Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian trôi qua nhanh thật, trường học đã hoàn tất thi công, tất cả đều đâu vào đấy, chỉ còn chờ đến ngày lành nữa thôi. Trúc Lan là viện trưởng, cô mong muốn có càng nhiều trò nữ nhập học càng tốt, trước mắt dòng họ Uông thị có năm người vào học, là công lao của Đào thị hết. Bây giờ dòng họ Chu thị và dòng họ Uông thị nhập học rất đông, hơi có sức thuyết phục rồi. Cô không còn ru rú ở yên trong nhà nữa, nhận được lời mời sẽ ra ngoài ngay.
Về phần nhà mẹ đẻ của con dâu, Trúc Lan không đề cập đến Đổng gia và Khương gia, trái lại nhắc với Lý thị, nào ngờ Lý thì lắc đầu. Thứ nhất là ở quá xa, thứ hai là không muốn đưa bé gái nhà mẹ đẻ vào Kinh Thành. Lý thị lo lắng phú quý sẽ khiến chúng đánh mất bản tính ban sơ, dù sao khi trường học ở Kinh Thành thành công cũng sẽ lần lượt triển khai ở các châu thành thôi. Thị không cần vội!
Về phần nhà mẹ đẻ của cháu dâu, mấy năm gần đây người trong dòng họ Nhiễm gia cũng có tấn tới nhưng Nhiễm gia vừa có Nhiễm phi vừa có trưởng công chúa nên Tề thị không giúp được gì. Lâm lão phu nhân ở Lâm gia đã hỏi giúp cô, vì cô là viện trưởng thành ra dòng họ Lâm thị cử hai bé gái đi học thử.
Hôm nọ phủ Tần vương mở tiệc, Dung Xuyên mở tiệc chiêu đãi vì trường học. Trường nam không thiếu học trò, Dung Xuyên cũng mong người của các gia tộc sẽ vào học. Một gia tộc sẽ thường rất lớn, nội bộ gia tộc phân chia giai tầng rõ ràng. Mục tiêu của Dung Xuyên là các tộc nhân nghèo khổ trong gia tộc đó, hôm nay mời khách hy vọng các gia tộc đừng gây trở ngại.
Trúc Lan cũng đến, hôm nay có mời nữ quyến, con rể và con gái chu đáo, mời cho cô thôi. Con rể là người phụ trách trường học, không cần biết là có cam lòng hay không thì nữ quyến được mời đều bắt buộc phải nể mặt cô. Cô cũng muốn đi đến các thôn tuyên truyền, tiếc rằng hiệu quả không cao. Cổ đại phân tầng xã hội sâu sắc, cô chỉ mới nhắm vào các gia tộc thôi. Sau này bá tánh nhìn thấy con gái của các gia tộc đến trường học tập, sẽ cảm thấy chắc chắn trường học có ích và giảm đi rất nhiều mâu thuẫn.
Lúc Trúc Lan đến đã có không ít người ở phủ Tần vương rồi, Tuyết Hàm tự mình ra đón:
- Sao Ngọc Điệp và Ngọc Kiều không đến vậy?
Trúc Lan nói: - Hôm nay có chuyện quan trọng, bọn chúng thấy không giúp được gì nên không đến luôn.
Tuyết Hàm cười nói:
- Ngọc Nghi và Ngọc Văn giúp mẹ rất nhiều đấy.
Trúc Lan: - Bọn chúng thật sự đã giúp mẹ không ít chuyện.
Dạo này Ngọc Văn không lười biếng nữa, chủ động đỡ đần cô rất nhiều chuyện. Ngọc Nghi tiếp quản sổ sách, hai đứa cháu gái giống như cánh tay trái và cánh tay vào khiến cô thảnh thơi hơn hẳn. ‘
Tuyết Hàm xót mẹ, nói:
- Mẹ ơi, tuổi mẹ không nhỏ nên chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.
- Con không cần lo cho mẹ, dạo này công chuyện lu bù mà mẹ lại có thể đi ngủ đấy. Con xem có phải sắc mặt của mẹ tươi tắn hơn nhiều không?
Tuyết Hàm nghiêm túc đánh giá mẹ, đúng là sắc mặt của mẹ rất tốt:
- Thế thì con yên tâm rồi.
Vừa nói chuyện vừa đi vào vườn, phủ Tần vương rộng lắm, nam và nữ không ngồi cùng nhau, trong vườn toàn là nữ quyến. Không chỉ có đương gia chủ mẫu, mà ai cũng dẫn con gái theo.
Trúc Lan vào chỗ ngồi trong sự chú ý của tất cả mọi người, từ khi cô thành Dương viện trưởng, cô đã quen với đủ loại ánh nhìn rồi, còn mỉm cười với mọi người. Bên ngoài xôn xao cả lên, hóa ra là Trần thái phi và Tề vương phi đến. Trong số các vị Thái phi, có mỗi Trần thái phi hay đi ra ngoài chơi nhất. Bởi lẽ, chỉ có vị này là sống ổn nhất.
Trần thái phi vào vườn đi thẳng đến chỗ Trúc Lan, bảo nha hoàn dời chỗ ngồi của mình đến bên cạnh cô. Trúc Lan cười nói:
- Ta còn tưởng đâu Thái phi sẽ rất bận viết thoại bản đấy.
Báo mới đã phát hành được ba số, số sau bán chạy hơn số trước. Cô cũng có đọc thoại bản của Thái phi, bà ta viết bi kích rất mượt, cô đọc mà rơm rớm nước mắt, nhất là những đoạn “ngược"!
Thái phi: - Bà là à ờm độc giả số một của ta. Ta biết bà sẽ bối rối, nên mới nhín thời gian ra đến đây giúp bà nè.
Trúc Lan khẽ chớp mắt. Số nào cô cũng xin chữ ký của Thái phi, đây là lợi ích sao?
- Cảm ơn Thái phi.
Trần thái phi nói: - Dòng họ Trần thị của ta là dòng họ lớn đấy nhé.
Trúc Lan biết chứ, một gia tộc khổng lồ. Trái tim cô không khỏi thấy chấn động, chắc không khác những điều cô đang suy đoán đâu nhỉ?
Trần thái phi nháy mắt, nói:
- Ta biết trong đầu bà có rất nhiều truyện kể, nào bà rảnh hãy kể ta nghe nhiều chuyện hơn được không?
- Không thành vấn đề.
Trần thái phi mới nhìn xung quanh, có rất nhiều người quan sát trong lúc hai người nói chuyện. Bà ta cất cao giọng nói:
- Hoàng thượng giao trường nữ cho phu nhân đủ thấy ngài rất coi trọng trường nữ. Ta nghe nói dòng họ Chu thị đã đưa các bé gái đến trường hết rồi, hôm nay đích thân đến hỏi bà, dòng họ Trần thị định đưa mấy bé gái có gia cảnh nghèo khó đến trường luôn, bà có nhận không?
Trúc Lan dằn trái tim đang đập bang bang xuống, nói:
- Nhận chứ, sao lại không nhận. Chỉ cần muốn vào học là nhận hết, độ tuổi tối thiểu để vào học là 6 tuổi, không giới hạn độ tuổi cao nhất. Lấy chồng rồi mà muốn học nghề cũng vào học được luôn.
Mặc dù xác suất phụ nữ có chồng đi học rất thấp, nhưng nhỡ có thì sao?
Trần thái phi cười nói:
- Nói rồi đấy nhé, Đại ca của ta còn đang rầu rĩ đời sống của những tộc nhân nghèo khó, sau này họ có lối đi khác, Đại ca cũng bớt lo hơn.
Bà ta không những giúp Dương thị mà còn tỏ rõ thái độ với Hoàng thượng, cha qua đời rồi, Đại ca lên làm trưởng họ, dòng họ Trần thị quá lớn cho nên phải cho Hoàng thượng thấy được tấm lòng của họ. Đây cũng được xem là một phép thử, còn có lợi cho tộc nhân. Gia tộc quy mô, tộc nhân đông đúc, dòng họ Trần thị an phận ảnh hưởng đến nhiều tộc nhân, Đại ca cũng rầu. Đương nhiên nếu để Dương thị nợ ân tình thì càng tốt, Dương thị nợ ân tình đồng nghĩa Chu hầu gia nợ ân tình. Ai mà không biết Chu hầu gia quan tâm phu nhân của mình cỡ nào.
Lỗ tai Trúc Lan giật giật, lời Trần thái phi làm xung quanh sôi nổi bàn tán. Tề vương phi hoảng hồn, nàng ta biết chắc chắn mẹ chồng đến đây là có mục đích. Nàng ta đã hơi xem thường mẹ chồng rồi, nàng ta mím môi suy nghĩ có nên truyền tin cho nhà mẹ đẻ của mình hay không? Sau đó thở dài… thôi, mấy năm gần đây nàng ta cũng không thân với nhà mẹ đẻ nữa.
Chờ thêm một hồi, cuối cùng mọi người đã đến đông đủ. Trúc Lan và Trần thái phi ngừng nói chuyện với nhau, lúc này cô mới phát hiện La lão phu nhân đến rồi. Cô đưa mắt nhìn vị Kỷ tiểu thư bên cạnh lão phu nhân, nói sao đây ta, cô rất nể vị Kỷ tiểu thư này, vừa có đầu óc vừa có thủ đoạn. Nhưng tiếc là chỉ có thể đứng xa thưởng thức mà thôi.
Lúc này Tuyết Hàm dẫn một người đến đây:
- Thái phi, mẹ!
Trúc Lan nhìn con gái, trong mắt chất chứa thắc mắc:
- Vị này là ai vậy?
Tuyết Hàm giới thiệu:
- Đây là Phùng thị, nương tử của Vệ đại nhân Hình Bộ Thị Lang. Bên cạnh là con gái út của Vệ đại nhân ạ.
Trúc Lan ngẫm nghĩ, vị Vệ đại nhân này vừa được thuyên chuyển về Hình Bộ trong năm nay. Chẳng qua không biết quan hệ gì với con rể nhỉ?
Phùng thị và con gái chào hỏi trước: - Tham kiến Thái phi.
Rồi nói: - Tham kiến Chu hầu phu nhân.
Ánh mắt của Trần thái phi dừng lại trên người tiểu thư Vệ gia, trong mắt lộ ra vẻ biết rồi nhé: - Miễn lễ!
Tuyết Hàm mỉm cười xong liền dẫn người đi, Trần thái phi mới nói:
- Vệ tiểu thư này nhìn một cái là biết rất được người nhà thương yêu.
Trúc Lan cũng phát hiện ra:
- Lớn gan đấy, khi cười trông hơi ngây ngô.
Âu cũng là do người nhà chiều ra, là một cô nương thích cười, đôi mắt sáng ngời, làm người ta yêu thích thôi rồi. -
Trần thái phi: - Con gái của bà đánh giá cao Vệ tiểu thư, không biết là chọn cho vị công tử nào ở nhà bà nữa.
Trúc Lan mới ý thức được con gái tìm thấy một cô nương tốt, cho nên mang đến để cô gặp gỡ:
- Để ta hỏi lại Tuyết Hàm.
Thái phi khẽ nói:
- Con gái chu đáo thật.
Trước kia bà ta muốn sinh thêm một đứa con gái cho đủ nếp đủ tẻ, tiếc là trong lòng Hoàng thượng chỉ có Hoàng hậu.
Nhờ Trần thái phi hỗ trợ mà lần lượt có người tới hỏi Trúc Lan về trường nữ, khi Tuyết Hàm quay lại bọn họ mới tản ra.