Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1681: Muốn Viết Thơ Văn

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân cẩn thận xem sách một lượt, nói:

- Sách ổn đấy. Minh Thụy chỉ mang sách về chứ có nói trường học tuyển học trò đòi bao nhiêu phí nhập học không?

Trúc Lan lắc đầu:

- Nó không có nói, phí nhập học cũng khó mà định ra lắm.

Cô nhi đi học không cần bất kỳ chi phí gì cả, sau khi học hành thành tài từ từ kiếm tiền trả lại. Học trò được nhận từ nhà bá tánh thì phải thu học phí, có một số quy củ cần lập luôn ngay từ những ngày đầu tránh cho sau này xảy ra phiền toái không dứt.

Chu Thư Nhân buông quyển sách trên tay xuống, nói:

- Cái này không dễ khống chế.

Trúc Lan cong khóe môi cười, nói:

- Đây là chuyện Vinh Ân Khanh phải lo.

- Đúng vậy, đây là bài toán khó mà Hoàng thượng giao cho Vinh Ân Khanh.

Trúc Lan nói: - Đã chọn được ngày thành thân cho Nhị hoàng tử rồi. Em nghe Xương Nghĩa nói Nhị hoàng tử ngày nào cũng ở Lễ Bộ, tức là không quá chú ý đến hôn sự của mình sao?

Nhị hoàng tử ở Lễ Bộ chẳng có việc gì làm, vậy mà không muốn đến nhà thê tử tương lai dù chỉ một lúc. So với Thái tử rất quan tâm Thái tử phi thì đúng là không nể nang gì Nhị hoàng tử phi cả.

Chu Thư Nhân: - Mấy ngày gần đây sắc mặt của Lý đại nhân không được tốt lắm.

Trúc Lan khẽ nói:

- Người khổ trong cuộc hôn nhân này là tiểu thư Lý gia thôi.

Chu Thư Nhân thở dài trong lòng, nói sang chuyện khác:

- Hôm nay sau buổi chầu Liễu lão đại nhân lại nhắc tới chuyện bàn bạc ngày thành thân của Ngọc Điệp đấy.

Trúc Lan cạn lời:

- Xương Nghĩa lại làm gì nữa rồi hả?

Chu Thư Nhân bật cười, nói:

- Nguyên Bác tặng quà nữa rồi.

Sau khi Ngọc Điệp thành niên, Liễu lão đại nhân từng đề cập đến, anh bảo là không vội, chẳng qua Liễu lão đại nhân cứ ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi, đủ thấy lão đại nhân vừa tức vừa bó tay trước hành vi của Liễu Nguyên Bác.

Trúc Lan cười thành tiếng, nói:

- Lão đại nhân cũng tiếc của lắm.

Chu Thư Nhân: - Anh cảm thấy lần này thì oan cho Xương Nghĩa thật. Xương Nghĩa không nỡ cho Ngọc Điệp lấy chồng sớm nên nó sẽ không chủ động gây chuyện đâu, có khi Nguyên Bác muốn thành thân sớm nên mới tặng quà nữa đó.

- Xương Nghĩa thoải mái nhận đồ con rể tương lai biếu, lần này tự bê đá đập chân mình rồi.

Chu Thư Nhân khịt mũi, nói:

- Ngọc Điệp mà thành thân sớm là lỗi của Xương Nghĩa đấy.

Giờ thì hay rồi, nhận cả đống quà, trả cũng không được, mà nhận thì rước bực vào người. Chu Thư Nhân không đồng tình nổi với Lão Nhị.

Trúc Lan cũng tức giận, nói:

- Làm sao bây giờ?

Chu Thư Nhân nhún vai, nói:

- Anh cũng hết cách, cho dù da mặt Xương Nghĩa có dày cỡ, Liễu đại nhân nói với anh thêm vài lần nữa, anh cũng không chống được.

Hai nhà có hôn ước rồi, Chu hầu phủ không thể từ chối hoài. Nhưng, có thể đồng ý bàn bạc ngày thành thân trước. Anh thao túng ngày này được, vẫn có khả năng giữ cháu gái lại không cho xuất giá sớm.

Cho Xương Nghĩa lo sợ đi, ai bảo nhận quà sướng tay quá chi!

 

Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó mà khắp Kinh Thành đều biết Thái tử phi có thai. Con nối dõi của Thái tử có liên quan đến quốc gia, bá tánh rất mừng, cả Thái Thượng Hoàng và Hoàng thượng được bá tánh yêu mến, họ là những vị vua tốt trong lòng bá tánh. Thái tử là đế vương đời kế tiếp, bá tánh mừng cho hoàng thất khi hay tin Thái tử có con.

Có người vui thì ắt có kẻ buồn. Hoàng thượng là đích trưởng tử, Thái tử cũng là đích trưởng tử. Hoàng thất phân rõ đích thứ, muốn âm mưu sinh con nối dõi cho Thái tử, nào ngờ còn chưa kịp đưa người vào hậu viện của Thái tử, Thái tử phi đã mang thai rồi. Không biết có bao nhiêu người hy vọng cái thai này của Thái tử phi là nữ.

Trong khi đó Chu gia cũng có chuyện vui, cuối cùng Chu Thư Nhân đã nhượng bộ chịu thảo luận ngày thành thân của Ngọc Điệp. Xương Nghĩa có giận dỗi cũng không thể làm gì được.

Quách thị tươi rói tới Chu hầu phủ, hỏi:

- Lão phu nhân, người thấy ngày nào bàn chuyện thành thân thì được?

Trúc Lan lật xem mấy ngày lành Quách thị mang đến, Liễu gia đúng là gấp gáp, toàn là những ngày lành gần nhất, cô nói:

- Năm ngày sau có được không?

Nếu đã nhượng bộ thì không nên dây dưa nữa, chi bằng dứt khoát một chút.

Quách thị: - Con cũng thấy năm ngày sau được, vậy chốt nha?

Nói đoạn Quách thị nhìn sang Triệu thị, thấy Triệu thị mỉm cười thì trong lòng thị càng vui vẻ hơn. Thị thích Ngọc Điệp, Chu hầu gia không nhượng bộ, thị không có cảm giác gì, bây giờ không thể không nhượng bộ khiến thị thoải mái hẳn ra. Bây giờ Triệu thị cũng vui, thị thấy yên tâm rồi.

Triệu thị nhìn mẹ chồng, thấy mẹ chồng gật đầu bèn tiếp lời:

- Chốt rồi.

Quách thị luôn miệng nói tốt, nghĩ thầm trong bụng: Nguyên Bác đi lấy lòng mấy lần là hoàn toàn đúng, con trai cũng có cái thông minh riêng.

Quách thị nói chuyện thêm một lúc nữa rồi ra về, Triệu thị đích thân tiễn ra tận cửa.

Quách thị vừa lên xe ngựa là cạn lời, hỏi:

- Con tới hồi nào vậy?

Liễu Nguyên Bác: - Mẹ vào Hầu phủ không bao lâu ạ.

- Năm ngày sau sẽ bàn ngày thành thân, con yên tâm được rồi đấy.

Liễu Nguyên Bác xấu hổ nói:

- Mẹ ơi, con không phải đứa cưới thê tử xong là quên mẹ đâu.

Quách thị liếc xéo y, nói:

- Mẹ ngươi cũng không phải hạng người l*m t*nh làm tội con dâu.

Con trai keo kiệt thì keo kiệt nhưng vẫn hào phóng với mẹ. Thị không có con gái, Nguyên Bác vừa rất kỹ tính vừa ân cần nên thị không hề ghen tị với con dâu.

Nguyên Bác chạm nhẹ vào cánh mũi, nói:

- Chắc sắp tới bá phụ không muốn nhìn thấy con đâu.

Quách thị bật cười:

- Con liên tục tặng quà, sao Chu đại nhân lại không nhìn thấu tâm tư của con chứ.

Liễu Nguyên Bác: - Haiz, dạo này con cũng không dám mò tới nhà.

- Mẹ còn tưởng đâu đầu con giờ là đầu sắt rồi!

Liễu Nguyên Bác nghĩ thầm: đứng trước nhạc phụ tương lai thì có đầu sắt cũng vô ích.

 

Ngọc Điệp đang đuổi theo Ngọc Kiều trong viện của mình, ra vẻ muốn đánh nàng ấy:

- Cho muội ghẹo tỷ này.

Ngọc Kiều chạy tàn tàn, nói:

- Muội nói thật chứ bộ. Tam tỷ, muội thật sự đã chuẩn bị đồ tốt để thêm của hồi môn cho tỷ mà.

Nói xong thấy sắc mặt Tam tỷ đỏ hơn, Ngọc Kiều bèn nói tiếp:

- Tam tỷ, muội rất ghen tị với tỷ. Trước đó nhận quà lễ cập kê, giờ lại sắp nhận thêm quà hồi môn.

Ngọc Điệp không đuổi kịp Ngọc Kiều, nàng ấy đứng lại nhìn Ngọc Nghi:

- Muội không quản nó hả?

Ngọc Nghi: - Ngọc Kiều nói sai chỗ nào?

Ngọc Điệp chỉ vào hai tỷ muội Ngọc Nghi, nói:

- Được lắm, hai tỷ muội ngươi cố tình đến trêu ghẹo ta!

Ngọc Nghi cười: - Tam tỷ lại đây ngồi đi, tỷ không đuổi kịp Ngọc Kiều đâu.

Ngọc Điệp chạy mệt, thở phì phò đi qua ngồi xuống:

- Muội nên quản Ngọc Kiều đi, nhìn xem nó có chỗ nào giống tiểu thư không.

- Nó học lễ nghi cũng giỏi, nó giống Tam tỷ đó.

Làm màu cho người ngoài xem rất giỏi!

Ngọc Điệp nghẹn họng: - Tỷ nói không lại muội.

Ngọc Nghi nháy mắt với muội muội, Ngọc Kiều chạy tới:

- Tam tỷ tỷ, tiểu muội nhận lỗi với tỷ nè.

Ngọc Điệp: - Hừ, hai tỷ muội ngươi bắt nạt ta.

Ngọc Kiều nói: - Bọn muội chỉ quan tâm và yêu thương Tam tỷ thôi.

*

Hết giờ làm ở nha môn, từ hồi sau Tết hiếm khi Cố lão đại tự mình đến cửa Hàn Lâm Viện đón người. Thấy đệ đệ lên xe mà không nói lời nào bèn hỏi:

- Có tâm sự sao?

Cố Thăng hỏi lại:

- Đại ca có xem được mảnh đất nào chưa?

Cố Ngạn: - Được rồi.

Đệ đệ tặng hắn căn nhà, rồi lại tặng hắn một mớ ruộng đất. Hắn có bạc bồi thường cái chân bị thương, lúc đi đánh giặc cũng từng lục lọi thi thể kẻ địch. Số hắn khá may mò được vài thứ có thể đổi về ít bạc, cho nên trong tay hắn có chút của cải. Hắn nghĩ tới nghĩ lui định bụng mua càng nhiều đất càng tốt.

Cố Thăng: - Xem xong là tốt rồi.

- Đệ còn chưa nói đệ có tâm sự gì? Huynh không giúp đệ được thì cũng có thể nghĩ cách cùng đệ.

Cố Thăng khẽ nói:

- Hôm nay nghe Chu đại nhân nói Tam tiểu thư của Chu hầu phủ đã bàn ngày thành thân rồi.

Cố Ngạn ướm hỏi:

- Đệ có muốn mời bà mai tới dạm hỏi hay không?

Cố Thăng: - Còn chưa phải lúc.

Haiz, biết trước là vậy thì hồi đó lúc từ chối người ta đã không từ chối quá quyết liệt. Nói đi cũng phải nói lại, nếu không quyết liệt thì cuộc sống của y không bình yên được. -

*

Tối đó hai vợ chồng Trúc Lan ăn xong bữa cơm chiều, Chu Thư Nhân bị vợ nhìn nổi hết cả da gà:

- Sao cứ nhìn anh thế?

Trúc Lan ghé sát vào Chu Thư Nhân, nói:

- Em là Phong Thanh tiên sinh đúng không?

Chu Thư Nhân: - Đúng, sao vậy?

Trúc Lan lấy tờ báo hôm nay ra, nói:

- Em có thân phận khác được Hoàng thượng công nhận, vậy phải chăng em có thể dùng tên Phong Thanh tiên sinh để viết thơ văn?

 

Trước Tiếp