Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng cung
Chu Thư Nhân đang xem sổ sách của Vinh Ân Khanh, trên đó ghi chép từng khoản bạc được chi ra. Số bạc này có nguồn gốc từ quốc khố, do chính Hộ Bộ phân phối. Cải tạo không tốn nhiều bạc, đa phần là chi cho sách vở.
Hoàng thượng nói: - Vinh Ân Khanh bảo là cần đến hai năm mới phát triển ổn thỏa được, khanh thấy thế nào?
Chu Thư Nhân khép sổ lại, đáp:
- Vinh hầu gia có cách vận hành của riêng mình, thần tin ngài ấy nói hai năm là hai năm.
Hoàng thượng ý nhị nói:
- Trước kia phụ hoàng cho Vinh Ân Khanh một thương đội, hắn thật sự vận hành rất tốt.
Ngài cũng không chú ý cho lắm, nếu không nhờ vài ngày trước Vinh Ân Khanh bị tố giác thì ngài sẽ không bao giờ hỏi tới. Hỏi rồi mới biết hằng năm Vinh Ân Khanh đút túi bao nhiêu, làm người ta ghen tị đỏ mắt.
Chu Thư Nhân nghĩ sau khi bị tố giác một lần, Vinh Ân Khanh sẽ thu mình hơn. Vả lại hắn đã có công việc rất tốt, và hắn là người biết cân nhắc cái lợi cái hại.
Hoàng thượng lại nói:
- Trẫm xem thơ văn phu nhân của khanh viết rồi.
Chu Thư Nhân không bất ngờ, từ lúc anh nói với Hoàng thượng là anh đã có chuẩn bị tâm lý trước. Hôm qua thơ văn của vợ anh vừa mới được gửi đi, anh cười nói:
- Thần còn tính giúp nương tử o câu cú lại, mà nương tử không cần thần.
Hoàng thượng hỏi: - Thế ai giúp vậy?
Chu Thư Nhân nói: - Minh Huy ạ.
Hoàng thượng nhướng mày:
- Mấy đứa cháu nhà khanh đều rất có tài.
Chu Thư Nhân cũng đắc ý, nói:
- Bọn trẻ rất tự giác học, thần không cần phải lo lắng.
- Nói như vậy là dễ ăn đòn lắm.
- Chả lẽ lại không cho phép thần khoe khoang sao?
Hoàng thượng phất tay, nói:
- Trẫm còn có việc, khanh về đi.
Chu Thư Nhân đứng dậy liền hỏi:
- Hoàng thượng, văn chương của nương tử thần thế nào?
Hoàng thượng nhướng mắt, nói:
- Ổn đấy.
Chu Thư Nhân càng đắc ý hơn, nói:
- Thần biết ngay là nương tử rất có tài mà.
Hoàng thượng mất kiên nhẫn phất tay, chờ cáo già đi rồi, ngài mới lấy văn chương ra, thật sự không ngờ Dương thị lại có cách hiểu về giáo dục như vậy. Đây chỉ là văn thử nghiệm thôi, đủ thấy Dương thị thật sự có tài.
Thái tử đứng dậy thưa: - Phụ hoàng?
Hoàng thượng đặt văn chương xuống, nói:
- Nếu đệ đệ của con có cái nhìn đại cục thì trẫm cũng yên lòng giao trường học lại cho nó, đáng tiếc!
Thái tử vừa nghe là biết phụ hoàng nắm rõ từng chuyện Nhị hoàng đệ làm, cậu ta không hề chèn ép Nhị hoàng đệ, thi thoảng cậu ta chỉ mang tới chút áp lực thôi, lẳng lặng xem Nhị đệ làm trò ngu ngốc được rồi.
Tính ra, cùng là chia bè kéo phái nhưng Nhị hoàng đệ kém xa Tề vương. Căn nguyên ở chỗ ông nội và phụ hoàng quản lý triều cục khác nhau, Nhị hoàng đệ trưởng thành trong hoàn cảnh quá hạnh phúc. -
Buổi tối, Chu Thư Nhân nghe Xương Nghĩa kể mình đã tốn nhiều tâm tư cỡ nào vì Minh Thụy. Anh kiên nhẫn nghe cho bằng hết, mới nói:
- Ngươi tới ám chỉ là ta không tốt với ngươi đó hả?
Xương Nghĩa: “...”
Chu Thư Nhân nói tiếp:
- Hay là muốn ta tính đường cho ngươi?
Xương Nghĩa sợ muốn quỳ xuống luôn:
- Cha ơi, cha hiểu lầm con rồi.
Trúc Lan nhìn mà chướng mắt, nói:
- Con anh đã bao nhiêu tuổi rồi mà anh còn bắt nạt nó.
Chu Thư Nhân khẽ hừ, nói:
- Bao nhiêu tuổi cũng là con anh thôi.
Xương Nghĩa: “...”
Trúc Lan bật cười, rồi nói với Xương Nghĩa:
- Được rồi, con có thời gian nói với cha mẹ sao không nói với Minh Thụy nhiều hơn đi?
Xương Nghĩa sờ mũi, nói:
- Con ngại ạ.
Tính đường cho con cái là lẽ hiển nhiên, cho dù da mặt của hắn có dày đến đâu cũng ngại nói ra trước mặt con trai.
Chu Thư Nhân: - Rồi không biết xấu hổ mà nói cho cha ngươi nghe à?
- Cha hy sinh rất nhiều vì con, nên con mới muốn chia sẻ với cha. Chắc chắn cha cũng đồng cảm như chính bản thân cha đã từng.
Chu Thư Nhân không muốn tiếp tục chủ đề này, hỏi:
- Con có chắc chắn là thợ thủ công cam tâm tình nguyện cho bút ký không? Cha không muốn ngày mai lên triều lãnh một quyển tấu tố cáo đâu đấy.
Bút kỳ truyền thừa ở thời cổ đại là bảo bối, liên quan đến tương lai của cả một gia tộc. Người có thể vào Công Bộ toàn là bậc thầy nên sẽ càng coi trọng truyền thừa!
Xương Nghĩa: - Con đảm bảo đối phương cam tâm tình nguyện ạ.
- Thế thì tốt. Được rồi, con cũng về đi.
Xương Nghĩa: “!!!”.
Hắn vẫn còn chuyện muốn nói với cha!
Chu Thư Nhân thấy con trai nghẹn ngào rời đi, trong mắt toàn là ý cười. Đợi Xương Nghĩa ra ngoài rồi anh mới nói với vợ rằng:
- Bây giờ mới biết làm cha có rất nhiều điều rất khó.
- Rồi, rồi, bọn trẻ đều biết anh không dễ gì nhất.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Minh Thụy thật sự rất có năng khiếu giảng dạy.
Trúc Lan cười theo, đáp:
- Đúng vậy, đứa trẻ này rất thích hợp làm giáo dục.
Chu Thư Nhân là người phàm trần, anh cũng hy vọng đời sau có thể lưu danh sử sách càng nhiều càng tốt. Càng nghĩ ông già càng vui vẻ, còn ngâm nga khúc ca.
Hôm sau Trúc Lan và Ngọc Nghi đi lễ Phật, cô ngồi bên trong xe ngựa lấy khăn tay của cháu gái qua xem:
- Tay nghề thêu thùa của cháu càng ngày càng tốt.
Hoa lan trên chiếc khăn cứ y như thật.
Ngọc Nghi thấy bà nội thích bèn nói:
- Cháu cũng có thêu cho bà nội mấy chiếc khăn tay đấy.
- Không cần đâu, thêu nhiều hại mắt. Bà nội không thiếu khăn.
Cho dù cô thích cũng sẽ không để các cháu gái thêu, trong phủ có nuôi tú nương thì cần gì cháu gái thêu cho cô chứ.
Ngọc Nghi: - Bà nội, bà nội tốt quá.
Trúc Lan cười nói:
- Các cháu cũng rất tốt, toàn là những cô nương tốt có lòng hiếu thảo.
Mấy đứa cháu gái có những tính cách khác nhau, nhưng lòng hiếu thảo lại y như nhau.
Nói chuyện một lúc thì nhập bọn cùng Đào thị, Đào thị mang đến tin tức:
- Con dâu của muội sẽ về Kinh Thành ở một khoảng thời gian đấy.
- Về làm tròn đạo hiếu à?
Đào thị gật đầu:
- Con trai lo lắng cho ông cụ, bèn bảo con dâu trở về xem thử.
Trúc Lan hỏi: - Muội không vui sao?
Đào thị không vui thật, thị nói:
- Con trai viết thư về bảo nhậm chức phương xa có chút cô đơn.
Trúc Lan mới chợt ngộ ra, hỏi:
- Vậy ra dâu cả của muội về có mục đích à?
Đào thị: - Ừ. Trạc Bình là con trai cả của Uông Úy nên sẽ không rời khỏi Kinh Thành, ý của con trai muội là đưa Trạc Thanh đến chỗ của nó.
Thị cũng xót con trai, con trai chỉ có một mình Uông Úy, hậu viện của con trai có nhiều nữ nhân mà không có bao nhiêu đứa trẻ, con trai nhớ cháu trai là một chuyện nhưng mặt khác là trong phủ không có trẻ con quá tĩnh mịch.
Trúc Lan dằn xuống sự không thoải mái trong lòng, hỏi:
- Ông cụ nói sao?
Đào thị nói: - Cha chồng không đồng ý rồi.
Trong hai đứa trẻ, Trạc Bình cần được dạy dỗ nghiêm khắc, Trạc Thanh là con thứ hoạt bát đáng yêu nên được cưng chiều, nó là hạt dẻ cười trong phủ đến cả thị cũng không nỡ.
Trúc Lan nghĩ thầm trở về sẽ hỏi Ngọc Lộ thử xem thế nào, cô nói:
- Sức khỏe của ông cụ có khá lên không?
Đào thị: - Khá lên chút đỉnh rồi.
Sau đó Trúc Lan không có tâm trạng tán gẫu cho lắm, Đào thị cũng có tâm sự nên cả hai cùng nhắm mắt dưỡng thần.
Dạo này Trúc Lan chăm chỉ rèn luyện sức khỏe, lúc đến chùa miếu cô đi lại và leo núi nhẹ nhàng hơn hẳn, lên tới đỉnh núi nghỉ ngơi một lúc là bình thường lại. Đào thị muốn đi cầu phúc, Trúc Lan suy nghĩ rồi cũng cầu phúc cho người nhà mình.
Ngọc Nghi vẫn luôn đi theo Trúc Lan, nửa canh giờ sau, Trúc Lan và Đào thị đi nghe đại sư giảng kinh, bèn bảo Ngọc Nghi tự đi tham quan khắp nơi.
Ngọc Nghi nói: - Cháu gái đi ra phía sau ngắm phong cảnh ạ.
- Đi đi!
Ngọc Nghi dẫn nha hoàn và bà tử rời đi, lúc đi ngang qua điện nhìn thấy có một vị tiểu thư đang dập đầu rất mạnh, nàng ấy nhìn mà thấy đau hết cả đầu, khi vị tiểu thư đó ngẩng đầu lên thì trán đã hơi đỏ rồi.
Ngọc Nghi sửng sốt, vị tiểu thư đó khá xinh đẹp, tuổi tác không lớn, tới chừng dậy thì chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân. Nha hoàn thấy tiểu thư nhà mình đứng lại không đi, bèn hỏi:
- Tiểu thư sao vậy?
Tiểu thư trong điện đã đứng dậy rồi, Ngọc Nghi cười nói:
- Chúng ta đi thôi.
Ngọc Nghi rất quen ngôi chùa này, nàng ấy nhanh chóng tìm được một chỗ yên tĩnh sau núi để ngắm cảnh, bèn ra hiệu cho nhóm nha hoàn nghỉ ngơi một lúc, cùng nhau thưởng thức cảnh đẹp trên núi. Nàng ấy thích cảnh sắc bốn mùa, nếu hỏi nàng ấy thích nhất mùa nào thì nàng ấy thích nhất là mùa thu rực rỡ.
- Tiểu thư, người không sao chứ?
Ngọc Nghi nhìn theo hướng có giọng nói, ấy vậy mà lại là tiểu thư hồi nãy. Nàng ta đang ngồi trên tảng đá, nha hoàn theo hầu xoa đầu gối cho nàng ta.