Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trưởng công chúa mời rất nhiều người, có cả công tử và tiểu thư. Vì sao có cả công tử? Âu cũng là vì trưởng công chúa xuất cung một lần khó khăn, muốn gặp phò mã tương lai và ở chung với phò mã nhiều hơn.
Chu gia chỉ có một mình Ngọc Văn đi, hiếm khi Ngọc Điệp không hóng hớt, Ngọc Nghi không muốn ra ngoài, Ngọc Kiều bị tỷ tỷ ruột trấn áp đành phải rưng rưng nước mắt nhìn Ngũ tỷ tỷ ra khỏi cửa.
Xe ngựa đến trang trại ngựa, bên ngoài trang trại ngựa đã có không ít xe ngựa rồi. Xe ngựa của công chúa là nổi bật nhất.
Ngọc Văn mơ màng xuống xe, xe ngựa cà lộc cứ như thôi miên, nàng ấy cần phải đứng hóng gió một hồi, tỉnh táo rồi mới đi qua chỗ ngồi đã được sắp xếp trước. Vừa tới đã có cung nữ dẫn đường, đi thẳng đến bên cạnh trưởng công chúa ngồi:
- Tĩnh Huyên công chúa không đến sao?
Trân Nguyệt nghiêng đầu thì thầm:
- Tĩnh Huyên còn nhỏ, ta sợ muội ấy bị thương nên không có dẫn muội ấy theo.
Tĩnh Huyên là đích nữ, nếu thật sự bị thương chỗ nào thì nàng ta (Trân Nguyệt) có trăm cái miệng cũng không giải thích được. Phụ hoàng rất tốt với nàng ta, nhưng nếu so với đích tiểu nữ nhi thì vẫn kém hơn một chút. May mà nàng ta lớn rồi, cũng hiểu rõ thân phận của mình nên chưa từng đố kỵ. -
Ngọc Văn: - Lâm Hi không tới sao?
Trân Nguyệt cười thành tiếng, nói:
- Tới từ lâu rồi, đâu dễ gì được ra ngoài nên cưỡi ngựa ngay.
Ngọc Văn cũng cười, nói:
- Lần này cô cô giận thật.
Trân Nguyệt nói: - Ta có nghe bà nội nói.
Quan hệ giữa hai người rất tốt, cứ ngồi tán gẫu như vậy, các vị tiểu thư đến đây hôm nay không ngừng ngó sang, tiếc là có ngó cũng vô ích. Khó tiếp xúc với trưởng công chúa lắm, mà các nàng ấy cũng không có tình nghĩa gì với trưởng công chúa.
Hôm nay có không ít người muốn lấy lòng trưởng công chúa, lúc An Hòa chưa đến, trưởng công chúa hòa thuận với tất cả mọi người, An Hoa vừa tới là thái độ của trưởng công chúa thân thiết hơn hẳn. Họ chỉ có thể nhìn chứ không so được.
Trác Á ngồi một bên nắm chặt lòng bàn tay, dạo này mẹ giày vò tẩu tẩu nhiều mà tình cảm giữa ca ca và tẩu tẩu cũng không còn khắng khít như hồi mới thành thân. Vì chuyện đồ trang sức nên lâu rồi nàng ta không ra ngoài, chỉ sợ bị chế nhạo. Hiếm lắm mới ra lại phải đối mặt với An Hòa huyện chúa, nàng ta có bực bội cũng không thể làm gì được. Vị này không dễ chơi!
Lâm Hi cưỡi ngựa về, hỏi:
- Biểu tỷ, tỷ đến hồi nào vậy?
Ngọc Văn đang ăn trái cây, nói:
- Tới được một lúc rồi, nhìn muội mồ hôi mồ kê không kìa. Mau đi lau đi!
Lâm Hi cầm khăn nha hoàn đưa qua để lau mồ hôi, nói:
- Biểu tỷ, lát nữa đua không?
Ngọc Văn đang đưa trái cây qua thì giật về, nói:
- Chúng ta bình tĩnh ngồi tâm sự với nhau thì vẫn còn là tỷ muội tốt nhé!
Lâm Hi cạn lời:
- Tỷ lười thì có.
Ngọc Văn vờ như không nghe thấy, Trân Nguyệt cười thành tiếng:
- Hôm nay muội ấy nể mặt tới đây là ta đã mừng lắm rồi, lát nữa tỷ đua với muội.
Lâm Hi: - Chốt, đúng là bên ngoài tự do hơn thật.
Ngọc Văn: - Tỷ sẽ nói lại cho cô cô nghe không sót chữ nào.
- Đừng có hại muội mà.
Nàng ấy sợ mẹ, mà cha lại chẳng có nguyên tắc gì khi đứng trước mặt mẹ làm nàng ấy bị cấm túc quá lâu.
Ngọc Văn nói không cưỡi ngựa nhưng vẫn biết điều cưỡi một lúc, chưa hết một chung trà nhỏ đã quay về ngồi. Trong lòng thầm nghĩ có tấm đệm dựa thì hay biết mấy, nàng ấy có thể dựa vào ăn trái cây và xem đua ngựa - đây mới gọi là hưởng thụ.
Hôm nay có không ít tiểu thư nàng ấy chưa từng gặp. Ờm, dáng dấp đều rất xinh đẹp.
Một lúc sau đó, trưởng công chúa và Ngô công tử cưỡi ngựa đi song song nhau. Ngọc Văn thôi không nhìn nữa, mà để ý đến một tiểu thư ngồi trong góc. Tiểu thư bình thản uống trà, dường như trong mắt chỉ có nước trà trước mặt chứ không hề hiếu kỳ về xung quanh.
Lần này mời nhiều công tử lắm, đa phần là chưa có hôn ước. Tiểu thư được mời ít nhiều sẽ quan sát, nàng ấy để ý một hồi thấy vị tiểu thư này thật sự không hiếu kỳ.
Lâm Hi nhanh chóng quay lại, nói:
- Nghỉ ngơi thôi.
- Tỷ thấy muội thắng được nhiều tiền đấy.
Lâm Hi: - Đương nhiên, tài cưỡi ngựa của các tỷ ấy kém thật.
Nàng ấy có thầy dạy dỗ, còn thường xuyên thi đấu với phụ vương. Không những cưỡi ngựa giỏi mà bắn tên cũng không tệ.
Hai tỷ muội đang trò chuyện thì trong góc có tiếng cãi vả, Ngọc Văn nhìn qua, thấy hai vị tiểu thư trong góc đang to tiếng với nhau, ngay trước mặt vị tiểu thư kia.
Ngọc Văn khẽ cười, Lâm Hi bèn hỏi:
- Sao vậy?
- Không có gì đâu.
Chỉ là nhìn lầm thôi, tưởng đâu là người không màng sự đời. Nào ngờ…
Kỷ Dung cảm nhận được bèn ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của An Hòa huyện chúa, đầu ngón tay của nàng ta hơi co cụm lại, nàng ta không biết Huyện chúa thấy được những gì nhưng nàng ta không sai. Người hiền toàn bị khinh khi, nàng ta không muốn bị ức h**p.
Chu hầu phủ
Trúc Lan nghe con trai nói xong cảm thấy rất bất ngờ:
- Con nói là Minh Huy đang viết thoại bản hả?
Xương Trung cũng sốc, nói:
- Đúng vậy, con cũng bất ngờ lắm.
Minh Huy ru rú trong nhà bấy lâu, hắn chưa kịp hỏi thì hôm nay Minh Huy đã cho hắn xem thoại bản hoàn chỉnh. Xem xong hắn ba chân bốn cẳng chạy đến nhà chính luôn.
Trúc Lan: - Đứa nhỏ này thích xem kịch mà.
Nghĩ lại thì hình như cũng không bất ngờ lắm.
Xương Trung nói: - Con lại cảm thấy là vì thoại bản có thể đăng báo nên Minh Huy mới muốn viết.
Trúc Lan cũng nghĩ như vậy, sau đó thắc mắc:
- Nó viết thoại bản gì vậy?
Xương Trung: - Võ hiệp ạ, không có tình yêu.
Trúc Lan có cảm giác quả nhiên là vậy, vì thanh danh, Minh Huy sẽ không viết về tình yêu, càng không thể viết linh dị. Cho nên chỉ có thể viết võ hiệp:
- Viết thế nào?
Xương Trung không thích thoại bản, nói:
- Cũng ổn?
Trúc Lan bèn bảo Thanh Tuyết mang thoại bản đến, Thanh Tuyết nhanh chóng quay lại, đằng sau còn có Minh Huy, hắn trợn mắt nhìn tiểu thúc thúc:
- Thúc nói sẽ giữ bí mật mà?
Xương Trung mỉm cười, nói:
- Nguyên văn thúc nói là sẽ không nói cho Đại ca và Đại tẩu biết.
Đại ca mà biết thì kiểu gì cũng sẽ véo Minh Huy!
Minh Huy lén nhìn bà nội, thấy bà nội đọc bản thảo do mình viết không khỏi căng thẳng.
Trúc Lan xem xong, nhìn con trai bằng ánh mắt đầy hoài nghi:
- Cái này mà cũng ổn à?
Xương Trung: - Giữ chút thể diện cho Minh Huy ấy mà.
Trúc Lan bảo Minh Huy tới, chờ cháu trai lại gần mới duỗi tay an ủi:
- Từ từ, đừng vội.
Minh Huy: - … Thật sự không hay sao?
Trúc Lan không muốn đả kích cháu trai, nhưng Xương Trung thì không nể nang gì:
- Dù thúc không thích thoải bản nhưng vẫn có năng lực giám định và thưởng thức nhé, con không có năng khiếu rồi.
Là lần đầu tiên nên Minh Huy cảm thấy khá hài lòng, nói:
- Câu chuyện rất trọn vẹn mà.
Trong mắt Trúc Lan nhuốm ý cười, nói:
- Cháu không chỉ giống nội về ngoại hình mà… ừm, có ý tưởng nhưng không viết ra được cũng giống bà nội đấy.
Xương Trung nhịn không được bật cười hô hố, Minh Huy: “...”
Buổi chiều Ngọc Văn trở về, Trúc Lan hỏi:
- Chơi có vui không?
Ngọc Văn: - Cũng tạm ạ.
- Vậy là không vui rồi.
Ngọc Văn cười nói:
- Cháu phải ngồi cả một buổi sáng.
Nàng ấy vui mới là lạ, xung quanh toàn là người, nàng ấy phải ngồi thẳng sống lưng cả một buổi sáng, mệt chết đi được.
Trúc Lan hỏi: - Hôm nay có chuyện gì hay không?
Ngọc Văn kể lại chuyện mình nhìn lầm người:
- Lần đầu tiên cháu gái đánh giá sai ạ.
Trúc Lan: - Là tiểu thư nhà ai?
- Cháu đi hỏi thăm thì nghe tên là Kỷ Dung, cháu ngoại La gia.
Trúc Lan: “...”
Đúng là người mà cô biết.
Hàn Lâm Viện
Xương Trí vừa đi ra thì nhìn thấy Cố Thăng:
- Quay lại rồi à?
Hôm nay Cố Thăng vào cung, y hỏi:
- Đại nhân ra pha trà sao?
- Ừ.
Cố Thăng cũng khát, bèn nói:
- Để ta pha cho đại nhân một ấm.
Xương Trí không khách sáo, hắn đưa ấm trà trong tay qua: - Được.
Cố Thăng cố ý đi học trà đạo, có Ngô công tử chỉ bảo nên học rất ra hồn.
Bỗng nhiên Xương Trí cất giọng hỏi:
- Dạo này có vẽ tranh không?
Cố Thăng không hề dừng tay, đáp: - Có ạ.