Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau Trúc Lan muốn dẫn con trai đến trường nữ, nào ngờ sau khi ăn sáng xong Xương Trung đã ra ngoài rồi:
- Có nói là muốn đi đâu không?
Thanh Tuyết lắc đầu:
- Tiểu công tử không nói ạ.
Trúc Lan: - Thôi, ngươi đến Đại phòng gọi Minh Huy tới đây.
Minh Huy nhanh chóng có mặt, hỏi:
- Bà nội, sao bà nội lại muốn dẫn cháu đi thế ạ?
- Trong nhà chỉ có cháu ra ở không nhất thôi.
- Rõ ràng cha cháu cũng rảnh mà.
Trúc Lan: - Hôm nay cha cháu phải đến thôn trang giải quyết công việc, ngày mai mới về.
Minh Huy không biết thật, hắn chưa bao giờ để ý xem cha làm gì. Dù sao cha cũng không ra tách rời khỏi Hầu phủ, hắn hỏi:
- Thôn trang xảy ra chuyện gì sao?
- Bà nội nghe cha cháu nói cây ăn quả được vận chuyển từ phương Nam đã đến rồi, cha cháu muốn đi trông chừng gieo trồng.
Minh Huy ồ lên một tiếng, cảm thấy không thú vị bèn nói:
- Bà nội, giờ chúng ta đi luôn ạ?
- Ừ.
Lần này Trúc Lan đến trường học với thân phận viện trưởng, trường nữ chỉ mới hoàn thiện được hai phần ba thôi, cô bước qua cổng đi xem phòng học đã được xây xong trước, sau đó cẩn thận tham quan một vòng mới ra khỏi trường học.
Trước kia Trúc Lan muốn xen vào việc trùng tu nhưng không có quyền, bây giờ có rồi nên cô nói với Uông Úy:
- Có thể xây giúp bà nội vài căn nhà kính không?
Uông Úy: - Vẫn còn chi phí dự trù, được ạ.
Trúc Lan phấn khởi, nói:
- Sau khi xây nhà kính xong vẫn còn dư bạc chứ?
Uông Úy hỏi: - Bà nội muốn thêm gì nữa ạ?
Trúc Lan lấy giấy bút qua tự mình minh họa:
- Bà nội muốn có một bức tường có thể viết được. Ở khoảng đất trống xây một căn phòng, một căn phòng thật lớn có thể dùng để trưng bày.
Mai sau nơi nay sẽ dùng để trưng bày những tác phẩm của học trò, có ý nghĩa rất quan trọng. Cô còn muốn xây thư viện, tương lai để mấy bé gái tự sao chép sách. Chính tay viết ra từng nét bút mới có ý nghĩa hơn.
Trúc Lan thấy Uông Úy không nói gì, tiếp tục vẽ ra những gì mình nghĩ:
- Có thể cho thêm hết không?
Uông Úy nhận lấy bản vẽ, bà nội không có đòi hỏi quá đáng về mặt kiến trúc. Y đáp: - Được ạ.
Đã là yêu cầu của bà nội, cho dù vượt ngoài ngân sách thì ông nội vẫn sẽ cho bạc thôi.
Trúc Lan quay đầu lại:
- Minh Huy đâu rồi?
Uông Úy cũng lấy làm lạ:
- Mới ở đây mà.
Thanh Tuyết đi tìm, nhanh chóng quay lại nói:
- Lão phu nhân, người có muốn đi xem thử không?
Trúc Lan nói với Uông Úy:
- Chỗ này giao lại cho cháu, bà nội tìm thấy Minh Huy thì về luôn nhé.
- Bà nội để cháu tiễn ạ.
- Thôi khỏi, cháu bận nhiều việc.
Dứt lời, Trúc Lan dẫn người của mình rời đi. Thanh Tuyết dẫn đường đi tìm Minh Thuy, thấy Minh Huy và đầy tớ của mình đang giúp một đôi huynh muội đẩy xe củi. Xe đẩy củi thô sơ chứa quá nhiều củi nên kẹt một bên xuống mương nước, hai huynh muội túa mồ hôi hột.
Trúc Lan bảo hộ vệ lên giúp đỡ, sau khi đẩy được xe đẩy tay lên, hai huynh muội vội vàng nói cảm ơn, Minh Huy lấy khăn lau mồ hôi cười nói:
- Bà nội, sao bà nội lại đến đây?
- Bà nội xong việc rồi nên tìm cháu để trở về thành.
Hai huynh muội nói cảm ơn xong đã đi mất rồi, Trúc Lan nói:
- Người cũng đi rồi, cháu còn nhìn gì?
Lúc nãy hỏi hai huynh muội này mới biết ca ca 15 tuổi, muội muội 13 tuổi. Hai huynh muội có ngoại hình sáng sủa, mặc quần áo vải thô cũng không che lấp được vẻ đẹp ấy.
Minh Huy thôi không nhìn nữa, nói:
- Cô nương hồi nãy có hỏi cháu về trường nữ nhưng bị ca ca của mình ngắt lời.
Trúc Lan: - Bà thấy người ca ca giống người có học.
- Vâng, thoạt nhìn tuổi còn nhỏ nhưng đã là đồng sinh rồi.
Trúc Lan nói: - Ca ca của cô nương ấy không cho muội muội mình đến trường, theo như tính cách của cháu thì sẽ không giúp mới đúng. Sao cháu lại đích thân ra tay giúp đỡ vậy?
Minh Huy cười nói: - Ca ca không muốn để muội muội kiếm bạc nuôi mình ăn học nên mới không cho muội muội đến trường, cô nương này là người biết chữ đấy ạ.
- Cháu hỏi thăm kỹ càng nhỉ. Không còn sớm nữa, nên trở về thành thôi.
- Cháu cũng vì trường nữ thôi ạ, cháu biết đang thiếu trò nữ mà.
Trúc Lan cảm thấy mỹ mãn trong lòng, nói:
- Mấy đứa đều rất hiếu thảo.
Đường trở về thành không gần, bỗng nhiên Trúc Lan hỏi:
- Cháu không còn nhỏ nhắn gì, có nghĩ tới sẽ lấy người thê tử như thế nào chưa?
- Chưa nghĩ tới ạ.
- Thật sự không nghĩ tới sao? Trên cháu còn hai người ca ca nên cháu có thể sống thảnh thơi một chút, cháu thấy Ngũ thúc của cháu thế nào?
Minh Huy cười thành tiếng, nói:
- Cháu cũng cưới một người nhiều tiền như Ngũ thẩm nhỉ?
- Xem ra cháu không có suy nghĩ này thật. Thế bà mặc kệ vậy, khi nào cháu muốn đính ước thì nói với bà.
Minh Huy cười khì, nói:
- Bà ơi, tạm thời cháu chưa nghĩ đến chuyện đính ước đâu.
Hắn thấy mình còn nhỏ xíu, không vội.
Xe ngựa đến nhà thì dừng lại, Đinh quản gia vội vàng bước ra:
- Lão phu nhân, người về rồi!
- Xảy ra chuyện gì?
Đinh quản gia nói: - Tiểu công tử cứu Tứ hoàng tử bị đâm trúng chân rồi ạ.
Trúc Lan cau mày, vội vàng đi vào trong phủ:
- Đang yên đang lành sao lại phải cứu Tứ hoàng tử?
Không có khả năng bị ám sát đâu, Kinh Thành giống như cái lồng sắt thì ai có gan tày trời dám hành thích hoàng tử do Hoàng hậu sinh?
Đinh quản gia trả lời:
- Nghe tiểu công tử nói là tai bay vạ gió thôi ạ. Cái kệ đồ cổ ngã xuống, đồ sứ vỡ tung tóe trên mặt đất. Tiểu công tử kéo Tứ hoàng tử ra nên chân mới dẫm trúng mảnh sứ.
Trúc Lan cất cao giọng:
- Bị thương có nghiêm trọng không?
- Đại phu tới khám lần nữa, nói vết thương cần phải nghỉ dưỡng mấy ngày.
Lúc này Trúc Lan mới thở phào nhẹ nhõm, làm sợ muốn chết. Sau đó cô nói:
- Sao kệ đồ cổ lại ngã? Chắc không có liên quan gì tới Xương Trung đâu nhỉ?
Kệ đồ cổ ngã không phải là chỉ là một tiếng động rồi xong, tiền của không đấy!
Đinh quản gia vội vàng nói:
- Không phải lỗi của Tứ hoàng tử và công tử ạ, bởi vậy mới nói là chuyện xui rủi.
Trúc Lan thở hắt ra, vừa bị thương vừa phải đền bù thì “ối giời ơi luôn".
Nói chuyện một lúc đã đi đến viện của Xương Trung, Xương Trung ở trong phòng nghe thấy tiếng bước chân bèn lò cò đứng dậy:
- Mẹ, mẹ về rồi ạ?
Trúc Lan liếc mắt một cái đã nhìn thấy cái chân bó kín mít của con trai, nói:
- Con mau ngồi xuống đi.
Xương Trung ngoan ngoãn ngồi xuống, còn cử động chân:
- Mẹ, Thái y và đại phu đều khám rồi. Không nghiêm trọng đâu!
Trúc Lan trừng mắt nói:
- Nói coi sao lại như thế này?
Xương Trung mỉm cười nịnh nọt mẹ mình, hắn châm nước trà rồi nói:
- Hôm nay hơi xuôi, gặp được tiểu thư của phủ Vĩnh An quốc công ở tiệm đồ cổ. Không hiểu sao lại xảy ra xích mích với tiểu thư La gia, thế là kệ đồ cổ đổ xuống. Con và Tứ hoàng tử vẫn luôn tránh mặt, không ngờ cũng bị liên lụy. Quà Tứ hoàng tử mua cho Thái tử bị bể nát luôn.
Hắn ngừng một lúc mới nói:
- May mà chưởng quầy không bắt Tứ hoàng tử bồi thường.
Chứ không chắc Tứ hoàng tử khóc mất. Dạo này Tứ hoàng tử hơi eo hẹp, số bạc còn lại cũng chỉ đủ mua quà cho Thái tử thôi.
Trúc Lan không biết nói gì hơn:
- Không phải hai nhà có hôn ước sao?
Xương Trung sờ mũi, nói:
- Không phải con nghe lén nhưng mà tiểu thư phủ Vĩnh An quốc công kiêu ngạo quá nói mấy câu đâm thọt, sau đó cái tay hư hỏng bất cẩn đẩy ngã kệ đồ cổ.
Hắn còn chưa nói cũng có một cô nương ở đó nói vài câu đụng trúng chỗ hiểm, rõ ràng không tức cũng phải tức thôi!
Trúc Lan tò mò: - Rồi ai trong hai tiểu thư đó bồi thường?
Xương Trung nhún vai:
- Con không biết. Lúc đó con bị thương, Tứ hoàng tử rất lo lắng nên dẫn con đi khám vết thương rồi.
Trúc Lan tò mò, cố tình cho người đi hỏi thăm. Chuyện lớn như vậy chắc chắn sẽ đồn ầm lên, phải bồi thường không ít bạc. Phủ Vĩnh An quốc công thì không lo, nhưng La phủ chưa chắc. -
Thanh Tuyết tìm hiểu được phủ Vĩnh An quốc công bồi thường toàn bộ, Trúc Lan thổn thức:
- Giàu thật.
Lúc này cả Kinh Thành đều ý thức được phủ Vĩnh An quốc công siêu giàu, đảm bảo Hoàng thượng sẽ không vui. Bởi, mỗi lần phủ Quốc công quyên góp đều quyên rất ít!