụ không kịp hưởng phước đã qua đời khi Vệ đại nhân thi đỗ rồi. Vệ đại nhân có hai người huynh đệ mà không có ở Kinh Thành, mối quan hệ giữa các huynh đệ không đến nỗi nào và cũng chẳng có chuyện rối ren.

Trúc Lan cân nhắc trong lòng, đưa mắt tìm Vệ tiểu thư. Sau đó ngây ra như phỗng…

Tuyết Hàm thấy mẹ thất thần, gọi: - Mẹ!

Trúc Lan cau mày, Vệ tiểu thư đang đứng chung một chỗ nói chuyện với Kỷ tiểu thư:

- Không có gì, con mới vừa nói gì đó?

Tuyết Hàm đưa mắt nhìn theo hướng mắt của mẹ, mày cũng cau lại:

- À, chưa nói gì ạ.

- Sao con lại cau mày?

Tuyết Hàm nói nhỏ:

- Dạo này La gia xảy ra không ít chuyện, gây ra cả đống trò cười trong Kinh Thành. Con thấy rõ ràng là do Kỷ tiểu thư dựng lên hết đó.

Nàng không có thành kiến với Kỷ tiểu thư nhưng cũng chẳng thích. Nàng cảm thông cho nỗi hận của Kỷ tiểu thư, nàng không bình luận đúng sai, song, nàng không muốn tiếp xúc với kiểu người này.

Trúc Lan: - Dạo này thanh danh của các tiểu thư La gia rất kém.

Tuyết Hàm khẽ hừ, nói:

- La gia đúng là nhẫn tâm, không cho ly hôn cũng được, nhưng ít nhất cũng phải quan tâm con gái đã xuất giá chứ, cuối cùng thì sao? Họ mặc kệ con gái đã gả đi bị ấm ức, có khác nào cổ vũ khí thế nhà chồng không? Người chết rồi lại không đi đòi công đạo, nhà chồng nói sao nghe vậy. Nghĩ thôi mà thấy bực mình!

Trúc Lan thiết nghĩ đàn ông La gia toàn mang chủ nghĩa đàn ông cực đoan, không bao giờ nghe ý kiến của phụ nữ đâu!

 

Ngọc Văn đang trò chuyện cùng tiểu thư của Binh Bộ Thượng Thư trong đình hóng gió thì bị Lâm Hi kéo đi. Lý tiểu thư dùng quạt chỉ về phía trước, nói:

- Có trò hay rồi!

Ngọc Văn vừa nhìn sang là thấy đau đâu, hỏi:

- Họ không biết đây là đâu sao?

Nghĩ là vườn của nhà quan bình thường chắc? Nơi đây là phủ Tần vương, vậy mà cũng dám tranh chấp.

Lý tiểu thư: - Thật sự không hiểu phủ Vĩnh An quốc công kết thân hay kết thù nữa. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sau chuyện của vị tiểu thư đã gả của La gia thì hôn sự của các tiểu thư La gia khó khăn rồi đây.

Ánh mắt Ngọc Văn dừng lại trên người Kỷ tiểu thư, nàng ấy cau mày đứng dậy:

- Ta đi qua đó xem thử.

Lý tiểu thư sửng sốt, sau đó vội vàng đuổi theo. Nơi này là phủ Tần vương, là nhà cô cô ruột của An Hòa.

Ngọc Văn đi qua, hỏi:

- Có biết đây là chỗ nào không?

Trác Á hít hà một hơi rồi mới chào hỏi:

- Tham kiến An Hòa huyện chúa.

La tam tiểu thư cũng vội vàng chào hỏi:

- Tham Kiến An Hòa huyện chúa.

Sắc mặt Ngọc Văn không mấy tốt đẹp, đã có rất nhiều người chú ý đến tranh chấp bên này rồi:

- Đây là nơi nào?

Trác Á: - Phủ Tần vương ạ.

Ngọc Văn cười khẩy:

- Hóa ra còn biết, đây là thái độ đến làm khách của các ngươi sao? Đây không phải là nơi để giải quyết vấn đề, muốn giải quyết thì cút về mà giải quyết.

Lâm Hi hay tin lập tức đi đến, sau khi biết được mọi chuyện từ miệng nha hoàn rồi, nàng ấy không khỏi thở hắt ra, cũng may có biểu tỷ cản lại:

- Biểu tỷ!

Ngọc Văn nhường chỗ, Lâm Hi tới rồi không cần nàng ấy nhúng tay vào nữa.

Lâm Hi cười nói với các tiểu thư xung quanh:

- Hôm trước muội mới vừa mua được mấy chậu hoa trà mời, để muội bảo nha hoàn dẫn mọi người đi xem nhé. Muội sẽ đến sau!

Ai cũng có mắt nhìn, bèn theo nha hoàn rời đi.

Lúc này nụ cười của Lâm Hi tắt ngấm, nói:

- Tin tức bồi thường đồ cổ trong Kinh Thành còn chưa hạ nhiệt, hai vị lại muốn quậy ra chuyện gì nữa đây?

Không ai hó hé, La tiểu thư co rụt cổ lại. Hiển nhiên là sau khi tỉnh táo lại bắt đầu biết sợ rồi.

Sắc mặt Lâm Hi lạnh tanh, nói:

- Các vị thích quậy thế nào cũng đừng lôi phủ Tần vương vào, nếu không đừng trách ta không nể mặt hai vị.

La tiểu thư vội nói: - Không dám đâu ạ.

Trác Á cúi đầu, nói:

- Quận chúa, ta xin phép về trước.

La tiểu thư cũng sợ hãi xin về, Kỷ tiểu thư bèn đi theo. Ngọc Văn bước ra cản lại, Kỷ tiểu thư ngẩng đầu hỏi:

- Huyện chúa sao vậy ạ?

Ngọc Văn hờ hững nói:

- Chỉ lần này thôi, lần sau mà còn không biết phân biệt hoàn cảnh thì ngươi không gánh nổi hậu quả đâu!

Kỷ Dung siết chặt khăn tay, cuối cùng không nói gì cả mà chỉ cúi chào rồi nhanh chân rời đi.

Lâm Hi sửng sốt:

- Sao lại như vậy?

Ngọc Văn nói lại suy đoán của nàng ấy từ lần trước ở trại nuôi ngựa, Lâm Hi lại càng thêm không vui.

Ngọc Nghi vỗ nhẹ bả vai Lâm Hi, nói:

- Sau này nhìn thấy cách xa một chút.

Vị Kỷ tiểu thư này lòng dạ rất sâu, nàng ấy cũng có biết rồi, chẳng qua chuyện hôm nay khiến nàng ấy hơi bực mình thôi.

 

Trên đường về phủ, Trúc Lan nghĩ đến Vệ tiểu thư. Chuyện mai mối cho con trai do chính cô quyết định, cô quan sát Vệ tiểu thư một hồi đúng là cảm thấy rất thoải mái. Về đến nhà, thấy Chu lão đại ở cửa, Trúc Lan bèn hỏi:

- Con vừa mới về tới nhà hay cố ý ở cửa chờ mẹ vậy?

Chu lão đại dìu mẹ xuống xe ngựa, nói:

- Con vừa đến nhà thôi ạ.

- Hầy, tự mình đa tình vô ích.

Chu lão đại bó tay: - Mẹ này…

- Biết bao nhiêu năm rồi mà nói đùa với con không thú vị nhất đấy!

Chu lão đại lắc đầu, biết bao nhiêu năm rồi mà cha mẹ cứ thích ghẹo hắn thôi:

- Mẹ, con mang tin tức tốt về đây.

- Tin tức tốt gì?

- Thôn dân ở gần thôn trang nhà ta biết mẹ là viện trưởng của trường nữ nên có người muốn đưa con gái trong nhà đến học. Quản sự thôn trang đưa danh sách cho con rồi, mẹ đoán xem có bao nhiêu trò nữ?

Trúc Lan mừng rỡ:

- Ây da, coi đầu óc mẹ này, sao lại quên các thôn dân ở thôn trang nhà ta cơ chứ, bao nhiêu?

Thôn trang nhà mình có ảnh hưởng lớn đến các thôn dân sống gần đó, mấy năm nay không những sống khấm khá hơn mà cũng bị ảnh hưởng chút đỉnh về mặt tư tưởng. -  

- Mười trò nữ ạ, có điều tuổi không lớn lắm. Đứa lớn nhất chỉ mới 8 tuổi thôi.

Trúc Lan cười nói: - Nhiều đấy, tuổi nhỏ rất tốt.

Tuổi còn nhỏ mới học càng lâu, chẳng hạn nữ y đòi hỏi phải có số năm học tập rất nhiều. Vả lại nhỏ tuổi mới dễ bồi dưỡng tư tưởng!

Trước Tiếp