Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Trúc Lan đã nhận được tờ báo mới. Ấn bản báo mới không chỉ có truyện đăng nhiều kỳ, mà còn có cả những câu chuyện ngắn. Nhưng cũng không có quá nhiều truyện, tổng cộng 5 truyện được chọn lọc từ những tác giả có độ nổi tiếng nhất định chứ hoàn toàn không có người mới.
Truyện của Trần thái phi nằm ngay trang đầu, nói sao đây ta, cho dù Trúc Lan đã có thói quen đọc văn cổ đại nhưng cô vẫn cảm thấy dùng ngôn ngữ càng thông dụng càng tốt, đồng thời cũng cảm thán Trần thái phi đúng là tài nữ.
Lý thị không thích thoại bản, thị hơi choáng khi thấy mẹ chồng mua nhiều:
- Mẹ, mẹ mua bao nhiêu tờ vậy?
- Không nhiều lắm đâu, 20 tờ.
Lý thị: “...”
Vậy mà còn không nhiều lắm đâu? Một mình mẹ chồng đặt 20 tờ, tính luôn phần của các nhà thì cả nhà đặt gần 30 tờ báo. Một tờ báo không rẻ chút nào!
Lý thị nghĩ đến giá cả, nói:
- Báo văn nghệ mà đắt thế? Một tờ tận 150 văn tiền.
- Giấy đắt mà.
Cho dù không ngừng cải tiến kỹ thuật làm giấy thì giá của trang giấy vẫn không hề giảm xuống. Báo in không dùng loại giấy tốt nhất, nếu dùng loại giấy tốt nhất thì tờ báo sẽ càng đắt hơn.
Lý thị: - Nhà không có của cải thì không tài nào đặt báo được.
- Sau này sẽ khác.
- Chắc con không đọc nổi đâu.
Trúc Lan nghĩ thầm thế thì chưa chắc, bây giờ cô không có hứng đọc bèn đặt báo xuống chờ khi khác lại đọc. Trong lòng tính toán viết thiệp gửi tới phủ Tề vương, chắc chắn là phải ký tên rồi.
Vẫn còn rất nhiều lời bàn ra tán vào về việc in báo thoại bản, tất cả số bản in thử nghiệp đã được bán hết, số lượng đặt mua rất khá, sức mua chủ yếu là nhà quyền quý và thương nhân chứ không có bá tánh nào đặt mua cả.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân cầm ấn bản báo mới trong tay, Khâu Duyên hết sức sửng sốt:
- Đại nhân xem cả thoại bản à?
Chu Thư Nhân: - Ngài cũng nên xem thử đi.
Khâu Duyên lắc đầu, nói:
- Hạ quan không thích thoại bản.
Đến cả sân khấu kịch mà ông ta cũng rất ít khi đến, chủ yếu là do không thích.
Tờ báo của Chu Thư Nhân không phải là anh đặt mua, Bộ tuyên truyền đưa cho anh. Anh cầm lên xem thử, mặc dù đoạn kết hơi bế tắc nhưng đọc vẫn hiểu.
Khâu Duyên thổn thức:
- Ta thật sự đã già rồi, hơi không theo kịp thay đổi.
Ông ta chưa bao giờ ngờ rằng triều đình sẽ có thêm nhiều bộ như vậy, hình như từ khi ông ta biết Chu hầu gia thì triều đình đã bắt đầu thay đổi một cách chóng mặt rồi. Ông ta thật sự lực bất tòng tâm trước những sự vật hiện tượng mới.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, thế nên tương lai mới phải giao cho lớp người trẻ tuổi. Anh nói:
- Ngày mai buổi chầu chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây.
Không phải tất cả mọi người đều có thể chấp nhận thay đổi, có cả khối kẻ cố chấp, mỗi lần có gì thay đổi đều phải tranh cãi, như thể muốn chứng minh sự tồn tại của mình. Anh chán chả buồn nghe nghiêm túc nữa.
Lúc tin tức mới truyền ra đã ỏm tỏi rồi, bây giờ báo được phát hành lại ỏm tỏi nữa. Haiz!
Khâu Duyên cười nói:
- Ngày mai hạ quan không cần phải đi chầu.
Ông ta không muốn tham dự vào “cuộc vui" kiểu này đâu.
Lúc hết giờ làm, Chu Thư Nhân và Lão Ngũ về nhà cùng lúc. Khi xuống xe ngựa nhìn thấy Xương Trí ôm một cái hộp, bèn hỏi:
- Con mua gì vậy?
Xương Trí: - Cha, đây là tranh Cố Thăng tặng con ạ.
Chu Thư Nhân im lặng chìa tay ra, ý tứ rất rõ.
Xương Trí: “!!!”
Cuối cùng Chu Thư Nhân cầm hộp đi mất, Xương Trí đứng im bất động thật lâu. Hắn còn chưa kịp xem đã mất tranh rồi!
Chu Thư Nhân trở về nhà chính, tươi cười đưa tranh cho vợ:
- Tặng em.
- Anh cố ý mua cho em hả?
Chu Thư Nhân: - Cướp đó.
Trúc Lan mở hộp ra, thấy là tranh thì cười nói:
- Cướp của ai vậy?
- Của con trai em.
Trúc Lan từng xem tranh của Cố Thăng nên biết bút tích của y, nói:
- Tranh của Cố Thăng tặng cho Xương Trí đây mà.
- Nó bảo Cố Thăng tặng nó, còn lâu anh mới tin đó. Chắc chắn là nó ám chỉ người ta tặng.
Trúc Lan cười nói:
- Giờ tranh là của em.
Hàn Lâm Viện
Hôm sau Cố Thăng đi làm sớm hơn, nhìn thấy Chu đại nhân liền bước tới hỏi:
- Đại nhân thấy tranh của hạ quan như thế nào ạ?
Xương Trí: “...”
Hắn còn chưa mở hộp ra, cha phải vào triều sớm nên hắn cũng không gặp được cha luôn!
Cố Thăng bồn chồn trong lòng, lẽ nào không thích? Bức tranh này do y dồn tâm huyết vẽ ra, phải mất vài ngày mới hoàn thành đấy:
- Đại nhân?
Xương Trí tằng hắng, nói:
- Ta vẫn chưa xem.
Cố Thăng sững ra, lấy về nhà mà không xem? Lúc y hoàn hồn thì Chu đại nhân đã đi mất rồi.
Một tiếng cười nhạo vang lên, Trác Cổ Du đi tới nói:
- Người thật sự làm ta quá thất vọng, ta còn tưởng đâu ngươi sẽ không tặng quà cáp. Không ngờ…
Cố Thăng: “...”
Rõ ràng là y được ám chỉ mới vẽ mà!
Trác Cổ Du vui vẻ đi vào phòng. Cố Thăng cũng chỉ có vậy, áp lực trong lòng lập tức vơi đi trông thấy. Xương Trí nào hay hành động của mình khiến thanh danh của Cố Thăng càng kém hơn xưa, hắn đang suy nghĩ buổi tối phải đi xem tranh.
Phủ Tề vương
Trần thái phi đã dùng bữa sáng từ sớm và đang chờ đợi. Lần đầu tiên có người tới tìm bà ta xin chữ ký, hôm qua bà ta nhận được thiệp rồi biết mục đích Dương thị đến đây thì cả đêm không tài nào ngủ được. Dương thị là ai, đó là nữ tử có thể soạn sách và viết văn. Dương thị đến xin chữ ký bà ta là sự công nhận dành cho bà ta!
Tề vương phi ngồi ngay bên cạnh, nàng ta không tin lời mẹ chồng nói. Lúc nhìn thấy Chu hầu phu nhân ôm chồng báo tới thì hết biết nói gì!
Trúc Lan đặt báo xuống, hơi ngại ngùng nói:
- Ta đặt 20 tờ lận.
Trần thái phi cười híp cả mắt, nói:
- Không sao, đừng nói là 20 tờ, 200 tờ cũng không nhiều nhặng gì nhé.
Trúc Lan: - Thế lần sau ta sẽ đặt nhiều hơn nữa.
Trần thái phi: - Được, bà đặt bao nhiêu ta ký bấy nhiêu.
Trúc Lan nghĩ thầm chắc chắn sẽ đặt nhiều hơn, bây giờ một tờ báo có giá 150 văn tiền, sau này không biết tăng gấp bao nhiêu lần, nào phải tờ báo mà là vàng đấy!
Tề vương phi không hiểu chuyện gì, nàng ta không tin Chu hầu phu nhân muốn lấy lòng mẹ chồng nên mới nịnh bợ mẹ chồng đâu:
- Sao phu nhân lại đặt mua nhiều vậy?
Rõ ràng Trúc Lan không thể qua mặt hai người phụ nữ trước mắt, cô nói thẳng ra:
- Ta để dành cho con cháu ta.
Tề vương phi cảm thấy suy nghĩ của Chu hầu phu nhân rất kỳ lạ, rồi lại nghĩ Chu hầu phu nhân có thể viết văn thì mấy ý tưởng kỳ lạ như vậy cũng có thể thông cảm được.
Trúc Lan nói với Thái phi:
- Bản thảo tay của Thái phi phải được lưu trữ đàng hoàng nhé, bây giờ không biết Thái phi là Ngôn tiên sinh nhưng mai sau thì sao? Bản thảo trong tay Thái phi chính là chứng cứ.
Trần thái phi: - Đúng vậy, bà nói chí phải.
Trần thái phi được nhắc nhở liền cho người đi mua số báo đầu tiên về, bà ta cũng phải lưu giữ một mớ - toàn là chứng cứ cả đấy.
Lúc Trúc Lan từ phủ Tề vương về, Lý thị cũng vừa đi dự tiệc chiêu đãi về. Hôm nay thị đi cùng Ngọc Nghi và Ngọc Kiều, hai cô nương đã về viện nghỉ ngơi. Lý thị chờ Trúc Lan ở nhà chính.
Trúc Lan: - Con không về nghỉ ngơi đi, hay nghe được tin tức gì?
Lý thị giúp mẹ chồng thay quần áo, nói:
- Vâng, là tin tức về phủ Vĩnh An quốc công ạ.
- Chuyện gì làm con ngạc nhiên đến vậy?
Lý thị treo quần áo mẹ chồng vừa thay lên rồi mới trả lời:
- Mẹ cũng biết Vĩnh An quốc công muốn đưa cháu gái vào hậu viện của Thái tử rồi đó, con bất ngờ khi tiểu thư phủ Quốc Công được đính ước rồi.
Trúc Lan lấy làm lạ, hỏi:
- Là Trác Á gì kia à?
- Chính là nàng ta, bởi vậy con mới bất ngờ.
- Đúng là ngoài dự đoán thật, gả vào nhà ai vậy?
Vẻ mặt Lý thị có vẻ rất khó nói:
- Là La gia ạ.
Trúc Lan: “...”
La gia không nhắm vào người mà nhắm vào của cải. Của hồi môn của đích tôn nữ phủ Vĩnh An quốc công khi về nhà chồng chắc chắn sẽ rất phong phú, mà phủ Vĩnh An quốc công thì cần được nâng đỡ. -
Lý thị nói: - Hôn ước với phủ Vĩnh An quốc công toàn là hôn ước trục lợi.
Thị không thích biến hôn nhân của con mình thành con bài trục lợi. Thị không ưa phủ Vĩnh An quốc công, mà cũng chẳng có cảm tình với La gia.
Trúc Lan nói: - Lợi ích mới là trên hết.
Lý thị lại cười nói:
- Hôm nay con nghe được vài chuyện về La gia, dạo này thanh danh của La gia bị ảnh hưởng không nhỏ.