Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Trung không nói gì cả, Ngô Thế Hằng cưỡi ngựa đi tới:
- Ngựa của hắn bị hoảng sợ, suýt nữa thì va vào xe ngựa trên đường.
Minh Thụy cảnh giác:
- Sao ngựa lại bị hoảng sợ?
Xương Trung sờ mũi, nói:
- Đang cưỡi ngựa thì có con mèo hoang lao ra, ngựa chỉ hơi bị giật mình chứ không có vấn đề gì nghiêm trọng. Con xem thúc và ngựa đều khoẻ mạnh đây.
Nói xong còn lườm Ngô Thế Hằng lanh mồm lanh miệng một cái.
Minh Thụy kéo tiểu thúc qua, chắc chắn không bị thương mới yên tâm:
- Không va vào xe ngựa thật chứ?
Ngô Thế Hằng cười nói:
- Không có va vào, nhưng tiểu thư bên trong xe ngựa thì hú hồn hú vía. Tiểu thúc của ngươi phải đi xin lỗi.
Xương Trung không muốn nhìn Ngô Thế Hằng nữa, hôm nay không đồng ý cưỡi ngựa với Ngô Thế Hằng thì đã không xảy ra chuyện:
- Chúng ta hồi phủ thôi.
Minh Thụy bảo tiểu thúc ngồi xe ngựa cùng mình, Xương Trung bèn giao ngựa cho đầy tớ. Sau khi lên xe ngựa, Xương Trung ồ lên một tiếng. Minh Thụy nhìn qua, hỏi:
- Tiểu thúc nhìn thấy gì à?
Xương Trung: - Chiếc xe ngựa mới chạy quay là chiếc suýt nữa bị thúc đụng trúng.
Minh Thụy nhìn thấy một nửa chiếc xe ngựa cũ, có hai gia đinh đi theo xe ngựa, một bà tử ngồi bên ngoài xe, thoạt nhìn không giống tiểu thư nhà quyền quý đi ra ngoài. Hắn nói:
- Có vẻ như từ nơi khác vào Kinh Thành.
Trên mặt tôi tớ đầy vẻ mỏi mệt, rõ ràng là do đi đường vất vả.
Xương Trung: - Ừ, ngữ điệu nói chuyện là giọng phương Nam.
Minh Thụy thấy tiểu thúc thúc thả mành xe ngựa xuống, bèn nói:
- Lúc về con sẽ không giấu giếm thay thúc đâu.
Xương Trung: - Đừng mà, con nhẫn tâm để bà nội lo lắng sao?
Minh Thụy: - À há.
Xương Trung: “...”
Hừ, cháu trai lớn rồi không đáng yêu gì hết.
Sau khi Trúc Lan biết được đúng là đã rất lo lắng, cô không khỏi trách móc:
- Nếu con xảy ra chuyện gì thì cha mẹ chết theo con mất.
Xương Trung: - Mẹ, hôm nay là ngoài ý muốn thôi. Mẹ phải tin kỹ năng cưỡi ngựa của con chứ.
Trúc Lan hỏi: - Có xin lỗi xe ngựa hôm nay suýt chút nữa bị con đụng trúng chưa?
- Rồi ạ.
Trúc Lan thấy con trai không muốn nhiều lời thì trừng mắt nhìn con trai, nói:
- Khoảng thời gian này con ngoan một chút đi.
Xương Trung cười lấy lòng:
- Con sẽ ngoan ngoãn ở nhà ạ.
Xương Trung nói được làm được, nói không ra ngoài là ru rú trong nhà. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã chọn được ngày Ngọc Điệp thành thân. Liễu gia muốn cưới con dâu mới về nhà ngay trong năm nay, tuy nhiên Vinh Dụ Đãng chết chưa đầy năm, mà thành thân vào mùa đông thì hành xác quá, Chu Thư Nhân từng bảo Xương Nghĩa đi gặp Nguyên Bác tâm sự. Cuối cùng trước ánh mắt của nhạc phụ tương lai, Nguyên Bắc chọn thành thân vào đầu xuân năm sau. -
Chọn được ngày thành thân rồi, Ngọc Điệp bỗng chốc trưởng thành hơn trước nhiều lắm. Nàng ấy điềm đạm hơn, không còn sắp xếp ra phố nữa mà trái lại một lòng học cách quản gia.
Hôm nay Triệu thị dẫn Ngọc Điệp ra ngoài, lúc về ôm một cái rương khá to.
Trúc Lan nhìn rương ba tầng, hỏi:
- Con lại đặt làm trang sức à?
Triệu thị cười cong cả mắt, nói:
- Dạ mẹ, mẹ xem này.
Trúc Lan thật sự tò mò, cô mở ra nhìn thấy một tầng là trâm cài tóc, một tầng là vòng tay, tầng cuối cùng là trang sức tinh xảo:
- Đồ sộ đấy.
Triệu thị: - Con mở danh sách của hồi môn ra xem, cảm thấy trang sức ít quá. Liễu gia là nhà có căn cơ, gia thế dâu cả nhà họ cũng tốt nên con dâu bèn mua thêm một mớ.
Trúc Lan đứng dậy cầm trong tủ ra một cái hộp nhỏ, cô đưa hộp cho Triệu thị:
- Mẹ vốn muốn chờ tới lúc Ngọc Điệp xuất giá mới đưa cho con, hôm nay đưa cho con giữ luôn vậy.
Triệu thị hiểu rõ chỗ này là phần của hồi môn mẹ chồng cho cháu gái thêm, thị đáp:
- Cảm ơn mẹ ạ.
Thị không màu mè từ chối, mẹ chồng có chuẩn bị cho từng đứa cháu gái, thị cứ kỳ kèo thì giả tạo quá.
Trúc Lan lại nói:
- Mẹ nghe Xương Nghĩa nói con muốn đưa Ngọc Điệp đi xem cửa hàng và thôn trang trong của hồi môn của nó.
- Để Ngọc Điệp nắm được tôi tớ trong của hồi môn, cũng có thể làm quen với sản xuất ở thôn trang tránh cho sau này bị tôi tớ qua mặt.
- Cũng được, con suy nghĩ rất cẩn thận.
Triệu thị nói: - Con dâu học theo mẹ thôi.
Trúc Lan nói tiếp:
- Ngọc Điệp thành thân rồi thì Nhị phòng các con chỉ còn lại mỗi Minh Phong.
- Còn lại mỗi Minh Phong nên con và tướng công cũng nhẹ nhõm hơn.
Trúc Lan nhẩm tính: Đại phòng còn hai đứa con trai phải lấy vợ, Ngọc Điệp thành thân thì Nhị phòng chỉ còn lại Minh Phong. Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, thoắt cái đời cháu đều cười gả hết rồi.
Hôm sau Lý thị bế cháu trai Hi Văn đến nhà chính, nhóc con vừa rời xa mẹ nên bây giờ rất dính Lý thị.
Trúc Lan nhìn kỹ, nói:
- Béo lên một chút rồi.
Lý thị thả cháu trai xuống, nhóc con ngọt ngào gọi lại, Lý thị mới nói:
- Con dồn hết tâm tư vào Hi Văn mà, cơm canh của Hi Văn là do con tự tay làm đấy.
Thị rất tâm đắc về kỹ năng nấu nướng của mình, cháu trai xa Nhiễm Uyển nổi cả nhiệt miệng ăn uống không được. Thị bèn nghĩ cách làm đồ ăn ngon cho cháu trai, cháu trai không những không ốm mà còn béo lên.
Trúc Lan hỏi: - Sao Văn Nguyệt không đến cùng con?
Lý thị đáp: - Con bé đang luyện chữ ạ, nói là viết xong sẽ tự đến đây.
- Tính cách Văn Nguyệt giống cha của nó.
Lý thị gật đầu đồng ý, lúc cháu gái xụ mặt rất giống con trai cả. Cháu trai mềm mại thích hơn, thị thấy cháu trai dỏng tai lên nghe lén thì bật cười thành tiếng:
- Không biết tình tình Hi Văn giống ai mà gặp ai cũng cười trước.
Trúc Lan: - Con trai giống mẹ, nó khá giống Nhiễm Uyển đấy.
Lý thị bỗng nói:
- Con nghe Lưu Giai nói bà sui cũng đi thảo nguyên ạ.
- Biết vậy đi cùng Nhiễm Uyển cho rồi.
Lý thị lắc đầu, nói:
- Không có đến cùng một nơi đâu mẹ, Minh Đằng nói ông sui đã đổi nơi nhậm chức rồi.
Trúc Lan thật sự không biết, nghĩ Lưu Kinh làm việc rất được bèn nói:
- Tính ra cũng mấy ngày rồi mẹ không gặp An Tiêu.
Lý thị: - Minh Đằng đang dạy An Tiêu vỡ lòng. Đứa trẻ mới có bao lớn đã học vỡ lòng rồi, con nói mà Minh Đằng không chịu nghe.
- Mẹ thấy tại Minh Đằng ở nhà không có chuyện gì làm thôi.
Lúc Vinh Dụ Đãng còn sống, Minh Đằng có việc để làm, bận rộn nên thấy thời gian trôi mau, bây giờ rảnh rỗi lại cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm.
Lý thị khẽ hừ, nói:
- Nó rảnh rỗi quá sao không học theo Lưu Giai đi? Lưu Giai khai khẩn mảnh đất trong sân để trồng rau, mà con đâu có thấy nó đi làm phụ.
- Để trồng rau hả? Mẹ còn tưởng đâu Lưu Giai muốn dùng để trồng hoa.
Lý thị: - Lưu Giai tới hỏi kinh nghiệm từ con, đúng là để trồng rau ạ.
Trúc Lan nghĩ thầm, mẹ chồng thế nào sẽ có con dâu thế nấy. Cơ nói:
- Ngày mai mẹ đi lễ Phật với Đào bá mẫu, con có đi không?
Lý thị lắc đầu:
- Con không đi ạ.
- Được thôi, ngày mai mẹ sẽ dẫn Ngọc Nghi đi.
Con dâu cả bận chăm cháu trai, con dâu thứ hai bận dạy con gái, Tô Huyên không thích lễ Phật, trong số mấy cô cháu gái thì chỉ có mỗi Ngọc Nghi có thể đi cùng cô thôi.
Lễ Bộ
Xương Nghĩa vừa từ bên ngoài trở về, trong tay còn ôm bút ký mới vừa nhận được.
Kỷ Đức Minh vẫn luôn chờ hắn ở cửa: - Chu đại nhân!
Xương Nghĩa: - Ngươi có gì không?
Kỷ Đức Minh cầm bút ký, nói:
- Nhị điện hạ bảo hạ quan đưa cho ngài cái này.
Dạo này Xương Nghĩa có nhờ con trai tìm giúp mình bút ký khắc gỗ, hắn mời thợ thủ công ở Công Bộ ăn cơm mấy lần âu cũng là vì bút ký. Nhị hoàng tử biết rồi sao?
Kỷ Đức Minh thấy Chu đại nhân không nhận, bèn nói:
- Đại nhân, điện hạ cũng chỉ muốn góp một phần sức lực thôi.
Xương Nghĩa khẽ cười, nói:
- Bản quan có rồi, thay ta cảm ơn điện hạ nhé.
Nếu điện hạ có ý tưởng mở một khóa học mới của riêng mình thì hắn còn nể Nhị hoàng tử, thế nhưng hiện tại… à há, hắn phải ngu ngốc cỡ nào mới cho Nhị hoàng tử nhúng tay vào. Coi thường con hắn chỉ là tú tài sao?
Nụ cười của Kỷ Đức Minh cứng đờ, mà Chu Xương Nghĩa thì đã đi mất rồi!
Xương Nghĩa không sợ Nhị hoàng tử, hắn không có nhược điểm gì, cha hắn lại còn ở đây, Nhị hoàng tử không thể làm gì được hắn.
Xương Nghĩa quay trở về phòng, cẩn thận mở bút ký ra xem. Vì những bút ký nào, hắn không những mời khách, mà còn tận dụng rất nhiều mối quan hệ, có ích cho con trai thì cái gì cũng đáng giá!
Hắn không có năng lực như cha, nhưng hắn có thể cố gắng hết sức thỏa mãn những điều con trai muốn. Nghĩ đến dáng vẻ vui mừng của con trai, khóe miệng hắn lại nhếch lên.