Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đúng như Trúc Lan suy đoán, báo mới có thể đăng thoại bản nhưng không trả một khoản tiền nhuận bút nào. Đối với những người viết thoại bản, họ muốn nổi tiếng hơn chứ không hề để bụng tiền nhuận bút.
Chu Thư Nhân đề xuất đăng ký nhiều kỳ và được chấp nhận. Bởi vì làm tờ báo mới nên có thêm vài chức vụ, quản lý là một vị Tòng thất phẩm, những chức quan khác không có phẩm cấp gì nhiều, thoạt nhìn chức quan nhỏ lẻ nhưng vẫn rất nhiều người dòm ngó. Đa phần là muốn lợi dụng chức vị để làm cầu nối, hy vọng sau này có thể lên phụ trách báo chí chính quy.
Vài năm trở lại đây báo chí làm mưa làm gió, bao nhiêu người đỏ con mắt. Tiếc rằng không được phép tranh giành, Hoàng thượng nắm chặt bộ tuyên truyền và cả một bộ toàn là người của Hoàng thượng.
Cuối cùng hôm nay Tuyết Mai cũng về Kinh Thành, Trúc Lan nói:
- Mẹ còn tưởng đâu các con đợi đến mùa thu mới hồi kinh đấy.
Tuyết Mai chột dạ, nói:
- Haiz, cháu trai dính người quá nên con không nỡ ạ.
Cho nên cứ lần lữa mãi, thị về Kinh Thành chắc chắn cháu trai sẽ nóng sốt. Nghĩ thôi mà thấy đau lòng!
Trúc Lan hiểu được ông bà thường rất cưng cháu, trước kia hai vợ chồng Tuyết Mai tiêu sái lắm, nói đi là đi, bây giờ lại không nỡ xa cháu trai:
- Lần nào đến Khương Lỗi cũng càm ràm các con không nỡ quay về.
Tuyết Mai càng áy náy hơn, nói:
- Mấy năm tới sẽ không rời khỏi Kinh Thành nữa ạ.
- Sao vậy?
Tuyết Mai nói: - Lần này trở về cha mẹ chồng già nua đi nhiều, tướng công muốn ở nhà với hai cụ nhiều hơn.
Đã lâu Trúc Lan không gặp sui gia, nói:
- Đúng là các con nên ở cùng họ nhiều hơn.
Tuyết Mai tiếp lời:
- Cha chồng bảo tướng công cho người về quê chọn chỗ rồi ạ.
Trúc Lan nghe vậy hiểu ngay:
- Các con chịu khó để ý họ một chút.
Tuyết Mai gật đầu, nói:
- Dạ. Tướng công có ý định sẵn tiện đón cháu trai của Đại ca vào kinh ạ.
- Con thấy thế nào?
- Con đồng ý rồi, lần này trở về thấy cha chồng già quá, trong lòng con cũng có rất nhiều cảm xúc, đương nhiên là con chỉ chấp nhận đời cháu thôi chứ con trai của Đại ca thì thôi ạ.
Thị đồng ý cho bọn trẻ đến Kinh Thành với cha mẹ chồng, tránh cho đôi vợ chồng già cảm thấy tiếc nuối nhưng thị sẽ không tự tìm rắc rối cho mình.
Tuyết Mai nán lại ăn cơm, nói rằng buổi chiều sẽ quay lại đây. Ăn cơm xong là về nhà ngay, trong nhà vẫn còn rất nhiều chuyện cần xử lý.
Trúc Lan chia quà Tuyết Mai mang về cho các phòng, có một ít vật liệu gỗ thượng hạng và đồ thêu thùa.
Buổi chiều Lý thị đến nhà chính, hỏi:
- Mẹ ơi, năm nay sinh nhật cha có làm lớn không?
Trúc Lan: - Không đâu.
Lý thị tiếp tục liệt kê những khoản chi lớn trong phủ dạo gần đây, Trúc Lan nghe xong ngậm ngùi nói:
- Muốn sống vẻ vang thì không thể nào tiết kiệm được các khoản tiêu dùng này.
Trong nhà có nhiều tôi tớ, mỗi một tôi tớ đều có lương tháng, năm mười hai tháng, nhà có chuyện vui lại tăng gấp đôi. Cộng thêm các khoản ăn mặc, chỉ tính tôi tớ thôi mà một năm đã tốn rất nhiều bạc rồi. Chủ tử lại càng nhiều hơn, chưa kể xã giao các thứ. Không có của cải dồi dào thì không tài nào thở được.
Lý thị quán xuyến trong phủ càng thấm thía hơn, nói:
- Nhà ta ít khi mở tiệc chiêu đãi, tiết kiệm được một khoản chi lớn rồi ạ.
Trúc Lan cười nói:
- Đúng là tiết kiệm.
Lý thị nói: - Sống không có của để dành khổ lắm.
Bây giờ thị thay mẹ ra ngoài xã giao, thấy nhiều nên thị càng khâm phục mẹ chồng. Của cải của Chu gia do một tay mẹ chồng gom góp.
Trúc Lan đột nhiên hỏi:
- Dạo này Minh Huy không ra ngoài à?
Lý thị rất chú ý Minh Huy, sự chú ý này đã hình thành qua nhiều năm:
- Mẹ cũng thấy lạ phải không? Con đang bực mình đây!
Trúc Lan: - Trầm tính như vậy thì không giống nó.
Lý thị gật đầu công nhận:
- Tướng công có tới gặng hỏi mà không hỏi được gì cả, con quan sát thấy hai ngày nay nó ở lì trong thư phòng cả ngày.
Trúc Lan không hỏi thêm nữa, cháu trai lớn rồi có suy nghĩ của riêng mình. Lúc nãy cô hỏi một câu chẳng qua là cảm thấy kỳ lạ thôi.
Lý thị cực kỳ quan tâm, thị nói chuyện với mẹ chồng một lúc nữa mới rời đi. Thị không về viện của mình mà vòng đi thăm Minh Huy. Thị đi băng qua vườn hoa, không thể không cảm thán đất đai của dòng họ Vinh thị năm xưa thật rộng. Hoàng thượng chia đôi cho cha chồng một nửa, diện tích phủ đệ Chu hầu phủ tọa lạc vẫn rộng ơi là rộng. Bọn trẻ trong nhà có viện của riêng mình, bởi vì các phòng không có thiếu thất nên trong phủ dư ra rất nhiều viện.
Lý thị tới viện của Minh Huy, đầy tớ thấy thị vội vàng bước tới:
- PHU NHÂN TỚI RỒI!
Lý thị: - To tiếng như vậy là đang truyền tin à?
Đầy tớ cúi đầu: - Tiểu nhân không dám ạ.
Lý thị khẽ hừ, còn lâu thị mới tin đấy. Lúc này Minh Huy đã ra đón thị:
- Mẹ, mẹ bận rộn quá mà sao có thời gian rảnh đến đây thăm con vậy?
Lý thị đi nhanh hơn đẩy cửa thư phòng của con trai rồi bước vào, thị quét mắt nhìn một vòng nhưng không phát hiện thứ gì. Trên bàn là chữ đang viết, thị hồ nghi hỏi:
- Con đang giấu cái gì đó?
Minh Huy: - Mẹ, con ở nhà mẹ không yên tâm thì từ mai con sẽ thường xuyên ra ngoài nhé?
Lý thị lườm hắn:
- Để mẹ biết con làm chuyện gì xấu xa đi xem mẹ có bảo cha con véo con không.
Minh Huy: - Thật sự không có làm chuyện xấu mà.
Lý thị miễn cưỡng tin hắn, thị còn việc phải làm, không có thời gian đấu trí với hắn, chưa kể có đấu cũng đấu không lại. Thị khịt mũi dẫn người đi.
Hôm sau Đào thị và con dâu Lâm thị tới phủ thăm viếng, Trúc Lan tươi cười hỏi thăm Lâm thị:
- Đã nhiều năm không gặp ngươi, ở đó vẫn ổn cả chứ?
Lâm thị trả lời:
- Phiền lão phu nhân lo lắng, ở đó cái gì cũng ổn hết ạ.
Thị rất có cảm tình với Dương bá mẫu, tiếc rằng không gặp được người mẹ chồng tốt như Dương bá mẫu. Thị cảm kích vì Dương bá mẫu đã ảnh hưởng đến mẹ chồng thị, từ khi mẹ chồng chơi chung với Dương bá mẫu thì cuộc sống của thị cũng êm đềm hơn.
Đào thị lên tiếng:
- Nó có mang quà cho tỷ đấy, tỷ xem thử có thích không.
Trúc Lan để ý thấy nãy giờ rồi, nói:
- Trở về còn nhớ tới ta, ngại thật.
Lâm thị lấy hộp qua, nói:
- Lão phu nhân thích vẽ tranh mà, đây là màu vẽ mà con sưu tầm được. Mong lão phu nhân thích.
Trúc Lan thích chứ:
- Cảm ơn, ta thích lắm.
Đào thị: - Tỷ thích là được.
Sau đó đề tài nói chuyện xoay quanh một vài thị phi trong kinh, hoặc Trúc Lan hỏi thăm chuyện thú vị ở phương Nam.
Đào thị bỗng nói:
- Phải rồi! La gia có một đứa con gái lấy chồng xa, chính là châu thành mà con cả của muội đang làm quan đấy.
Trúc Lan nghe vậy bèn hỏi:
- Là vị Tam cô nương của La gia đó hả?
Đào thị gật đầu: - Ừ.
- Khéo thật.
Đào thị nhìn con dâu, Lâm thị mới nói:
- La tam tiểu thư mất lâu rồi, bắt đầu từ năm ngoái Kỷ gia đã làm ra không ít chuyện gièm pha.
Trúc Lan sửng sốt:
- Qua đời rồi sao?
Lâm thị: - Qua đời được 5 năm rồi ạ, Kỷ gia đón dâu mới, không biết năm ngoái quậy ra chuyện gì mà con dâu mới của Kỷ gia lại bị bệnh, năm nay Kỷ tiểu thư hồi kinh nên La gia cho người đi đón.
Đào thị nói tiếp:
- La tam tiểu thư chỉ sinh được một đứa con gái.
Trúc Lan đã có thể tưởng tượng ra cảnh đấu đá trong nhà:
- Không dễ bắt nạt đâu.
Cô không nói tên nhưng trong phòng đều biết đang nói người nào, vị Kỷ tiểu thư là người có thủ đoạn.
Đào thị và Lâm thị vừa đi thì Ngọc Văn cầm thiệp tới:
- Bà nội ơi, trưởng công chúa mời cháu đi cưỡi ngựa.
Trúc Lan: - Nhớ chú ý an toàn nhé.
Mấy đứa cháu gái đều biết cưỡi ngựa, học ở thôn trang cả. Tài cưỡi ngựa của Ngọc Điệp là tốt nhất, Ngọc Văn không thích vận động, cũng chưa từng cưỡi ngựa nhiều, cô thật sự không yên tâm. -
Ngọc Văn không muốn đi mà không đi thì không được, ai bảo nàng ấy là An Hòa huyện chúa. Trưởng công chúa mời bắt buộc phải đi, nàng ấy nói:
- Lâm Hi là vui nhất đấy ạ.
Trúc Lan bật cười thành tiếng:
- Nó vui nhất là đúng rồi, dạo này đang bị cấm túc mà.
Từ hồi Dung Xuyên hết bận, y cưng Lâm Hi hết nấc. Hai cha con họ bắt tay nhau đấu trí với Tuyết Hàm, nào ngờ lần này chọc Tuyết Hàm giận thật. Thế là cả hai cha con đều bị cấm túc ở nhà. Cháu ngoại Trạch Nhi tới thăm cô tiết lộ cho cô biết là Dung Xuyên bị đuổi ra thư phòng ngủ rồi!