Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1687: Mông Lung

Trước Tiếp

Trúc Lan nhìn vẻ mặt háo hức của Trần thái phi, cô tự chỉ vào mình:

- Thái phi, ta viết văn chương mà.

Trần thái phi: - Ta đọc rồi, bởi vậy mới hỏi bà là ta có được không đó.

Trúc Lan nhún vai, nói:

- Ta được Hoàng thượng cho phép viết căn, cho nên Thái phi cũng hiểu là nên đi hỏi ai mà.

Trần thái phi mím môi, nói:

- Ta viết thoại bản, ta muốn nghe ý kiến của bà.

Trúc Lan chỉ lên trời, nói:

- Chuyện này chỉ có thể tiến cung hỏi Hoàng thượng thôi.

Hoàng thượng nắm quyền to nhất thì phải xem ý nghĩ của Hoàng thượng. Nhưng mà… thôi, cô không nên đả kích Thái phi.

Trần thái phi không muốn tiến cung cho lắm, bèn hỏi:

- Bà có cách nào khác không?

Trúc Lan lắc đầu: - Không có.

Báo chí đó mà, Hoàng thượng không cho phép thì ai dám nhận thoại bản của Trần thái phi.

Trần thái phi cau mày, nói:

- Sao đàn bà lại khó khăn thế nhờ. Bà tài ba như vậy mà chỉ có thể dùng bút danh Phong Thanh tiên sinh để viết văn, mà ta cũng chỉ có thể dùng bút danh Ngôn tiên sinh.

Trúc Lan nghĩ thầm, phụ nữ đúng là không dễ dàng gì. Thế nhưng văn chương và thoại bản khác nhau, kể cả thoại bản rất được hoan nghênh thì muốn viết đăng báo vẫn khó khăn lắm. Nhất là báo ở Kinh Thành sẽ phát đi các châu trong cả nước, báo chí chuyển tải ý tưởng của Hoàng thượng, quyết sách của triều đình, cô nghĩ Hoàng thượng sẽ không đồng ý cho thoại bản ló mặt trên báo đâu. -  

Những câu chuyện lý thú khác với thoại bản, tuyển tập những câu chuyện lý thú đa phần có nguồn gốc từ dân gian, triều đình có thể thu được một vài ý tưởng của bá tánh, trong khi thoại bản chỉ viết về tình yêu!

Trần thái phi thấy Dương thị không nói lời nào, nhiệt tình trong lòng bà ta cũng từ từ vơi đi. Nói:

- Haiz, ta không cam tâm.

Trúc Lan lên tiếng:

- Thái phi có thể đi hỏi thử xem.

Lúc Trần thái phi đến đây còn chưa đi hỏi con trai, bởi vì bà ta biết rõ con trai sẽ nói cái gì. Bà ta tới hỏi Dương thị, Dương thị là nữ tử, lại còn là nữ tử từng có văn chương được đăng lên báo, bà ta hy vọng sẽ nhận được ý kiến và mong Dương thị có thể giúp mình. Tiếc rằng Dương thị nói rất đúng, thiên hạ là của Hoàng thượng, Hoàng thượng không cho phép, bà ta có nhờ nhiều người hơn giúp đỡ cũng vô ích thôi.

Trần thái phi không ra về ngay mà nói:

- Văn chương của bà xuất hiện trên báo, con trai của ta khen bà lắm đó.

Trúc Lan khẽ cong khóe môi, nói:

- Thật sao?

Trần thái phi gật đầu: - Thật.

Tâm trạng Trúc Lan sướng rơn, ai mà không thích được khen. Với trình độ của cô mà được Tề vương khen ngợi không những là sự khẳng định dành cho cô mà còn là sự công nhận dành cho tư tưởng của cô.

Bởi vì văn chương của Trúc Lan lên báo mà Phong Thanh tiên sinh ngày càng nổi tiếng, còn được rất nhiều học trò ủng hộ, kết quả là sách ở hiệu sách bán chạy hơn, mà một quyển sách lại không rẻ. Ông chủ hiệu sách mừng như điên, bèn bày sách của Phong Thanh tiên sinh ở vị trí dễ nhìn thấy nhất. Đồng thời mọi người đều rất tò mò Phong Thanh tiên sinh là ai, càng thần bí càng có người muốn tìm ra cho bằng được!

Mấy đứa bé trai Chu gia đang ở trường học, nghe bạn cùng trường bàn tán thì im lặng đến lạ. Minh Tịnh mím môi, hắn thật sự rất muốn nói Phong Thanh tiên sinh là bà nội hắn nhưng rồi thở dài. Biết mà không thể nói tức ơi là tức!

Hai đứa Minh Lăng và Minh Phong đang ngồi cùng nhau, cuối cùng cũng đến giờ vào học. Tiên sinh cầm báo bước vào, hai huynh đệ đưa mắt nhìn nhau. Cảm giác tất cả mọi người đều mù mờ chỉ có một mình mình tỉnh táo lại hay!

 

Vài ngày trôi qua, cả Kinh Thành vẫn không biết Phong Thanh tiên sinh là ai. Phong Thanh tiên sinh càng thần bí thì lại càng nhiều người bàn tán. Mà Trúc Lan sau niềm vui sướng bắt đầu lo lắng sắp tới có khi nào không tuyển được học trò nữ không, nên định bụng sẽ đi thăm hỏi các thôn làng gần Kinh Thành. Ngọc Nghi muốn đi theo, hiếm khi Ngọc Văn cũng chủ động xin đi cùng. Trúc Lan bèn dẫn cả hai cô cháu gái theo.

Kinh Thành là đất kinh kỳ, cuộc sống của bá tánh Kinh Giao không đến nổi nào. Từ phòng ốc cho đến cách ăn mặc đủ thấy trong nhà đều có chút của cải. Mành xe ngựa không được kéo lên, xuyên qua cửa kính có thể nhìn thấy rõ ràng quang cảnh bên ngoài.

Ngọc Nghi mím môi nói:

- Toàn là bé trai chơi đùa trong thôn, cháu gái chẳng thấy bé gái đâu cả.

Từ lúc đi vào thôn trang, nàng ấy đã chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Cho dù trong lòng có chút suy đoán, nhưng khi thật sự chứng kiến trong lòng vẫn rất không thoải mái.

Ngọc Văn: - Bà nội, chúng ta phải xuống xe ngựa sao?

Trúc Lan gật đầu, nhưng không cho người đánh xe ngựa dừng ở căn nhà có gia cảnh có vẻ khó khăn. Cô vào hỏi thăm không có ích gì, cho dù không thu một đồng bạc nào thì nhà này cũng sẽ không cho con gái đi học nghề. Cô không hề xem thường tư tưởng cổ hủ.

Bây giờ cô đến khuyên nhủ chỉ tổ lãng phí, khi nào trong thôn có người đưa con gái đi học, học thành tài thấy được có tiền công, thì mới có thể làm dao động được suy nghĩ.

Xe ngựa dừng lại ở nhà lý trưởng, bá tánh Kinh Giao có hiểu biết về xe ngựa. Từ kích cỡ xe ngựa và kiểu dáng là biết được có phải nhà quyền quý hay không.

Lý trưởng đang ở trong nhà, Trúc Lan xuống xe ngựa, lý trưởng sửng sốt hỏi:

- Vị phu nhân này là ai?

Trúc Lan nói: - Nhỡ đường xin miếng nước uống.

Lý trưởng không suy nghĩ nhiều, nói:

- Mời vào.

Trúc Lan vào sân, nữ chủ nhân trong nhà đi ra đón tiếp, biết là xin nước uống nên vội vàng bảo cháu gái đi đun nước.

Trúc Lan không vào trong phòng mà ngồi ngoài sân, ánh mắt quét qua cửa kính, lại nhìn trang sức nữ quyến đang đeo trên người, cô hiểu rõ trong lòng:

- Trong nhà có người đi học hả?

Nương tử lý trưởng cười nói:

- Có ạ, mấy đứa cháu trai đều đi học.

Trúc Lan tiếp tục nhìn mấy bé gái, bởi vì đoàn của cô toàn là nữ nên nữ quyến không tránh đi mà chỉ có lý trưởng tránh mắt:

- Mấy đứa cháu gái của bà bao nhiêu tuổi rồi?

Nương tử lý trưởng trả lời:

- Đứa lớn nhất 14 tuổi đã có hôn ước rồi, đứa nhỏ 8 tuổi.

Trúc Lan thấy mấy cô nương rất ngoan ngoãn, cười nói:

- Bà cũng có phước.

Nương tử lý trưởng xua tay nói:

- Có phước gì đâu.

Thị đặt nhiều kỳ vọng vào các cháu trai hơn, cháu gái sớm hay muộn gì cũng phải gả đi.

Trúc Lan mới nói:

- Cháu gái thân thiết hơn.

Nương tử lý trưởng không cho là vậy, nhưng cũng không phản bác. Thị từng nhìn thấy xe ngựa của quý nhân trên đường phố ở Kinh Thành, vị lão phu nhân trước mặt không đeo quá nhiều trang sức, mặt mày hiền hậu, song thị cũng không dám nói hết suy nghĩ.

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Cháu gái của bà có biết chữ không?

Nương tử lý trưởng thấy lạ trong lòng, rồi cũng trả lời:

- Không biết chữ ạ.

Trúc Lan khó chịu thôi rồi, mấy đứa cháu trai trong nhà đều được đi học nhưng không một đứa cháu gái nào biết chữ cả, cô hỏi:

- Bà có biết đến thôn trang dành cho cô nhi không?

Nương tử lý trưởng có tinh thần liền, nói:

- Biết chứ. Tướng công nói chờ khi nào xây xong sẽ đưa mấy đứa cháu trai không có năng khiếu học hành đến đó theo học.

- Cháu gái thì sao?

Nương tử lý trưởng sửng sốt, cau mày nói:

- Cháu gái sớm hay muộn gì cũng phải lấy chồng.

Chờ chúng học xong cũng gần đến tuổi xuất giá rồi, cho cháu gái đi học chẳng phải là làm giàu cho người ngoài hay sao? Vả lại thị không muốn tốn tiền cho cháu gái đi học, có tiền chi bằng cho thêm một đứa cháu trai đi học để ngày sau có bản lĩnh ổn định cuộc sống.

 

Ngọc Nghi và Ngọc Văn im lặng đến lạ, các nàng ấy đều biết đầu thai, sinh ra đã là tiểu thư nhà quan, có cha mẹ yêu thương và ông bà nội công bằng. Các nàng ấy đã học chữ vỡ lòng từ bé, phải học đủ thứ cầm kỳ thi họa. Bà nội thậm chí còn mở mang tầm nhìn cho các nàng ấy, các nàng ấy thật sự quá hạnh phúc rồi.

Trúc Lan nhìn lướt qua nương tử lý trưởng, nhìn cô nương đang đứng ở sau lưng nương tử lý trưởng. Hỏi:

- Con có muốn học nghề không? Trường học có dạy thêu thùa, dược liệu. Không những có thể học hành biết chữ, mà còn được học tính toán. Con có muốn học không?

Nương tử lý trưởng tính nói, Trúc Lan ném cho thị một ánh nhìn, đồng tử thị co rụt lại, bị ánh mắt sắc bén ấy dọa sợ.

Cô nương trả lời không hề suy nghĩ:

- Con nghe theo lời cha mẹ ạ.

Trúc Lan nhìn mấy đứa nhỏ tuổi hơn, trẻ con cổ đại trưởng thành rất sớm, con gái lại bị đối xử bất công, nên càng trưởng thành sớm hơn. Lúc này trong mắt của mấy đứa bé toàn là mông lung, bọn chúng chưa từng nghĩ đến chuyện học.

 

Trước Tiếp