Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1688: Tiền Bạc

Trước Tiếp

Trúc Lan không nói một lời, cô đợi mấy bé gái trả lời. Mấy bé gái đưa mắt nhìn nhau rồi mới lên tiếng:

- Chúng con nghe lời cha mẹ.

Trong sân vô cùng yên tĩnh, mấy cô nương có phần hoảng sợ bởi bọn chúng không biết mình đã nói sai điều gì.

Trúc Lan nhếch môi, từ khi sinh ra những bé gái này đã bị truyền thụ tư tưởng, cô chỉ có thể tự an ủi mình rằng vâng lời cũng là một ưu điểm, chỉ cần thuyết phục trưởng bối trong nhà thì bọn chúng sẽ nghe lời. Cô cảm thấy bài học quan trọng nhất đối với các nữ tử trong trường học là thay đổi tư tưởng của bọn họ.

Nương tử của lý trưởng cảm thấy bất an, rõ ràng lão phu nhân trước mặt đang cười nhưng thị lại cảm thấy sợ hãi:

- Phu nhân...

Trúc Lan cười: - Nước đã uống xong, chúng ta đi trước.

Nói rồi cô đứng lên, Thanh Tuyết vội tiến lên đỡ.

Nương tử của lý trưởng đứng dậy đưa tiễn, thấy xe ngựa rời đi mới vỗ ngực:

- Làm ta sợ muốn chết.

Lúc này lý trưởng xuất hiện, hỏi:

- Nói cái gì vậy?

Thị kể lại chuyện vừa rồi, lý trưởng là người khôn ngoan:

- Vậy là đến vì vụ trường học.

Ông ta vô cùng để ý đến những động tĩnh xung quanh, từ khi thôn trang cô nhi được thành lập đến bây giờ, ông ta hiểu biết được đến bảy tám phần, đương nhiên biết được học viện cải tiến có dạy học cho nữ tử.

Nương tử của lý trưởng nói:

- Tướng công, ông đang nghĩ gì vậy?

Lý trưởng quay đầu nhìn mấy cháu gái:

- Để ta suy nghĩ lại, suy nghĩ lại.

Nói xong liền rời đi mà không nói cho nương tử mình biết bản thân đang nghĩ gì.

Xe ngựa rời khỏi thôn, Ngọc Nghi hỏi:

- Bà nội, bà không muốn hỏi thêm gì sao?

Trúc Lan: - Không hỏi nữa, thôn sau hãy đi đến nhà tú tài.

Ngọc Nghi an ủi bà nội:

- Bà nội, có thể đưa những bé gái của dòng tộc Chu thị ta ở kinh thành đi học.

Đương nhiên Trúc Lan cũng nghĩ tới, năm đó Lão Đại dẫn theo một số tộc nhân từ gia tộc lên Kinh Thành, những tộc nhân này lần lượt đưa gia quyến đến đây, tộc nhân ở kinh thành nhiều lên. Đợi khai giảng cô sẽ cho các bé gái đến trường.

Trúc Lan nói: - Tất cả bé gái trong tộc đều sẽ đi học.

Chu gia có tính đoàn kết cao, Thư Nhân lại có địa vị cao trong gia tộc. Dù Thư Nhân không lên tiếng, cô là viện trưởng, tộc nhân cũng sẽ không phản đối, còn các gia tộc khác thì chưa chắc đã dễ dàng như vậy.

 

Chương Châu

Ngọc Sương và Lưu Phong đích thân hộ tống mẹ ra huyện thành. Khi xe ngựa đến cổng huyện thành, phu thê họ đều không muốn rời đi.

Hồ thị lại cảm thấy nhẹ nhàng, rốt cuộc bà ấy cũng sắp về kinh thành. Bà ấy phất tay nói:

- Các con về đi, đợi mẹ đến kinh thành sẽ viết thư cho các con.

Lưu Phong chỉ có một người mẹ, y mong sao có thể chăm sóc mẹ mình cho nên hy vọng mẹ ở bên cạnh y:

- Mẹ à, mẹ về kinh thành cũng chỉ một mình, hay là ở lại đi.

Ngọc Sương và mẹ chồng rất hợp nhau, mẹ chồng chỉ giúp nàng ấy chăm sóc con cái và không bao giờ can thiệp vào việc gì. Dù cho có người lén lút khuyên mẹ chồng nạp thiếp cho tướng công thì mẹ chồng cũng cự tuyệt, vô cùng bảo vệ nàng ấy. Nàng ấy không muốn mẹ chồng rời đi:

- Mẹ, mẹ ở lại đi.

Mẹ chồng ở lại có thể giúp nàng ấy tránh được rất nhiều rắc rối.

Hồ thị thầm nghĩ đừng vậy, bà ấy đã ở đủ lâu, nếu không phải vì cháu trai vẫn còn nhỏ thì năm ngoái bà ấy đã muốn về rồi, bèn nói:

- Tuổi mẹ vẫn chưa lớn, các con không cần phải lo lắng. Nếu như nhớ mẹ thì viết thư thường xuyên là được.

Lưu Phong nghe được sự vui mừng trong giọng điệu của mẹ, thật sự không biết nên nói gì.

- Nếu không thì mẹ dẫn Triệu Tịch về kinh đi?

Hồ thị cũng thích cháu trai, nhưng đứa trẻ ở cạnh cha mẹ mới là tốt nhất:

- Đã muộn rồi, các con về đi.

Nói rồi ra hiệu cho người đánh xe ngựa đánh xe rời đi, bà ấy phải về kinh thảo luận về thiết kế trang sức với bà sui thôi. Khi rảnh rỗi bà ấy đã vẽ rất nhiều.

Phu thê Lưu Phong trơ mắt nhìn xe ngựa rời đi, Ngọc Sương phụt cười:

- Mẹ sợ chúng ta đuổi kịp mẹ, nhìn xem xe ngựa chạy nhanh chưa kìa.

Lưu Phong cũng cười:

- Chúng ta cũng trở về thôi.

Hai người không cho các con đi tiễn, sợ bọn trẻ sẽ khóc quấy. Đi mới một lúc mà đã lo cho chúng.

Ngọc Sương nói: - Mẹ chồng thường xuyên liên lạc với mẹ thiếp.

- Mẹ và nhạc mẫu có cùng sở thích.

Ngọc Sương sờ sờ cây trâm trên đầu, nói:

- Đồ mà mẹ thiết kế thậm chí còn tốt hơn ở trong cửa hàng.

Lưu Phong cũng rất ngưỡng mộ ánh mắt của mẹ mình, y nắm lấy tay thê tử:

- Đợi ta thiết kế cho nàng một cái.

- Chàng có thời gian sao?

Bây giờ cả người Lưu Phong lộ ra vẻ nhẹ nhàng:

- Có, áp lực lớn nhất của ta đã được trút bỏ. Giờ ta có nhiều thời gian hơn dành cho nàng và con.

Ngọc Sương tựa vào bả vai tướng công, nhìn đường phố náo nhiệt:

- Thay đổi thật lớn.

Nàng ấy vẫn còn nhớ rõ lúc mới đến nơi đây vắng vẻ như thế nào, bây giờ trên đường có rất nhiều người bán hàng rong, trên mặt người dân đã bớt đi sự u ám.

Lưu Phong: - Cuộc sống sẽ ngày càng tốt hơn.

  -

Buổi tối Chu Thư Nhân trở về, thấy trong phòng hơi tối, anh nhìn Thanh Tuyết đứng ngoài cửa, dò hỏi:

- Phu nhân đang nghỉ ngơi sao?

Thanh Tuyết đáp: - Tâm trạng của lão phu nhân đang không tốt ạ.

Chu Thư Nhân nghe xong đi vào, thấy Trúc Lan vẫn đang ngồi bất động, anh sáp lại gần, hỏi:

- Chẳng phải đã đoán trước rồi sao?

Trúc Lan: - Tưởng tượng và tận mắt nhìn thấy có cảm giác khác nhau.

- Được rồi, đừng nghĩ nữa, anh đói rồi.

Trúc Lan xoa xoa cổ:

- Vậy đi ăn cơm.

Nói rồi ra hiệu cho Thanh Tuyết dọn bữa, cô đi xuống đất, loanh quanh trong phòng một lúc, ngồi lâu khiến cả người đều khó chịu.

Chu Thư Nhân thay quần áo xong thì đồ ăn đã được dọn lên, anh rửa tay ngồi xuống nói:

- Anh nói cho em một tin tức, đảm bảo em sẽ có hứng thú.

- Tin tức gì?

Chu Thư Nhân: - Hoàng Thượng cho phép Trần thái phi viết truyện, nhưng mà...

Trúc Lan nói tiếp:

- Nhưng không được phép xuất hiện trên báo, Hoàng Thượng dự định làm một loại báo khác hả?

- Đúng vậy, Hoàng Thượng nghe nói Trần thái phi bán truyện kiếm được tiền, còn phái người đi điều tra, cảm thấy làm loại báo mới có thể kiếm được tiền.

Trúc Lan cười: - Có sự giúp đỡ của anh đúng không?

Chu Thư Nhân gặm đùi gà, vừa ăn vừa gật đầu. Đợi nuốt thịt gà xong mới nói:

- Hoàng Thượng còn tiến bộ hơn anh tưởng.

Trúc Lan: - Đó là công lao của anh.

Tư tưởng của Thư Nhân đã ảnh hưởng đến hai đời đế vương, hiện tại đang ảnh hưởng đến Thái Tử, đồng thời cũng là may mắn của bọn họ, không phải tất cả đế vương đều có thể bị ảnh hưởng.

Chu Thư Nhân hỏi: - Dạo này anh không thấy em viết văn chương?

Trúc Lan: - Không nên nhiều quá.

Nếu như cô liên tục viết văn chương thì điều này sẽ không tốt cho hai bọn họ. Cứ từ từ tiến triển, cô không vội.

Ngày hôm sau, Trần thái phi lại đến cửa, lần này là đến mời, rằng:

- Bà có muốn cùng ta viết truyện không? Dùng tên mới để viết.

Trúc Lan lắc đầu:

- Ta rất bận, hơn nữa cũng không có năng khiếu viết truyện.

Kể được chuyện bởi vì cô đã gặp được nhiều, không có nghĩa là cô có khả năng viết truyện. Nếu cô viết truyện đảm bảo sẽ rất nhàm chán.

Trần thái phi tiếc nuối nói:

- Bà kể chuyện rất giỏi.

Trúc Lan cười: - Bây giờ thái phi đã được như ý, Thái phi có vui không?

Trần thái phi: - Vui chứ, sao lại không vui cho được.

Bà ta trẻ hơn Thái Thượng Hoàng rất nhiều. Nhờ năm đó Thái Thượng Hoàng thành thân muộn nên sức khỏe của bà ta cũng khá tốt, bây giờ chỉ mong mình có thể sống lâu hơn.

Trúc Lan nói: - Đợi khi báo ra, nhất định ta sẽ đặt mua không bỏ sót một số nào.

- Bà không được đổi ý đâu đấy.

- Không đổi ý.

Cô không chỉ đặt mua mà thậm chí sẽ mua nhiều, đúng vậy, còn muốn để thái phi ký tên vào đó, chúng sẽ trở thành tài sản của thế hệ tương lai. -

Trần thái phi vội vàng rời đi, bà ta muốn suy nghĩ thoại bản mới, còn nói muốn viết một câu chuyện bi thảm, bởi vì Trúc Lan đã nói bi kịch sẽ luôn được ghi nhớ.

Trúc Lan nói với cháu gái sẽ có một tờ báo mới, cô không có ý giấu diếm bởi vì có khi bây giờ đã được truyền đi khắp kinh thành.

Ngọc Văn trực tiếp hỏi:

- Truyện được xuất hiện trên báo có được tiền không ạ?

Trúc Lan thực sự không biết cái này, có lẽ là không thể. Vào lúc này được đăng báo chính là vinh dự hiếm có.

 

Trước Tiếp