Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1680: Có Thai

Trước Tiếp

Hiển nhiên Trúc Lan rất vui, Thái Hậu mấp mé nhưng Hoàng thượng chưa cho thông tin chuẩn xác thì cô cùng sợ xảy ra biến cố. Bây giờ có tin chính xác rồi, cô cũng có thể yên tâm.

- Em có rất nhiều ý tưởng muốn làm.

Chu Thư Nhân thay quần áo xong, nói:

- Thái hậu không đảm nhiệm chức viện trưởng thật ra khiến anh cảm thấy rất bất ngờ.

Trúc Lan nói: - Lúc Thái hậu mách em về việc trùng tu thôn trang ấy, em cũng bất ngờ lắm.

Chu Thư Nhân: - Không cần biết là như thế nào, kết quả vẫn tốt đẹp.

Trúc Lan vui vẻ trong lòng, nói:

- Đây là cột mốc quan trọng nâng cao địa vị của nữ giới đấy.

Chu Thư Nhân cười: - Cố lên!

Hai vợ chồng tán gẫu một hồi lại nói đến tình hình thực tập của bọn trẻ. Bọn trẻ thực tập sẽ được trả công, xưởng đóng tàu và phường thuốc được triều đình chi trả, tiền công không thấp, tiền công mà bọn trẻ kiếm được đều đưa lại cho cô nhi viện.

Chu Thư Nhân: - Em khoan vui đã, không phải ai cũng chấp nhận được việc con gái đi học đâu.

Nụ cười trên mặt Trúc Lan nhạt dần, nói:

- Đúng vậy, ở những gia đình nông dân, con gái lớn một chút đã phải làm những chuyện vừa với sức mình, tới tuổi sẽ đổi lấy một mớ sính lễ. Dễ gì từ bỏ sức lao động của chúng mà cho đi học, xem ra em mừng hơi sớm.

Đương nhiên cũng có nhà thương con gái, thế nhưng trong hoàn cảnh chung những nhà yêu thương con gái vẫn là số ít.

Chu Thư Nhân: - Từ từ mà làm.

Trúc Lan không cười nỗi nữa, nói:

- Những thôn xung quanh có hỏi thôn trang có nhận học trò không. Họ toàn dẫn con trai tới, không có một đứa con gái nào cả.

Bé trai lén lút trèo tường vào nghe trộm, chứ chẳng có một bé gái nào lảng vảng gần thôn trang. Cô cho người ta làm một cái bảng ở cửa thôn trang, trên đó viết chữ và hình vẽ cây thuốc, rất ít bé gái đến xem, trong lòng cô nghẹn ngào và cực kỳ khó chịu.

Chu Thư Nhân thấy đã bưng thức ăn lên, nói:

- Đừng nghĩ nữa, chúng ta ăn cơm trước đi.

Trúc Lan lắc đầu không suy nghĩ nữa: - Ừa.

Cơm chiều của cả hai rất đơn giản: canh rau, salad trộn, một đĩa cá và hai chén cháo. Ăn cơm chiều xong bèn đi ra vườn dạo một hồi, bây giờ họ rất chú ý cơ thể khỏe mạnh để sống lâu thêm được vài năm.

Hôm sau, Trúc Lan vừa ăn sáng xong thì Thanh Tuyết cầm số báo mới vào:

- Báo mới vừa đưa tới ạ.

Bây giờ báo tuyên truyền ở Kinh Thành đã đổi lại thành bảy ngày một số rồi, bởi vì đặt mua dài hạn cho nên cứ đến ngày là giao đến phủ chứ không cần phải đầy tớ xếp hàng mua. Nội dung trên báo cũng ngày càng phong phú, trang đầu tiên tuyên truyền công tác quản lý hoặc những sự kiện quan trọng của triều đình, trang thứ hai là một vài chuyện quan trọng khác, trang thứ ba là thơ văn,... cuối cùng là những tin tức linh tinh. Những tin tức linh tinh lang tang cũng đã được sàng lọc rồi, tin nào được chọn sẽ có một khoản phí. Phí không nhiều lắm, từ vài chục cho đến trăm văn tiền thôi.

 

Trúc Lan lật xem, sự kiện quan trọng trong đó là tái thiết thôn trang Kinh Giao và kết quả thực tập của nhóm cô nhi đã được thông báo trước đó. Các phòng của Chu hầu phủ đều đặt mua, Trúc Lan giở xem mà không bảo Thanh Tuyết cất đi. Cô phải từ từ suy ngẫm mới được.

- Bà nội!

Trúc Lan ngẩng đầu lên:

- Hấp ta hấp tấp, đi chậm một chút coi chừng bị ngã!

Ngọc Kiều bước chậm lại, nói:

- Bà nội, bà nội xem cháu có ngã đâu.

- Tới chừng té thật thì cho cháu khóc nhé. Nói đi, mới sáng sớm cháu đến đây làm rồi?

Ngọc Kiều gõ hai đầu ngón trỏ vào nhau, nói:

- Cháu muốn ra ngoài ạ.

- Đi một mình à?

Ngọc Kiều lắc đầu:

- Không phải ạ, có cả Thượng Quan Li nữa.

Trúc Lan hỏi: - Hai cô bé như các cháu ra ngoài làm gì?

Ngọc Kiều chun mũi, nói:

- Cháu nghe nói cửa hàng nước ngoài mới nhập về nhạc cụ lạ, cho nên muốn đi xem.

- Đi đi, chú ý an toàn vào.

- Cháu biết bà nội tốt nhất mà.

Nói xong vui vẻ chạy đi. Trúc Lan trợn mắt nhìn cô nhóc đã quên mất rằng không được chạy nhanh, cô càu nhàu trông có giống một cô nương không chứ.

Thanh Tuyết nghĩ thầm trong bụng, còn không phải do lão phu nhân nuông chiều sao. Trúc Lan hiểu được ánh mắt của Thanh Tuyết, cô hơi chột dạ tằng hắng, ai bảo Ngọc Kiều là đứa cháu gái nhỏ nhất, cô khó mà không cưng chiều nhiều hơn một chút.

 

Ngọc Kiều đến phủ Thượng Quan đón Thượng Quan Li, Thượng Quan Li lên xe ngựa xong vui vẻ cực kỳ:

- Nếu mà tỷ không tới đón ta thì ta không tài nào ra khỏi cửa được.

Ngọc Kiều: - Ta đủ thành ý chứ.

Thượng Quan Li ôm chầm Ngọc Kiều, nói:

- Tỷ quá đủ thành ý luôn ấy chứ.

Ngọc Kiều úi một tiếng:

- Muội ôm chặt quá, muội mau thả tay ra.

Thượng Quan Li buông tay ra, nói:

- Tại tỷ mỏng manh quá thôi.

- Nói cứ như muội không mỏng manh vậy.

Thượng Quan Li ghé vào cạnh cửa sổ xe, nói:

- Haiz, lâu rồi ta không ra khỏi phủ. Ra ngoài cảm thấy thích thật!

Ngọc Kiều khá đồng tình với Thượng Quan Li:

- Chương trình học của muội nhiều quá.

Nàng ấy nghĩ rằng tỷ tỷ đã rất nghiêm khắc với nàng ấy rồi, thế nhưng so với Thượng Quan Li thì nàng ấy lập tức như được an ủi!

Thượng Quan Li xòe tay mình ra, nói:

- Nhìn nè, lòng bàn tay muội vẫn còn vết hằn đỏ. Haiz, nhà mẹ của Thái tử phi đâu có dễ làm, mẹ đòi hỏi muội khắt khe hơn nữa!

Ngọc Kiều xuýt xoa:

- Mẹ muội đánh thật đấy à!

Thượng Quan Li gật đầu, nói:

- Cũng may là bây giờ mẹ chẳng hơi đâu mà quản thúc muội nữa. Nếu tỷ không tới đón muội thì muội cũng không được ra khỏi cửa đâu.

- Sao vậy?

Thượng Quan Li mấp máy khóe môi, cuối cùng dằn xuống không nói gì nữa mà chỉ khẽ cười.

Ngọc Kiều lóe lên một suy nghĩ. Thượng Quan phu nhân không rảnh quản thúc Thượng Quan Li chứng tỏ có chuyện đáng để ý hơn cả Thượng Quan Li, trong lòng nàng ấy có suy đoán.

Thượng Quan Li căng thẳng, Ngọc Kiều thông minh hơn nàng ấy, nàng ấy sợ mình để Ngọc Kiều phát hiện ra điều gì… A a a, nàng ấy hối hận vì đã ra ngoài! -  

*

Một canh giờ sau, Trúc Lan khá bất ngờ vì Ngọc Kiều đã về rồi:

- Lần đầu tiên thấy cháu ra ngoài mà về sớm vậy đấy.

Ngọc Kiều cực kỳ phấn khích, nói:

- Bà nội, cháu nói cho bà nội nghe chuyện này chấn động lắm nè.

Trúc Lan không quá để ý, con bé này thích trang sức và hóng hớt nhất, cô không cho rằng có tin tức gì chấn động, nhưng vẫn phối hợp hỏi:

- Tin tức chấn động gì?

Ngọc Kiều cảm thấy bà nội đang qua loa với mình, nhưng nàng ấy không thể giữ bí mật nên vẫn nói ra:

- Thái tử phi có thai.

Hai mắt Trúc Lan trợn lên, nói:

- Đúng là tin tức chấn động, cháu biết được tin này từ miệng Thượng Quan Li à?

Ngọc Kiều hếch cằm lên đầy đắc ý, nói:

- Đúng vậy, hôm nay muội ấy cứ quái quái thế nào ấy, nên cháu gài muội ấy vài câu, biết được tin này. Muội ấy dặn cháu không được nói ra ngoài, bảo là chờ thêm ba tháng nữa mới công khai.

Trúc Lan dặn dò Ngọc Kiều:

- Cháu không được nói với bất kỳ ai chuyện này.

- Tỷ tỷ cũng không được ạ?

- Không được.

Trúc Lan nghĩ thầm, cũng may trong phòng chỉ có một mình Thanh Tuyết. Cô chỉ nhẹ lên mũi Ngọc Kiều, nói:

- Cháu đó!

Ngọc Kiều che mũi lại, nói:

- Cháu nhớ rồi ạ.

Trúc Lan nghĩ, Thái tử phi có thai nên áp lực trên người cũng bớt đi phần nào. Thái tử cử hành đại hôn vào mùa thu năm ngoái, thành thân bấy lâu mà Thái tử phi không có tin tức gì, cô không biết trong cung có hỏi thăm hay không, nhưng ngoài cung có cả đống người đang theo dõi sát sao. Tuy nhiên, đứa trẻ chưa chào đời thì áp lực trên người Thái tử phi vẫn còn rất lớn. Không biết Thái tử phi có phúc phần thai đầu sinh luôn một đứa con trai không nữa!

Ngọc Kiều nảy ra suy nghĩ:

- Bà nội, Thái tử phi đang mang thai có khi nào sẽ có trắc phi không?

Trúc Lan lườm cháu gái, nói:

- Về rồi thì về phòng luyện chữ đi.

Ngọc Kiều thè lưỡi, nhanh chóng ra khỏi phòng.

Tối đó Chu Thư Nhân về, Trúc Lan bèn chia sẻ tin tức. Anh cũng không biết, nói:

- Dạo này anh thường vào cung, mà không phát hiện ra Thái tử vui vẻ hơn bao nhiêu.

- Đúng là giấu rất kỹ.

- Đúng vậy, nếu lần đầu sinh được con trai thì tốt. Vị trí của Thái tử càng được củng cố.

Trúc Lan tiếp lời:

- Hồi chiều Minh Thụy mang sách đã được biên soạn xong tới cho em, em xem rồi.

Chu Thư Nhân tò mò:

- Em thấy sao?

- Ổn đấy, nội dung phong phú và tỉ mỉ hơn. Anh muốn xem không?

- Xem.

Chu Thư Nhân không vội xem ngày, ăn cơm chiều xong đi dạo một vòng rèn luyện thân thể mới quay về đọc sách. Mỗi một quyển sách đều rất dày, sách ở thời cổ đại rất đắt và không phải gia đình bình thường có thể mua được.

Trước Tiếp