Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân đang có địa vị rất cao, mỗi một lời ăn tiếng nói hay động thái của anh đều rất dễ bị hiểu sai. Không riêng gì anh, mà bất kỳ ai làm quan trong triều cũng chưa bao giờ viết thơ văn đăng lên báo. Nghe vợ nói muốn viết văn, anh tò mò hỏi:
- Em tính viết thơ văn gì?
Trúc Lan v**t v* tờ báo, nói:
- Em muốn viết một vài bài về giáo dục. Bây giờ sách do em chỉnh sửa đã phổ biến khắp các châu, khá nhiều người biết Phong Thanh tiên sinh rồi, em viết thử xem thế nào trước, thân phận này có thể làm được rất nhiều chuyện trong tương lai đấy.
Chu Thư Nhân trầm tư một lúc, đáp:
- Có dịp anh sẽ nói với Hoàng thượng một tiếng.
Mặc dù Hoàng thượng chấp nhận thân phận này, nhưng muốn sử dụng thân phận phải được Hoàng thượng cho phép.
Trúc Lan nghĩ Hoàng thượng sẽ không để ý: - Được.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Em không thích thơ văn cổ đại nhất mà, em có chắc là viết tốt không đó?
Trúc Lan liếc xéo anh, nói:
- Em đọc nhiều thơ văn thì cũng phải viết được chứ, huống chi em có thể thắng bằng nội dung mà.
Chu Thư Nhân: - Em năn nỉ anh giúp em đi!
Trúc Lan buồn cười:
- Anh biết nhà mình không thiếu cái gì nhất không?
Chu Thư Nhân trầm mặc, nhà mình không thiếu người đọc sách nhất nên vợ chẳng cần anh giúp!
Trúc Lan cười xong lại thở dài nói:
- Người có thể đọc hiểu thơ văn trên báo toàn là người có học.
Bá tánh biết chữ đã là tốt lắm rồi, đọc hiểu thơ văn thì khó!
Chu Thư Nhân cũng rất bất lực, cổ đại không có giáo dục bắt buộc nên người có học ở các châu thành ít ỏi. Vì sao báo chí phát triển chậm? Âu cũng là vì không nhiều người đọc sách, người đặt mua báo toàn là người có học thôi.
Cũng có bá tánh mua báo, nhưng điều kiện kinh tế rành rành ra đó, bá tánh đặt mua chỉ là thiểu số, phần đông bá tánh sẽ đi nghe quan sai đọc báo ở dưới chân thành. Vả lại một tuần báo phải có nội dung, cuối cùng quyết định bảy ngày một số sau khi cân nhắc trên nhiều mặt.
Trong buổi chầu triều hôm sau, Chu Thư Nhân vẫn nghĩ chuyện của vợ mình trong lòng, đang lúc thất thần thì nghe có người tố cáo Vinh Ân Khanh, anh thoáng nhìn Vinh Ân Khanh.
Vinh Ân Khanh rất bình tĩnh, hắn hiểu rõ vì sao phải kéo hắn xuống. Âm mưu kiểu này chắc chắn không thiếu.
Hoàng thượng nghe xong bèn hỏi Vinh Ân Khanh:
- Khanh có gì muốn nói không?
Vinh Ân Khanh bước lên một bước, thưa:
- Thần cho rằng đây chỉ là những lời nói vô căn cứ.
Trục lợi từ bá tánh gì chứ, xì, đúng là hắn từng có những thủ đoạn hơi tàn nhẫn trong lúc làm ăn buôn bán, nhưng cũng là trước khi hắn tham gia khoa cử. Bây giờ Hầu phủ có lợi nhuận riêng là nhờ Thái thượng hoàng ban cho, trong lòng hắn không hề cảm thấy áy náy gì cả vì những thứ đó được đánh đổi bằng kho vàng của dòng họ Vinh thị!
Hoàng thượng nói với đại thần tố cáo:
- Đúng là lời nói vô căn cứ.
Đại thần tố cáo ngẩn ra. Không phải đâu Hoàng thượng, thần thật sự đã điều tra ra được Vinh Ân Khanh làm ăn buôn bán mà!
Các đại thần trong điện do dự, người sáng suốt đều có thể nhìn ra được Hoàng thượng che chở Vinh hầu gia, không biết dụng ý gì khác hay không, nhưng không thể dùng việc trục lợi từ bá tánh để tố cáo Vinh Ân Khanh rồi.
Chu Thư Nhân âm thầm khinh bỉ, không có lợi ích thì không làm đâu. Đôi khi anh cũng cảm thấy ghê tởm, triều đình không chỉ vì bá tánh, mà các vị quan lớn còn vì lợi lộc và gia tộc sau lưng. Ban đầu khi mới vừa tiếp xúc với những tranh đấu như vậy sẽ cảm thấy thú vị, mấy năm nay thấy nhiều quá nên anh chết lặng rồi.
Chu Thư Nhân nhìn lên Hoàng thượng. Chậc chậc, bây giờ anh thật sự rất nể Hoàng thượng. Rõ ràng đã mất kiên nhẫn, nhưng vẫn phải ráng nhịn!
Sau buổi chầu triều, Vinh Ân Khanh bị giữ lại. Chu Thư Nhân thấy vậy, nghĩ thôi thì chờ ngày mai hẵng đi.
Uông Cự nói nhỏ:
- Dạo này rất nhiều người để ý Vinh Ân Khanh đấy.
- Ừ, bởi vậy mới thấy chướng mắt.
Uông Cự ngó trái ngó phải rồi sáp lại gần, ông ấy vốn dĩ mập mạp nên bất cẩn đụng trúng Chu Thư Nhân, suýt chút nữa làm Chu Thư Nhân ngã nhào, ông ấy chột dạ sờ mũi:
- Không sao chứ?
Chu Thư Nhân cạn lời:
- Ngài lại lên cân nữa đấy à?
Uông Cự ra sức hóp bụng lại, nhưng bụng không có gì khác. Ông ấy xấu hổ nói:
- Bây giờ ta uống nước thôi cũng béo.
Chu Thư Nhân: - … Ngài mới vừa tính nói gì vậy?
Uông Cự nói: - Ta muốn hỏi ngài thử, Minh Thụy vẫn là tú tài mà không tham gia khoa cử, bây giờ nó đi theo Vinh Ân Khanh làm việc, chờ sau khi kết thúc tất cả thì ngài tính sắp xếp cho Minh Thụy thế nào?
Thật ra ông ấy muốn hỏi: Hầu phu nhân mới là công thần, bây giờ để Vinh Ân Khanh phụ trách, Hầu phu nhân đạt được cái gì, hay nói chính xác hơn là Chu hầu phủ có thể đạt được những gì?
Chu Thư Nhân là ai, liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Uông Cự rồi:
- Trong lòng Hoàng thượng hiểu rõ.
Uông Cự nảy ra ý nghĩ, nhoẻn miệng cười:
- Thế thì tốt rồi.
Không bàn đến mối quan hệ sui gia giữa hai nhà mà họ đã là bạn bè nhiều năm, ông ấy cũng mong Chu hầu phủ có lợi. Cha nói sớm hay muộn gì trường học sẽ tách ra khỏi Lễ Bộ, sau này tiếp tục phát triển trống ra rất nhiều chức quan, trước mắt Uông gia không nhúng tay vào, chỉ cần có Chu hầu phủ thì Uông gia không cần phải giành.
Uông Cự nghĩ mà thấy hơi chua chát. Làm chủ của một gia tộc không dễ chút nào, rầu thúi ruột vì sự phồn vinh của gia tộc.
Kinh Giao
Minh Thụy đến xem tiến độ tu sửa của thôn trang, hắn đang tán gẫu với tỷ phu:
- Tiến độ nhanh thật.
Uông Úy: - Ừ, thêm nửa tháng nữa là trùng tu xong rồi.
- Xong việc bên này là tới trùng tu trường học của nữ.
Uông Úy cười nói:
- Trường nữ chiếm diện tích nhỏ nên tu sửa dễ thôi.
Trong hai bản vẽ tái thiết, trường nam chiếm diện tích lớn, được xây dựng cẩn thận hơn, diện tích trường nữ chỉ bằng một nửa.
Bởi vì Minh Thụy có con gái nên hắn rất thổn thức, cộng thêm những gì được dạy ở nhà từ bé, hắn xem hai tờ bản vẽ xong mà thở dài, địa vị không bình đẳng. Nếu không nhờ Hoàng thượng cho nữ tử cơ hội thì trường nữ sẽ càng nhỏ hơn nữa.
Uông Úy nói tiếp:
- Học phí chốt chưa?
- Chưa đâu, Vinh hầu gia đang đi tìm hiểu từng thôn.
Uông Úy nói: - Dạo này thôn dân cũng có tới hỏi. Họ biết sau này sẽ nhận học trò thì vui mừng lắm, nhưng lại sợ học phí quá đắt.
Minh Thụy hỏi: - Không có ai hỏi có miễn phí không hả?
- Không mới là lạ. Còn có người nói cô nhi có thể học tập miễn phí, bọn họ không ăn uống ngủ nghỉ ở đây sao lại không được miễn phí.
- Rồi huynh trả lời sao?
Uông Úy cười: - Ta trả lời theo lời nhạc phụ nói thôi. Đám trẻ mồ côi sẽ làm các nghề thủ công để trả lại số bạc đã thiếu, trả tới chừng nào hết thì thôi, chứ đâu có miễn phí, sau này nhận học trò ở ngoài cũng thu học phí.
Minh Thụy nói: - Đảm bảo sẽ có người nói bọn họ cũng có thể học trước rồi sau này trả bạc lại sau.
Uông Úy gật đầu: - Đúng là có người nói vậy.
Minh Thụy khẽ cười. Chắc chắn là phải thu học phí rồi, sau này không riêng gì Kinh Giao mà còn có thêm các trường dạy nghề. Kết quả của việc mềm lòng là không thể phát triển, trường nghề cần tự cấp tự túc từ từ mới phát triển tốt được. Vì vậy không được phép mềm lòng. -
Minh Thụy ở lại một lúc rồi trở về thành, dạo này hắn rất bận rộn, hiếm khi được dịp thả lỏng tâm trạng, nhìn thấy hàng quán bày bên đường có mấy món đồ chơi tinh xảo bèn ra hiệu dừng xe và đi đến trước quầy hàng mua trống bỏi này nọ.
Hắn mua hết tổng cộng trăm văn tiền, cảm thấy mấy con giáp gỗ điêu khắc bên cạnh thú vị nên mua vài con. Sau đó lại chỉ vào mấy mẫu mô hình nhà rồi nói với ông chủ:
- Tay nghề của ông chủ khá đấy.
Ông chủ cười sang sảng, nói:
- Chỉ là tay nghề đắp đổi qua ngày, không đáng lọt vào mắt công tử.
Minh Thụy không vội đi ngay mà hỏi ông chủ:
- Ông chủ có biết điêu khắc đình viện tinh xảo phương Nam không?
Ông chủ hơi khó xử, nói:
- Tiểu nhân nào có bản lĩnh đó, công tử cũng nhìn ra được tay nghề của tiểu nhân thô sơ mà. Nhưng nếu công tử muốn thì chắc cha của tiểu nhân có thể làm được đó.
Minh Thụy: - Được, ngày mai ta sẽ mang bản vẽ đến.
Ông chủ chần chừ, thấy đã đưa tiền rồi nên lập tức đồng ý:
- Vâng ạ, ngày mai giờ này tiểu nhân ở đây chờ công tử.
Minh Thụy đang định xoay người lên xe ngựa thì nhìn thấy tiểu thúc thúc đang cưỡi ngựa:
- Tiểu thúc thúc!
Xương Trung xoay người xuống ngựa, hỏi:
- Con hết bận rồi à?
Minh Thụy gật đầu:
- Con làm xong chuyện của mình rồi, bây giờ chỉ phụ chạy vặt thôi ạ. Tiểu thúc cũng vừa về sao?
Sắc mặt Xương Trung hơi mất tự nhiên, nói: - Ừ.
Minh Thụy: - Sao vậy?