Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân kiêu ngạo vô cùng, tự hào quá đi. Cuối cùng mấy người cũng được biết sự lợi hại của vợ ta rồi đấy, vì đang quá hưng phấn, cho dù mọi khi anh quán triệt tư tưởng nếu có thể giả chết thì sẽ không mở miệng, thế nhưng hôm nay lại nói nhiều hơn rất nhiều.
Hôm nay Hoàng Thượng triệu các vị đại thần vào để trao đổi về dân sinh, thảo luận về các ngành sản xuất. Việc phân phối công tác cho các cô nhi thực tập giúp Hoàng Thượng thấy được hiệu quả của nó, đồng thời còn khiến ngài có nhiều ý tưởng hơn. Hiệu suất của các ngành sản xuất quá thấp, nhiều năm không được cải tiến kỹ thuật, rất nhiều người bảo thủ không chịu thay đổi sáng tạo, ngài đọc bản khảo sát xong mà thấy sốt ruột quá.
Một tờ báo có giá 150 văn đã nói lên rất rõ vấn đề rồi, mặc dù với giá 150 văn có thể khiến triều đình kiếm được rất nhiều, nhưng thân là vua, ngài hy vọng có thể làm cho nhiều người mua được báo hơn. -
Chu Thư Nhân nói: - Nếu hoàng thương có thể làm gương cải tiến kỹ thuật thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Từ gia khi xưa suýt bị hãm hại, bây giờ đã trở thành hoàng thương đứng đầu, Hoàng Thượng vô cùng tin tưởng Từ gia và Từ gia cũng không phụ sự tin tưởng này, những năm trở lại đây càng ngày càng khiêm tốn thế nên ấn tượng của anh dành cho Từ gia vẫn luôn rất tốt.
Chỉ cần Hoàng Thượng nói chuyện với Từ gia là Từ gia sẽ biết phải làm thế nào, nên biết sản nghiệp của Từ gia trải rất rộng và ngành nào cũng có họ tham gia.
Ôn lão đại nhân nói: - Thần đồng ý với đề nghị của Chu hầu gia, có thể phái người đi nói chuyện với hoàng thương trước.
Hoàng Thượng nhìn về phía Công bộ thượng thư, năm nào phụ hoàng và ngài cũng sẽ trích một khoản tiền cho Công Bộ nghiên cứu phát triển nên bây giờ Công Bộ đã tìm ra rất nhiều kỹ thuật tiên tiến hơn rồi.
Công bộ thượng thư bẩm báo:
- Công Bộ vẫn không ngừng nghiên cứu, hiện tại đã cải tiến được một ít kỹ thuật rồi ạ.
Chu Thư Nhân biết Công bộ thượng thư thích nói một nửa giữ một nửa, nói là một ít nhưng nhất định là đã cải tiến được không ít. Anh cảm thấy có thể triển khai phí độc quyền được rồi, phần lớn sẽ rót vào Hộ Bộ, phần nhỏ để lại cho Công Bộ tiếp tục nghiên cứu, ánh mắt anh lại tỏa sáng hơn:
- Ôi toàn tiền là tiền.
Hoàng Thượng: "..."
Các vị đại thần: "..."
Bọn họ nhìn thấy được ngọn lửa đang bốc cháy trong mắt Chu Thư Nhân, trông cứ như muốn ăn tươi nuốt sống Công bộ thượng thư vậy. Công bộ thượng thư không khỏi lui về sau một bước, lần đầu tiên bị Hộ bộ thượng thư nhìn chằm chằm bằng ánh mắt cháy bỏng như thế, lão không chịu nổi, mỗi tháng vào lúc đi xin tiền toàn là Chu Thư Nhân trốn lão thôi!
Chu Thư Nhân hắng giọng một cái, nói:
- Đừng nhìn ta như vậy, nhưng cho ta hỏi là đã cải tiến được bao nhiêu kỹ thuật rồi? Đã thí nghiệm chưa? Ừm, lát nữa liệt kê danh sách ra cho ta nhé?
Thái Tử nhịn cười quay đầu đi, Hoàng Thượng cũng vui vẻ không thôi. Chắc chắn Chu Thư Nhân lại có ý tưởng mới nào đó rồi.
Chu Thư Nhân đi ra khỏi chính điện, trên mặt treo nụ cười nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ, ở cổ đại cả thiên hạ đều thuộc về Hoàng Thượng, vì những yếu tố như giao thông không thuận tiện nên thật sự chẳng có ai để ý tới vấn đề độc quyền. Ngoài ra nếu hoàng thất hoặc là quý tộc muốn thì chỉ cần mở miệng là sẽ có người dâng lên những thứ độc quyền ấy thôi. Nếu được phép triển khai phí độc quyền thì bộ luật độc quyền cũng phải được ban hành, bây giờ cứ tạm thời giữ gìn lợi ích cho triều đình trước đã, sau này sẽ thay đổi sau, anh không cần vội làm gì.
Chu Thư Nhân cảm thán một câu:
- Mình đúng là người thích gieo hạt mà.
Ôn lão đại nhân đi không nhanh nên nghe thấy, râu giật giật, có đôi khi lão không thể hiểu nổi suy nghĩ của Chu hầu gia, những lời này có ý gì đây? Là trồng trọt hả?
Chu Thư Nhân thấy Ôn lão đại nhân dừng bước lại, bèn nở nụ cười:
- Lão đại nhân, nghe nói ông muốn đưa lục tôn tử của mình tới bộ tuyên truyền à?
Ôn lão đại nhân xụ mặt, hỏi: - Nghe ai nói?
Chu Thư Nhân: - Ủa vậy chuyện này còn là bí mật hả?
Ôn lão đại nhân hít sâu một hơi:
- Không có chuyện đó.
- Ồ, vậy là ta đoán sai rồi.
- Không phải là ngài nghe nói à?
Chu Thư Nhân cười tủm tỉm: - Nói nhầm ấy mà.
Ôn lão đại nhân: "..."
Tức quá, nếu lão còn nói chuyện với Chu Thư Nhân thì lão không mang họ Ôn nữa!
Chu Thư Nhân thấy Ôn lão đại nhân thở phì phò đi mất thì mới ngẩng đầu nhìn trời… ừm, bầu trời hôm nay trong xanh quá. Anh vuốt râu suy nghĩ về Ôn lục công tử, vị này là con vợ lẽ, thế nhưng lại nhận được sự hậu thuẫn ở mức cao nhất của Ôn gia, bộ tuyên truyền đúng là nơi tốt nhưng tiếc là muốn vào không dễ đâu.
Còn vì sao anh biết ư? Ai bảo anh có đứa con rể tốt hết nước chấm làm gì, nhớ tới con rể, đúng là thằng bé có thân phận cao quý nhưng đồng thời đó cũng là thứ cản trở nó. Con rể được bổ nhiệm làm người đại diện phụ trách, nhưng chỉ làm khoảng vài năm thôi là phải lui xuống, có khác nào thợ hồ chuyên dụng của Hoàng Thượng đâu, chỗ nào dọn gạch thì phải tới đó dọn!
Uông gia
Đào thị thấy Ngọc Lộ thay quần áo bước ra, nói:
- Chờ hai đứa nhỏ tới rồi chúng ta cùng đi chúc mừng bà nội cháu.
Trong lòng Ngọc Lộ cảm thấy tràn đầy tự hào. Nữ viện trưởng, bà nội đúng là nữ tử trăm năm khó gặp!
Lâm thị nói: - Mẹ ơi, có cần phái người đi hỏi thăm chuyện mà bá mẫu nhờ không ạ?
Đào thị đã phái người đi hỏi thử một lần rồi nhưng không có tác dụng gì, thị suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Ừ, phái người đi hỏi thêm lần nữa đi.
Lâm thị nói: - Chắc chắn Kinh Thành có phản ứng rất lớn.
Đào thị nghĩ rằng mình còn ngạc nhiên nữa là những người khác, ngoài ra trong lòng cũng cảm thấy là lạ, trong khi thị chỉ có thể ở hậu trạch thì Trúc Lan đã quản lý học viện rồi, hình như chênh lệch lại lớn hơn.
Đào thị đến Chu hầu phủ, Hầu phủ người đến người đi, đều là những người đến chúc mừng sau khi biết tin, thị đến hậu viện thì gặp được Tề thị. Trúc Lan cười, nói:
- Đến rồi à.
- Tỷ có chuyện vui thế này thì sao ta có thể không tới được? Ấy chà, mau cho ta ngắm Dương viện trưởng nào.
Trúc Lan: - Vậy sau này cứ gọi ta là Dương viện trưởng nhé?
Đào thị ngồi xuống, cười nói: - Được thôi.
Tề thị nói tiếp:
- Chờ xây dựng xong, muội phải mời chúng ta tới tham quan đấy nhé. Để chúng ra được mở mang tầm mắt.
Trúc Lan nói: - Nhất định sẽ mời mọi người tới tham quan, đến lúc đó ta sẽ sắp xếp.
Đào thị lại hỏi:
- Tỷ là viện trưởng, vậy ai sẽ làm phụ tá cho tỷ?
Trúc Lan cũng không giấu giếm:
- Có một phó viện trưởng do nữ quan trong cung đảm nhiệm, những vị trí khác thì ta được trao quyền tuyển người.
Đào thị trợn to mắt:
- Có quyền lớn thế, nhưng có phải trong học viện nữ tử chỉ toàn là nữ tử thôi đúng không?
Trúc Lan gật đầu: - Đúng là cần phải tị hiềm.
Nếu đã tách ra riêng thì không tiện cho nam tử ra vào, thời cổ đại vẫn còn chú ý chuyện này lắm.
Tề thị nói tiếp:
- Muội đã tính sẽ mời ai về dạy chưa?
Trúc Lan cười, đáp:
- Hai người không cần lo, ta đã tính hết rồi.
Được Hoàng Thượng trao quyền nên cô có thể đi mời người, trong Y Bộ có y nữ, trước đó cũng đang dạy thêu thùa nên giờ không cần mời thêm nữa, những vị trí khác cũng đã có ứng cử viên rồi.
Tề thị yên tâm, thị chỉ sợ Dương thị gặp trở ngại gì thôi. Thị suy nghĩ rồi nói:
- Nếu muội gặp khó khăn gì thì cứ nói, bọn tỷ có kinh nghiệm quản lý gia đình nhiều năm nên chắc sẽ giúp đỡ được phần nào.
Trúc Lan thật lòng biết ơn:
- Cảm ơn hai người, nếu gặp vấn đề gì không giải quyết được thì nhất định ta sẽ không khách sáo đâu.
Sau đó lại có thêm người tới chúc mừng, Diêu Dao dẫn hai đứa con gái tới, cho dù Diêu Dao không hay ra ngoài, nhưng sự có mặt của nàng ta vẫn khiến khách khứa nhớ tới dòng họ Diêu thị. Cho nên Diêu Dao chỉ ở lại một lát rồi rời đi trước, những vị khách khác cũng ngồi thêm một lát rồi ra về.
Trúc Lan xoa gương mặt cười tới cứng đờ của mình, bây giờ cô chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi thôi.
-
Lễ Bộ
Xương Nghĩa bắt gặp Nhị hoàng tử với vẻ mặt cứng đờ, y đã làm rất nhiều chuyện nhưng cuối cùng mọi tính toán đều uổng công. Kỷ Đức Minh cũng không vớt được lợi ích gì. Làm quan ở Lễ Bộ rất khó để thăng tiến, nếu Nhị hoàng tử vẫn không nhận được nhiệm vụ nào thì Kỷ Đức Minh còn phải chờ rất lâu.
Xương Nghĩa ra ngoài đi dạo một vòng rồi quay lại phòng. Bây giờ muội phu đã thành người phụ trách học viện, người của Lễ Bộ có muốn nhúng tay vào cũng không dám. Hắn lại nhớ tới con trai của mình, thằng bé đúng là thông minh, gần đây nó đang tập trung vào nghiên cứu bút ký hắn mang về, còn đi hỏi ý kiến từ các thầy thợ có thâm niên cho tới tú tài, soạn ra được bộ sách điêu khắc có thể phổ biến cho mọi người - đây là công lao của con trai hắn đấy.
Chỉ tiếc là Hoàng Thượng đã cho người soạn những bộ sách khác rồi, nếu không hắn sẽ tìm mọi cách để tìm những cuốn bút ký không được lưu truyền rộng rãi cho con trai.