Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1692: Dương Viện Trưởng

Trước Tiếp

Trúc Lan nhớ tới chuyện Kỷ tiểu thư vào kinh, bèn hỏi:

- La gia xảy ra chuyện gì sao?

Trong lòng Lý thị thấy hơi buồn thương:

- Cô con gái đã lấy chồng của La gia cho dù có chết cũng không được ly hôn về nhà. Nghe nói lúc trước Tam tiểu thư của La gia đã muốn ly hôn rồi, còn viết cả thư máu nữa.

- Thư máu?

Lý thị nhận nước trái cây mà Thanh Tuyết bưng vào, sau đó đưa một ly cho mẹ chồng, vừa đẩy tới trước mặt cô vừa nói:

- Dạ, La lão đại nhân không cho, còn viết thư răn dạy ngược lại nữa, cuối cùng chưa tới Tết La tam tiểu thư đã qua đời rồi.

Trúc Lan "ăn dưa" hơi no rồi, lại hỏi:

- Mẹ nghe nói La gia có gia quy từ thời tổ tiên đúng không?

Lý thị gật đầu, trả lời: - Vâng ạ, La gia không cho phép con gái đã lấy chồng được ly hôn.

Trúc Lan nói tiếp: - Vậy là chỉ có thể làm góa phụ.

Lý thị: "..."

Trúc Lan hắng giọng một cái: - Con nghe nhầm rồi.

Cô cảm thấy nếu không phải cái cô La tam tiểu thư kia gặp chuyện gì đó đe dọa tới tính mạng thì có lẽ là vì không thể tiếp tục cuộc sống đó nổi nữa, còn lý do tại sao chuyện nội bộ La gia lại bị lan truyền thì chắc chắn đây là công lao của Kỷ tiểu thư. Vị Kỷ tiểu thư này hận La gia à, chậc chậc, cứ tưởng là rước một con cừu vào kinh, ai dè lại là sói đội lốt cừu.

Hôm sau, Trúc Lan ở nhà gặp mấy cô bé thuộc dòng họ Chu thị, lần này không có nhiều tộc nhân vào kinh, trong đó có tổng cộng chín bé gái nhưng hôm nay chỉ có sáu người tới: lớn đã mười hai, nhỏ cũng được sáu tuổi. Còn nhỏ hơn nữa thì Trúc Lan không cho lên kinh.

Bởi vì con nít cổ đại trưởng thành sớm nên cô quyết định chọn sáu tuổi là độ tuổi nhập học, không có giới hạn lớn nhất, cho dù đã lấy chồng thì vẫn có thể đi học.

Sáu đứa bé chưa từng gặp Trúc Lan, lúc trước vào kinh cũng là Lý thị đại diện đi gặp. Trúc Lan đã cố gắng tỏ vẻ hiền lành rồi nhưng vẫn khiến tụi nhỏ sợ tới mức không dám ngẩng đầu.

Trúc Lan mở miệng nói:

- Đừng sợ, ta chỉ hỏi vài câu thôi.

Cô bé lớn nhất trong sáu đứa ngẩng đầu lên, đáp:

- Xin lão phu nhân cứ hỏi, nếu chúng cháu biết thì chắc chắn sẽ trả lời hết.

Trúc Lan biết mấy cô bé này đã biết chữ, dòng họ Chu thị càng phát triển thì mức độ coi trọng việc giáo dục con cái cũng tăng cao theo, bé trai sẽ tới trường tộc để đi học, còn bé gái cũng phải đi theo để biết chữ hiểu lễ nghĩa, thế nên ở nguyên quán có rất nhiều người hỏi cưới con gái Chu gia.

Trúc Lan hỏi: - Các cháu đã học sách gì rồi?

Từng cô bé đều trả lời, Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn, đều là phụ huynh dạy cho.

Trúc Lan lại hỏi:

- Các cháu cũng biết sắp tới mình sẽ đến học viện đi học đúng không?

Sáu cô bé cùng gật đầu, tụi nó đều biết chuyện này. Cha mẹ còn dặn là tụi nó phải cố gắng học tập, không được để dòng họ Chu thị mất mặt, tụi nó đồng thanh đáp:

- Chúng cháu sẽ cố gắng học tập ạ.

Trúc Lan ra hiệu cho mấy đứa nhỏ bước tới, đưa trang sức đã chuẩn bị sẵn cho chúng, chỉ là vài món trang sức bằng bạc thôi, sau đó lại hỏi thăm thêm mấy câu mới để Thanh Tuyết tiễn tụi nhỏ đi về.

Học phí của học viện nữ tử đã được xác định, ít hơn một nửa so với các bé trai, mặc dù cô cũng muốn đặt bằng với học phí của các bé trai lắm, nhưng tiếc là đang ở thời đại đáng buồn này. Nếu đặt mức học phí giống các bé trai thì... Hừ, cho dù cha mẹ có dao động cũng sẽ không đưa con gái đi học.

Từ việc các cô nhi nữ tới các thôn để thu dược liệu, rồi cố ý nói cho mọi người biết tiền công, đã có người hỏi thăm học phí của trường nữ, đây là hiện tượng tốt.

 

Trúc Lan chuẩn bị ra ngoài, cô định tới Uông gia. Đến Uông gia, mới gặp Đào thị thì Đào thị đã lên tiếng trước:

- Tỷ đã đích thân tới đây thì chắc chắn không phải chuyện nhỏ rồi.

- Muội đoán đúng rồi đấy.

Đào thị tò mò không biết là chuyện gì có thể làm khó được Trúc Lan, bèn hỏi:

- Tỷ nói đi, nếu có thể giúp thì chắc chắn ta sẽ giúp.

Không đề cập tới quan hệ giữa hai nhà thì thị và Trúc Lan đã là bạn bè nhiều năm rồi.

Trúc Lan nói: - Trong một gia tộc, không thể nào có chuyện tất cả đều làm quan được, Uông gia là gia tộc trăm năm nên số lượng tộc nhân vô cùng khổng lồ, ta đoán chắc không phải tộc nhân nào cũng giàu có đúng không?

Đào thị vừa ngẫm lại thấy phiền lòng, chênh lệch giàu nghèo trong tộc rất lớn, giàu thì khỏi bàn, còn nếu nghèo thì nghèo hết chỗ nói, khiến thị nhọc lòng rất nhiều:

- Giữa chúng ta không cần nói chuyện vòng vo đâu, tỷ muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi.

- Muội cũng biết chuyện học viện nữ tử mà, con gái dòng họ Uông thị có muốn đi học không?

Từ mức độ quan tâm của Trúc Lan dành cho học viện nữ tử, Đào thị đã đoán được rằng cô sẽ phụ trách nó, bây giờ chỉ là được khẳng định thêm thôi, nhưng mà:

- Tỷ phải biết tộc nhân thuộc các gia tộc lớn đều đặt nặng thể diện.

Thị biết học viện dạy nghề theo địa phương là chính, cũng biết tiền công sau khi học xong khá cao, nhưng có tộc nhân rất cố chấp, nếu biết suy nghĩ thoáng thì đã không có nhiều tộc nhân cố chấp như vậy rồi.

Tất nhiên Trúc Lan cũng biết, con gái ở nhà thêu thùa kiếm thêm chút tiền khác với việc ra ngoài đi làm chứ. Cô nói:

- Chỉ cần nhà muội không phản đối, muội hỏi thăm giúp ta thôi là được.

Lỡ như có người muốn đi học thì sao? Dù chỉ có thêm một học sinh cũng được.

Đào thị nhớ tướng công thường xuyên nhắc tới học viện nữ tử, có thể thấy là ông ấy cũng tán đồng bèn cười nói:

- Vậy để ta hỏi thăm giúp tỷ xem sao.

- Thế thì cảm ơn nhiều lắm.

Đào thị lại nói: - Con dâu trưởng của ta sắp về rồi.

Trúc Lan hỏi: - Về một mình sao?

Đào thị bật cười:

- Ta biết ngay là tỷ sẽ lo mà. Ừ, nó về một mình thôi.

Ông cụ không đồng ý thì không ai có thể đưa đứa bé đi được, vì thế ông cụ còn viết riêng một lá thư cho con trai.

Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, con nít rất cần cha mẹ, chỉ có trưởng thành cùng cha mẹ thì đứa bé mới có một tâm lý khỏe mạnh được, hơn nữa hai anh em trưởng thành cùng nhau thì tình cảm mới sâu đậm và sau này mới dìu dắt nhau tiến xa hơn.

Về đến nhà, Trúc Lan lấy nội quy học viện ra xem, những nội quy này là cô lấy từ một vài nội quy ở trường hiện đại, sau khi đọc lại cẩn thận một lần để xác nhận không còn sai sót nào thì cô mới cất vào, bây giờ chỉ cần chờ công tác xây dựng hoàn công nữa thôi.

   -

Hôm sau, Tuyết Hàm trở về, vừa mới vào phòng đã cho đám nha hoàn lui xuống hết:

- Mẹ ơi, mẹ đoán xem Hoàng Thượng để ai làm viện trưởng của học viện mới xây lại này?

Trúc Lan đáp: - Dung Xuyên.

Tuyết Hàm như quả bóng xì hơi:

- Mẹ đoán được từ trước rồi à?

- Đúng là đoán trước được rồi.

Thái Thượng Hoàng không đảm nhiệm, Hoàng Thượng cũng không đảm nhiệm, còn Thái Tử thì Hoàng Thượng sợ nếu giao cho cậu ta, các vị hoàng tử khác sẽ đưa việc tranh đấu vào học viện. Hơn nữa sau một loạt hành động của Nhị hoàng tử, Hoàng Thượng càng xác định rằng không thể giao chuyện này cho bất cứ đứa con trai nào được. Thế nên Dung Xuyên trở thành ứng cử viên thích hợp nhất.

Tuyết Hàm tiếp tục nói:

- Hoàng Thượng bảo tướng công phụ trách tất cả mọi chuyện rồi kiêm nhiệm luôn chức viện trưởng, Vinh hầu gia sẽ làm phụ tá.

Trúc Lan nói: - Vinh Ân Khanh vẫn bị kìm hãm bởi xuất thân.

Tuyết Hàm nói: - Vâng ạ, từ sau khi Vinh Ân Khanh hồi kinh vẫn luôn bận trước bận sau, thế mà cuối cùng chỉ có thể làm phụ tá, không biết hắn có thấy cam tâm hay không.

- Hắn đã đoán trước được kết quả này rồi, trong lòng tự hiểu lấy.

Bây giờ là phụ tá, chờ sau này được phép tách ra thì Vinh Ân Khanh sẽ tìm được một chức quan không tồi, trái ngược với Dung Xuyên nếu muốn lui xuống.

Kết quả hiện tại là vì Dung Xuyên có thể ngăn cản hết mọi phiền phức, trong khi Vinh Ân Khanh không thể làm được. -

Tuyết Hàm kích động:

- Mẹ ơi, sau này mẹ cũng trở thành viện trưởng rồi.

Trúc Lan cười, đáp:

- Sau này hãy gọi mẹ là Dương viện trưởng.

Tuyết Hàm hớn hở:

- Mẹ nhớ nói cha gọi mẹ như thế luôn nhé.

- Ý kiến của con hay đấy, chờ khi nào cha con về mẹ sẽ kêu cha con gọi mẹ như vậy.

Con gái mang tin tức này tới, chứng tỏ là lệnh bổ nhiệm sắp được ban xuống rồi nhưng nói chứ cái tên Dương viện trưởng nghe cũng hay đấy.

Lệnh bổ nhiệm được ban xuống nhanh hơn cả suy đoán của Trúc Lan. Ba ngày sau, không chờ học viện nữ tử hoàn công thì lệnh bổ nhiệm đã được ban xuống.

Trúc Lan nhận ý chỉ, vừa v**t v* nó vừa nói:

- Nhất định phải giữ gìn cho kỹ, cái này có ý nghĩa lịch sử lắm đấy.

Lý thị: - Mẹ ơi, cho con sờ một cái để xin vía đi.

Trúc Lan đưa:

- Lấy vía tin vui này đi.

Tin này lan truyền rất nhanh trong Kinh Thành, không có ai dị nghị gì với ý chỉ của Tần Vương, nhưng ý chỉ của Trúc Lan thì lại khiến người ta bất ngờ, mọi người cứ đoán là Thái Hậu sẽ đảm nhiệm nào ngờ cuối cùng lại là Chu hầu phu nhân chứ.

Trong hoàng cung, Chu Thư Nhân sắp vểnh râu lên tận trời. Haiz, vợ ta giỏi quá thì biết làm sao đây. Làm các vị đại nhân đang nhìn lén thấy ê hết cả răng!

Trước Tiếp