Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngọc Nghi không có đi qua hỏi chuyện, rõ ràng tiểu thư không muốn làm người ta chú ý, rõ ràng đầu gối khó chịu lắm nhưng vẫn ráng nhìn không hề hé răng, vết đỏ trên trán còn chưa nhạt đi chẳng biết vị tiểu thư này có mục đích gì.
Đứng trước phiền phức có thể xảy ra, Ngọc Nghi không muốn dính vào. Nàng ấy chỉ thoáng nhìn rồi xoay đầu về. Không bao lâu sau, vị tiểu thư này và nha hoàn rời đi. Trước khi đi còn ngó qua chỗ Ngọc Nghi một cái.
Cũng không còn sớm, Ngọc Nghi đi tìm bà nội thì lại gặp được tiểu thư hồi nãy. Nàng ấy không cho rằng trùng hợp đâu, chùa miếu thoạt nhìn có vẻ rất to nhưng chỉ có vài chỗ đông người thôi. Ở chùa rất chú ý đến duyên phận, vậy mà Ngọc Nghi không hề tin vào duyên phận gặp gỡ trong chùa.
Thấy bà nội bước ra, nàng ấy nhanh chân bước tới:
- Bà nội, bà Đào!
Đào thị rất thích Ngọc Nghi:
- Chờ lâu rồi hả?
Ngọc Nghi lại gần đỡ bà nội, đáp:
- Dạ không.
Trúc Lan nắm lấy bàn tay lạnh băng của cháu gái, ngày xuân hàn khí vẫn còn rất nặng:
- Chúng ta xuống núi ngay thôi.
- Vâng.
Người nghe giảng kinh lục tục đi ra:
- Chu hầu phu nhân!
Trúc Lan quay đầu lại, nhận ra người này bèn cười:
- Hồi nãy không nhìn thấy bà.
La lão phu nhân nhanh chân bước tới, nói:
- Hồi nãy ta ngồi trong góc, lâu lắm mới thấy phu nhân đi lễ Phật.
Trúc Lan cười nói:
- Đúng vậy, ta không thích đi lễ Phật như bà.
Vị La lão phu nhân này là người rất được, tiếp xúc mấy lần biết bà cụ là người rộng rãi, tiếc rằng gia phong La gia quá mức cổ hủ, La lão đại nhân thật sự là một người cứng đầu trên triều. Cô vẫn luôn lấy làm tiếc cho La lão phu nhân, không những phải lo liệu hậu trạch cho chồng cả đời mà còn phải giúp chồng xoa dịu các mối quan hệ. -
La lão phu nhân cầm tràng hạt trong tay, nói:
- Ta thích Lễ phật để tĩnh tâm.
Trúc Lan nghĩ thầm: đúng là cần phải tĩnh tâm, chứ có một người chồng như vậy không khiến mình tức chết mới là lạ đó. Hậu viện của La đại nhân có không ít thiếp thất, thế nhưng rõ ràng La gia đâu có bao nhiêu của cải. Ngẫm đến điều này, cô lại nghĩ con gái lấy sai người là hỏng một đời. Bây giờ toàn bộ La gia chỉ biết trông cậy vào lợi nhuận từ của hồi môn của La lão phu nhân thôi.
Đào thị nói: - Có dịp khác thì đi cùng nhau đi, ta mời Trúc Lan 10 lần là thất bại hết 9 lần rồi.
Trúc Lan tiếp lời: - Muội chăm đi quá.
La lão phu nhân mỉm cười đồng ý. Mấy năm gần đây bà cụ rất mệt lòng, chỉ muốn buông tay hết không quan tâm gì nữa. Thế nhưng không được, con trai chẳng khác nào tướng công nên bà cụ chỉ có thể Lễ phật mới được thanh tĩnh.
Đào thị để ý thấy vị tiểu thư phía sau La lão phu nhân, hỏi:
- Vị này là ai vậy?
Tiểu thư dáng dấp xinh đẹp, vết đỏ trên trán trông hơi khó coi. Một tiểu thư đang yên đang lành sao trán lại như vậy chứ?
La lão phu nhân mới để ý đến cái trán của cháu ngoại, bà cụ cau mày. Sau đó cười nói:
- Đây là Kỷ Dung, tam tiểu thư của con gái nhà ta. Mới vừa về Kinh Thành thôi.
Đào thị khẽ cười. Thị không biết nhiều về La gia, nên chỉ gật đầu với vị tiểu thư.
Trúc Lan giới thiệu Ngọc Nghi:
- Đây là cháu gái thứ tư của ta, Ngọc Nghi.
Ngọc Nghi gật đầu chào Kỷ Dung, Kỷ Dung cũng mỉm cười coi như hai vị tiểu thư đã làm quen với nhau rồi.
Ngọc Nghi không phải là kiểu vừa mới quen nhau đã thân thiết kéo người ta đi nói chuyện, nàng ấy vẫn dìu bà nội. Đoàn người vừa đi vừa nói chẳng mấy chốc đã xuống núi.
Xe ngựa giữa các nhà có sự khác biệt rất lớn, Trúc Lan có nhiều của cải nên thuê thợ thủ công thiết kế xe ngựa. Vừa nhìn một cái là biết xe ngựa của cô tốt nhất, xe ngựa của Uông gia cũng không kém, chẳng qua gia tộc lớn nặng quy củ dẫn đến xe ngựa bề thế hơn, kém nhất chắc là xe ngựa La gia. Cho dù được chăm chút cẩn thận vẫn thấy nó cũ.
Trúc Lan lên xe ngựa thả mành xe ngựa xuống, nói:
- Tiếc thật.
Ngọc Nghi hỏi: - Bà nội tiếc điều gì ạ?
- Tiếc cho một người thấu hiểu đạo lý như La lão phu nhân.
Rồi cô ngẫm lại nếu không thấu hiểu thì có lẽ lão phu nhân đã buồn bực từ giã cõi đời từ lâu rồi.
Ngọc Nghi: - Cháu không thích La gia lắm.
Nàng ấy từng gặp tiểu thư La gia vài lần, không có sức sống. Nàng ấy còn nghe nói con gái La gia gả đi có chết cũng là ma nhà chồng, tuyệt đối không được ly hôn. Có tiểu thư nhà quan trong Kinh Thành ly hôn, không ít nhà thật lòng yêu thương con gái. Từ lúc lập triều đã cho phép ly hôn và lập nữ hộ, không phải nói chơi.
Trúc Lan chỉ cảm thấy La lão phu nhân thú vị thôi, chứ cô không chú ý mấy người khác. Thư Nhân còn rất ghét La lão đại nhân nữa kìa.
Về đến nhà, Trúc Lan còn chưa kịp cho người đi hỏi Ngọc Lộ đã thấy nàng ấy và các con về phủ chơi vẫn chưa đi. Nghe cô trở về, nàng ấy bèn dẫn hai đứa nhỏ đến nhà chính.
Trúc Lan thấy cháu gái bế Trạc Thanh không buông tay, nói:
- Bà nội có nghe nói rồi.
Ngọc Lộ thả con trai út xuống, bảo hai đứa trẻ ra ngoài chơi. Đợi bọn trẻ ra khỏi phòng mới nói:
- Bà nội, cháu không nỡ xa con ạ.
Cho dù có hai đứa con, nàng ấy cũng không hề thiên vị đứa nào quá mức. Bởi, cả hai đều là con của nàng ấy.
Trúc Lan nói: - Bà nội nghe bà nội chồng của cháu nói là ông cụ không cho.
Ngọc Lộ không dám đi hỏi ông cụ, nhận được tin tức lập tức về nhà tìm bà nội xin ý kiến, nghe xong lời này hai mắt nàng ấy sáng ngời, hỏi lại:
- Thật sao?
- Ừ, bà nội thấy bà nội chồng của cháu cũng tiếc lắm.
Ngọc Lộ: - Cho dù không nỡ cũng hướng về con trai của họ thôi. Mẹ chồng cháu về luôn miệng nói cha chồng vất vả, biết đâu được sẽ thay đổi.
Trúc Lan nói: - Đứa trẻ không muốn xa mẹ thì không ai làm gì được.
Uông gia thưa con, đứa nào cũng là bảo bối. Trạc Thanh không muốn đi thì ai có thể ép chứ.
Ngọc Lộ suy nghĩ rồi đáp:
- Cháu hiểu rồi ạ.
Trúc Lan nói tiếp:
- Mẹ chồng cháu về nhà rồi, cháu có cân nhắc chưa?
Ngọc Lộ hơi cau mày, nàng ấy chưa từng ở chung với mẹ chồng, vốn dĩ muốn thử chung đụng với mẹ chồng thông qua con trai, bây giờ lại sợ con trai và mẹ chồng ở cùng nhau lâu rồi mẹ chồng thật sự bế Trạc Thanh đi. Nàng ấy nói:
- Cháu có hai đứa con trai ạ.
Đây là sự tự tin của nàng ấy, mẹ chồng sẽ không làm khó nàng ấy, cho dù đã que hẹn ước 5 năm, mẹ chồng cũng không thể trở về gây rối.
Mấy ngày sau đó, văn chương Trúc Lan viết được công bố trên báo. Ngoại trừ đặt báo, cô còn cho đầy tớ đi xếp hàng mua báo. Mua khoảng 20 tờ.
Xương Trung: - Mẹ ơi, mẹ mua nhiều quá.
Trúc Lan v**t v* tờ báo, nói:
- Đây là bằng chứng mẹ là Phong Thanh tiên sinh, mẹ còn giữ cả bản thảo chưa sửa đây. Lát nữa đóng chung với tờ báo, sau này sẽ rất có giá trị đấy!
Nghĩ đến cảnh sau này có người nghiên cứu báo chí phát hiện, gương mặt mập mạp của cô hơi ửng đỏ. Cô cũng sẽ để lại dấu vết trong lịch sử, để dấu vết càng thêm đậm nét thì cô phải viết nhiều văn chương hơn.
Xương Trung bật cười. Mẹ thích tích trữ đồ đạc, hắn biết mẹ cất giấu không ít thứ với chủng loại cực kỳ phong phú. Từ những vật trang trí lớn đến các món trang sức tinh xảo nhỏ, mẹ vẫn luôn nói đây là tài sản phong phú mà mẹ để lại cho con cháu.
Trúc Lan vui vẻ rạo rực giở báo ra xem, nói:
- Thấy không, văn chương của mẹ con kỳ này được đặt ở vị trí thứ hai trên trang báo đầu đấy!
Xương Trung: - Phải, phải, mẹ là giỏi nhất.
Trúc Lan xoa cằm, nói:
- Phải chi viết văn trên báo mà được trả tiền nhuận bút thì hay biết mấy.
Tiếc là viết văn đăng báo chủ yếu là cầu danh tiếng, báo chí không thiếu văn chương để đăng, trái lại một số chuyện thú vị tương đối khan hiếm, nên mới phải trả tiền.
Xương Trung bật cười, nói:
- Mẹ cũng có thể viết một vài mẫu chuyện thú vị mà.
Trúc Lan lắc đầu, nói:
- Thôi, không được đâu. Thân phận này chỉ viết những nội dung nghiêm túc.
Khi mà thân phận của cô còn chưa vững vàng, cô không thể hạ thấp nó để rồi ảnh hưởng đến cả kế hoạch của cô.
Trúc Lan mời thợ thủ công đến phủ đóng khung tờ báo, cho con trai và con gái mỗi người hai bản. Lúc thợ thủ công tới, cô vui vẻ sắp xếp.
Xương Trung lẳng lặng ngồi chơi với mẹ, mặc dù hắn chưa thành thân, nhưng mẹ đóng khung 7 phần có cả phần hắn, hắn thích nhìn mẹ bận rộn và mong sao mẹ luôn có tinh thần như vậy.
Trúc Lan ở nhà vui vẻ, không biết phản ứng bên ngoài sau khi nhìn thấy tờ báo sẽ như thế nào. Cũng có nhiều người biết Trúc Lan là Phong Thanh tiên sinh, mọi người đều có phản ứng rất thái quá.