Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hành động quyết đoán của Hoàng thượng khiến Trúc Lan không biết nói gì hơn. Chẳng hạn hôm qua vừa nghe Vinh Ân Khanh sẽ phụ trách các công việc cải cách ở thôn trang, vỏn vẹn vài ngày các thôn trang đều có thay đổi lớn lao.
Lúc Trúc Lan đến thôn trang, khắp nơi bên ngoài thôn trang tấp nập những người bận rộn. Uông Úy thấy bà nội bèn gọi:
- Bà nội, nhạc phụ, mọi người tới rồi!
Trúc Lan cười nói:
- Nơi này thay đổi nhanh thật.
Cô đã tới một lần vào lúc khởi công, bây giờ mới có mấy ngày mà đã làm xong nền móng rồi.
Uông Úy nói: - Hoàng thượng cho thời gian để thay đổi mà, phái thêm nhiều thợ thủ công và thuê bá tánh quanh đây mới được tiến độ như hôm nay đấy ạ.
Trúc Lan xem bản vẽ, đây là một công trình cải tạo lớn. Nơi đây tương lai không những thu nhận cô nhi mà còn tuyển chọn và nhận những đứa trẻ muốn học nghề. Hoàng thượng trùng tu cực kỳ cụ thể chứ không hề xa hoa, bản vẽ rất chú trọng tính thực tiễn.
Uông Úy nhìn bá tánh bận rộn phía trước, nghĩ ngợi rồi nói:
- Bà nội, phía trước người qua người lại hơi nguy hiểm. Để cháu đưa bà ra ngoài đi dạo nhé?
- Được.
Trúc Lan lo lắng trong lòng nên mới cố tình đến đây xem thử. Uông Úy giành được nhiệm vụ giám sát người làm, không cần biết sau nay thôn trang như thế nào thì người đặt nền móng vẫn là Chu hầu phủ nhân. Có hai người giám sát người làm, y là người được điều động nội bộ.
Trúc Lan quan sát khắp nơi, không trùng tu các thôn trang một lượt mà chỉ tiến hành từng bước để tránh cho bọn trẻ không có chỗ để học tập. Cô đứng ở nơi cao ngắm nhìn thôn trang, trước kia muốn tiết kiệm bạc nên không đòi hỏi phòng ốc đẹp đẽ, giờ đây bị san bằng hết rồi.
Lần này triều đình ra bạc trùng tu, nghĩ đến việc phải giao lại sổ sách là Trúc Lan hơi buồn. Chu lão đại nghe tiếng mẹ thở dài, hỏi:
- Mẹ, mẹ không sao chứ?
Trúc Lan: - Không sao, mẹ không hay để bụng cái gì mà. Chỉ hơi thổn thức thôi à!
Chu lão đại cũng buồn chứ, trước kia phụ mẹ tới lui mấy thôn trang này. Bây giờ hắn hết chuyện để làm rồi.
Uông Úy không nói gì cả, y không biết nên an ủi kiểu gì. Từ sau khi Hoàng thượng hạ chỉ trùng tu, có cả đống người ngấp nghé nơi này. Giành lợi ích này, mưu cầu danh tiếng này. Riêng Chu hầu phủ lại cực kỳ yên tĩnh.
Trúc Lan dạo một vòng xong chuẩn bị về thành, cô mang ít thức ăn đến cho Uông Úy. Cô để đồ ăn lại, bảo Uông Úy đừng tiễn nữa. Uông Úy nhìn xe ngựa đi khuất mới xoay người trở về, tiếp tục làm việc.
Đồng liêu của Uông Úy hâm mộ nói:
- Có nhà nhạc phụ tốt có khác ha!
Uông Úy khẽ cười, đúng là y được rất nhiều chỗ lợi nhờ nhà nhạc phụ mà.
Trúc Lan về đến phủ, vừa mới xuống xe ngựa đã nhìn thấy Minh Thụy:
- Sao cháu lại ở nhà?
Bây giờ Vinh Ân Khanh đang tuyển dụng tiên sinh dạy học trong tương lai, mà Minh Thuy cũng được lợi. Minh Thụy chỉnh lý lại sách vở Hoàng thượng cho người biên tập, ai bảo Minh Thụy từng dạy bọn trẻ một khoảng thời gian chứ. Minh Thụy có kinh nghiệm, cộng thêm mối quan hệ của cô nên không ai dám nhắm vào Minh Thụy.
Minh Thụy: - Cháu về lấy bút ký bỏ quên ở nhà ạ.
Trúc Lan cười nói:
- Mau đi làm việc đi.
Minh Thụy gật đầu: - Vâng ạ.
Chu lão đại đợi cháu trai lên xe ngựa đi rồi mới nói:
- Bây giờ Vinh Ân Khanh làm việc độc lập, hoàn toàn không dính gì đến Lễ Bộ. Dạo này có người tới kiếm con hỏi thăm đấy.
Trúc Lan không dừng bước, nói:
- Rồi con nói sao?
Chu lão đại cười khờ:
- Hỏi một không biết ba luôn.
Trúc Lan cười nói: - Vậy được.
Mấy người này có suy đoán cũng rất bình thường, ai bảo Hoàng thượng chỉ kêu Vinh Ân Khanh làm việc chứ không cho Lễ Bộ nhúng tay vào. Tách ra riêng thì không được rồi, ít nhất trước mắt không phải là lúc để tách ra. Chẳng qua Hoàng thượng không muốn phiền phức nên mới không cho Lễ Bộ quản lý thôi. Nội bộ Lễ Bộ đấu đá gay gắt, Hoàng thượng lười xem tranh đấu và không muốn làm ảnh hưởng đến hiệu suất.
Về đến nhà chính, Chu lão đại nói:
- Mẹ, con về trước nha.
- Ừm.
Chu lão đại nhìn mẹ với vẻ lo lắng, chỉ sợ trong lòng bà cụ còn khó chịu. Dạo này hắn và thê tử thay nhau canh chừng mẹ, thấy sắc mặt mẹ không tới nỗi nào mới yên tâm rời đi.
Lễ Bộ
Xương Nghĩa giờ đây đã là miếng thịt thơm, từ sau khi hắn chia bớt quyền hành và thoát khỏi vòng, cho dù không ai dám coi khinh hắn vì có hầu phủ, thì cũng không thân thiết với hắn. Thế nhưng lúc này hay rồi, phòng làm việc của hắn chưa bao giờ vắng bóng người, hắn nhớ ông sui tương lai quá, mặc dù ông sui không muốn thấy mặt hắn lắm!
Xương Nghĩa nhìn Nhị hoàng tử… Ồ, và tùy tùng của y - Kỷ đại nhân. Hắn không có cảm tình gì với Kỷ đại nhân, vị Kỷ đại nhân này làm tùy tùng rất có chừng mực, đây cũng là một tài năng đấy. \
Xương Nghĩa thở dài, nói:
- Nhị hoàng tử à, hạ quan không biết gì thật.
Nhị hoàng tử cười:
- Ta chỉ tới đây uống trà thôi.
Xương Nghĩa thấy mệt, dạo này hắn uống trà hơi nhiều nên hoàn toàn không muốn uống trà gì sất. Kỷ Đức Minh không thể hiện ra ngoài mặt, nhưng trong lòng đang rất đố kỵ. Gã xuất thân từ khoa cử chính quy, trong khi Chu Xương Nghĩa chỉ có mỗi người cha giỏi toan tính. Chu Xương Nghĩa không thi cử lại có chức quan giống như hiện tại, trong khi gã dựa vào sức mình chẳng biết mùa quýt năm nào mới có thể đạt tới cấp quan của Chu Xương Nghĩa.
Kỷ Đức Minh dằn cơn ghen ghét trong lòng xuống, nghiêm túc nghe Nhị hoàng tử nói chuyện. Xương Nghĩa cũng từng đi qua thăng trầm, có loại người nào chưa gặp? Kỷ Đức Minh che giấu rất nhanh, hắn cảm nhận được nhưng không thèm để ý. Dù sao cũng có cả đống người ghen tị với hắn, sá gì một Kỷ Đức Minh chứ.
Hoàng cung
Chu Thư Nhân đang đánh cờ cùng Hoàng thượng, Hoàng thượng cất giọng hỏi:
- Khanh nghĩ ai sẽ đảm nhiệm chức viện trưởng đầu tiên?
Giọng điệu của Chu Thư Nhân nhẹ bẫng:
- Trong lòng Hoàng thượng đã có ứng cử viên rồi mà.
Hoàng thượng: - Tán gẫu với khanh chẳng thú vị gì cả.
- Thế thì thần cáo lui nhé?
Hoàng thượng khẽ hừ, nói:
- Ý của trẫm là muốn mời phụ hoàng đảm nhiệm vị trí viện trưởng đời đầu, chỉ cần làm việc trưởng trên danh nghĩa là được rồi mà phụ hoàng lại từ chối.
Chu Thư Nhân rũ mi mắt xuống, hỏi:
- Viện trưởng của trường nữ cũng chỉ là trên danh nghĩa à?
- Lúc nào khanh cũng nắm bắt được trọng điểm nhỉ.
Chu Thư Nhân đặt quân cờ xuống, ngẩng đầu lên nói:
- Thái hậu từng mấp mé với thê tử của thần, hiển nhiên thần phải hỏi cho thê tử một chút.
Hoàng thượng lẩm bẩm:
- Mấp mé gì, nói thẳng ra luôn rồi.
Chu Thư Nhân nói: - Tức là viện trưởng của trường nữ không có thực quyền?
Hoàng thượng: - Ừ, trẫm cho nữ tử cơ hội học tập, hiển nhiên cần một người biết cách quản lý, lão phu nhân luôn làm rất tốt.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ vợ anh mà nghe được chắc sẽ vui lắm đây, anh nói:
- Thần cảm ơn Hoàng thượng.
Hoàng thượng tiếp tục đánh cờ, nói:
- Đây là điều lão phu nhân xứng đáng được nhận.
Ngài chưa từng coi thường nữ tử, ngài công nhận năng lực của Dương thị, ngài ý thức rõ ràng hơn thông qua quyển sổ thực tập của các bé gái, đây sẽ là một sự thay đổi - thay đổi địa vị của nữ tử.
Hoàng thượng lẩm bẩm:
- Hy vọng quyết định của trẫm là đúng.
Chu Thư Nhân kiêu ngạo thôi rồi, anh làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của Hoàng thượng:
- Quyết định của ngài sẽ được đời sau ca tụng.
Hoàng thượng cười nói:
- Không để lại tiếng xấu là được rồi.
Giọng điệu Chu Thư Nhân trở nên chắc nịch:
- Không đâu, ngài là một vị vua tốt.
Hoàng thượng nhướng mày, trong lòng cực kỳ thoải mái. Hiếm khi được Chu Thư Nhân nghiêm túc đáp lại như vậy.
Chu Thư Nhân chơi xong một ván, nào ngờ Hoàng thượng lại ra hiệu chơi thêm ván nữa. Anh thoáng nhìn về phía Thái tử đang phê duyệt tấu chương… Ái chà chà, Hoàng thượng rất biết bóc lột Thái tử.
Lúc Chu Thư Nhân xuất cung thì sắc trời đã tối sầm, bây giờ còn chưa tới giờ nha môn tan ca. Cẩn Ngôn hỏi:
- Hầu gia về phủ luôn hay sao?
- Ừ.
Hôm nay Chu Thư Nhân về nhà sớm, anh cho Cẩn Ngôn về nghỉ ngơi rồi đi đến nhà chính với vẻ mặt sung sướng. -
Trúc Lan nghe thấy tiếng bước chân, hỏi:
- Về rồi hả?
- Em không hỏi sao anh về sớm à?
Trúc Lan: - Hộ Bộ không có việc gì sao?
Chu Thư Nhân lắc đầu, nói:
- Anh xuất cung là về thẳng nhà luôn.
Trúc Lan quan sát Chu Thư Nhân, cười nói:
- Có tin tức gì tốt hả?
Chu Thư Nhân gật đầu, nói:
- Lấy quần áo hộ anh đi.
Trúc Lan thấy trên kệ không có treo quần áo bèn xoay người đi đến tủ quần áo để lấy quần áo, cô cầm quần áo đưa cho Chu Thư Nhân rồi lại giúp anh treo quan phục mà anh cởi ra lên.
Chu Thư Nhân vừa thay quần áo vừa nói lại tin tức mới nghe được:
- Hoàng thượng cho câu trả lời chắc chắn rồi, có vui không?