Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan nói xong, nước mắt Triệu thị càng rơi dữ hơn. Bởi vì trong phòng nhiều người, chứ không Triệu thị đã tự tay kiểm tra con trai rồi.
Minh Thụy vốn dĩ không béo cho nên gầy đi rất dễ thấy, quần áo đang mặc có cảm giác lỏng lẻo, sắc mặt tái nhợt, hốc mắt xanh lơ trông rõ ràng lắm. Trúc Lan bảo hắn ngồi xuống, duỗi tay nắm lấy cánh tay của hắn, chạm vào một cái không có bao nhiêu thịt, cô hỏi:
- Sao gầy đi nhiều vậy?
Cũng may ánh mắt của cháu trai vẫn còn rất sáng, tinh thần không tới nỗi nào.
Minh Thụy chột dạ, biết giấu không được bèn nói:
- Cháu trai có bệnh một trận lúc ở xa, khỏe rồi nhưng điều dưỡng cỡ nào cũng chưa trở lại bình thường được ạ.
Trúc Lan càng đau lòng hơn, nói:
- Mấy đứa đi đường vất vả, cho dù có điều dưỡng cũng không thoải mái bằng ở nhà được. Thê tử Lão Nhị đừng có khóc nữa, mau đi gọi đại phu tới khám cho Minh Thụy đi.
Triệu thị lau nước mắt, nói:
- Con dâu cho người đi mời đại phu ngay đây.
Lâm Tình lo lắng quan sát tướng công, chỉ sợ tướng công còn sót lại mầm mống bệnh. Minh Thụy lấy thê tử sốt ruột vò chặt khăn tay, bèn nhìn thê tử để trấn an. Thế Lâm Tình mới dần dần bớt lo.
Trúc Lan không chỉ chờ đại phu, nói:
- Có vẻ như chặng đường này đã thu hoạch rất nhiều.
Giọng của Minh Thụy có phần buồn bã, nói:
- Cháu tự cho rằng bản thân đã thấy đủ sự khổ cực của bá tánh rồi, lần này ra ngoài sực nhận ra cháu vẫn còn thiển cận. Từ các cô nhi, cháu mới biết có quá nhiều cảnh khổ mà chúng ta không nhìn thấy được.
Người ta hay bảo bây giờ đang trong thời đại thịnh vượng, thế nhưng số lượng cô nhi vẫn rất đông đảo. Có nhiều châu thành còn đặt ra điều kiện để hạn chế nhận cô nhi, hắn thấy nhiều tức nhiều đến mức chết lặng rồi.
Trúc Lan: - Từ từ sẽ tốt lên thôi.
Minh Thụy bế con gái, nắm tay con gái nói:
- Bà nội, có châu thành từ chối không nhận bé gái mồ côi nữa ạ.
Địa vị giữa nam và nữ khác biệt, cả chặng đường này hắn thấy quá nhiều chuyện không công bằng, bởi vì hắn có con gái, cho nên hắn rất thổn thức.
Trúc Lan: - Bà nội rất mừng vì cháu có thể phát hiện ra vấn đề, chỉ khi phát hiện ra vấn đề thì mới thay đổi nó được.
Hai mắt Minh Thụy sáng lên, đáp:
- Cháu hiểu rồi ạ.
Đại phu nhanh chóng có mặt, cẩn thận bắt mạch cho Minh Thụy. Bệnh của Minh Thụy khỏi rồi, cơ thể chỉ hơi yếu ớt sau một trận đường dài và cần điều dưỡng đàng hoàng thôi nên đại phu kê đơn thuốc bồi bổ cơ thể.
Trúc Lan xót cháu, bảo cháu đi nghỉ ngơi trước có gì ngày mai rồi tính, Minh Thụy bế con gái trở về Nhị phòng, cô mới xem bút ký đi đường của cháu trai. Cháu trai viết bút ký những gì nghe thấy và tìm hiểu được, cô có thể nhận ra sự coi trong của cháu trai dành cho giáo dục qua những hàng chữ.
Nhị phòng
Minh Thụy lấy hết quà mang về ra, nói:
- Mẹ, hồi nãy mẹ cũng nghe đại phu nói rồi đó, con trai không bị di chứng gì cả, mẹ đừng khóc mà. Mau xem quà con mang về cho mẹ đi!
Nói đoạn, Minh Thụy ra hiệu cho tiểu đệ khuyên nhủ mẹ.
Minh Phong kéo tay áo mẹ, nói:
- Mẹ ơi, Đại ca về rồi thì mẹ phải vui mới đúng.
Triệu thị không kiềm được nước mắt, con đi ngàn dặm mẹ lắng lo, trong lòng thị cứ khó chịu mãi thôi, thị nói:
- Rồi, rồi, không khóc nữa.
Minh Thụy không thiếu tiền, sau khi thành thân mẹ cho hắn một ít sản nghiệp và tiền của, trong phủ lại cho tiền tiêu vặt, cộng thêm những khoản mà hắn dành dụm lúc trước nên trong tay rủng rỉnh tiền bạc. Hắn đi ra ngoài cầm theo khá nhiều bạc, dọc đường mua không ít quà.
Triệu thị thích thêu thùa, thị v**t v* cây quạt ngọc trắng thêu hai mặt:
- Tốn nhiều tiền lắm phải không?
Minh Thụy cười đáp:
- Mẹ thích là được.
Triệu thị thích lắm, người ta hay nói con gái là áo bông nhỏ, con trai nhà thị không hề thua kém con gái, toàn mua quà mà thị thích thôi.
Minh Phong cũng thích món quà của mình, nói:
- Cảm ơn Đại ca ạ.
Lâm Tình thì khỏi phải nói, nàng ấy cảm thấy ngọt ngào, trong lòng tướng công có nàng ấy, nên mới nhớ kỹ sở thích của nàng ấy.
Minh Thụy mệt mỏi, Triệu thị không quấn lấy con trai không chịu đi, thị bảo con trai trở về nghỉ ngơi, Minh Thụy bèn bế con gái đi về viện của mình. Trong viện đã nấu sẵn nước nóng, Minh Thụy đi ngâm bồn tắm trước. Lâm Tình chờ ở bên ngoài, tướng công vừa ra là nàng ấy lau tóc cho tướng công ngay:
- Hồi nữa cứ yên tâm mà ngủ một giấc nhé.
Minh Thụy nói: - Ta không ở nhà chắc nàng vất vả lắm.
Lâm Tình lắc đầu:
- Vất vả gì đâu, mẹ mới vất vả đấy.
Nàng ấy được gả vào Chu hầu phủ cứ như được gả vào ổ phúc ấy, bà nội đối đãi chân thành với mẹ chồng, mẹ chồng cũng đối đãi với nàng ấy như con gái ruột, tướng công vắng nhà nên mẹ chồng càng để ý nàng ấy hơn. Mỗi lần nàng ấy gặp cữu mẫu, cữu mẫu cứ hỏi thăm Minh Huy nhà Đại bá suốt. Có nữ nhi nhà nào không muốn được gả vào Chu hầu phủ đâu chứ!
Buổi tối Chu Thư Nhân về, biết Minh Thụy còn ngủ thì nói Xương Nghĩa đừng đánh thức Minh Thụy. Hắn cũng xót con trai, đi thăm con trai rồi bảo con trai cứ lo nghỉ ngơi. Hắn nói với thê tử:
- Lấy ngân phiếu cho Minh Thụy đi, trong tay thằng bé không còn bao nhiêu tiền đâu.
Triệu thị tính thử tiền mua quà, nói:
- Minh Thụy mua quà cũng không tới mức tiêu hết tiền đâu.
- Ta nghe mẹ nói Minh Thụy tốn không ít tiền cho cô nhi các châu dọc đường.
Triệu thị muốn nói không biết là đi công tác hay là đi làm từ thiện, nhưng khi nghĩ đến cô nhi ở các châu thành thì chỉ thở dài nói:
- Để ngày mai ta đưa cho Minh Thụy.
Tâm trạng Xương Nghĩa rất tốt, nói:
- Phải chi biết trước Minh Thụy có phước phần này thì ta đã cho nó tham gia khoa cử rồi.
- Nếu thật sự tham gia khoa cử thì có khi con trai không có phận sự này đâu.
Xương Nghĩa ngẫm lại cũng phải, nói:
- Ha ha, nàng nói rất đúng.
Trong số các phòng của Chu gia thì Đại ca có đến mấy người con trai, Minh Vân là cháu trai cả, chiếm cứ tài nguyên quan trọng của Hầu phủ, bây giờ có thể tự mình đứng vững; Minh Đằng có phong hào Hầu tước, Minh Huy và Minh Tịnh có hai ca ca không cần phải lo lắng; Con của Tứ đệ vẫn còn nhỏ; Con của Ngũ đệ cũng như Ngũ đệ, không vội; Chỉ có con của hắn là cần tài nguyên thôi. Giờ thì hay rồi, hắn cũng chẳng cần sốt ruột nữa. -
*
Hôm sau Chu Thư Nhân gặp được Vinh Ân Khanh trong buổi chầu triều, Vinh Ân Khanh có thể vào chầu hiển nhiên là do Hoàng thượng bày mưu tính kế. Các đại thân trong triều ít nhiều đều đang đánh giá Vinh Ân Khanh, vị này ra ngoài làm việc non nửa năm trời, vừa mới trở về đã được vào triều, ai ai cũng suy đoán ý đồ của Hoàng thượng.
Hoàng thượng không thảo luận ngay trên triều mà giữ Vinh Ân Khanh lại, ngoài ra còn gọi thêm Chu Thư Nhân và vài vị đại thần. Lúc tới chính điện, Hoàng thượng xoay xoay chuỗi ngọc nói:
- Tối qua trẫm đã suy nghĩ rất nhiều.
Từ chi tiết nhỏ có thể mở rộng ra, tình hình cô nhi ở các châu phản ánh cách quản lý trong toàn bộ châu thành, có châu khiến ngài vui mừng, cũng có châu khiến ngài tức điên. Ngài tiếp tục nói:
- Đây là sổ sách do Vinh hầu gia viết, các vị ái khanh hãy xem cho kỹ.
Đến phiên Chu Thư Nhân xem, trong sổ sách không những viết tình hình cô nhi ở các châu thành mà có cả tình hình kinh tế và đời sống của bá tánh châu đó. Thảo nào Hoàng thượng bảo Vinh Ân Khanh vào triều, đây không đơn giản là chuyện cô nhi.
Hoàng thượng chắp tay sau lưng nói:
- Nước ta đất rộng tài nguyên phong phú, trẫm ở Kinh Thành không thể nhìn hết toàn bộ thiên hạ. Làm trẫm sực nhớ lại chuyện cướp sông, quan lại bao che lẫn nhau làm trẫm đau lòng lắm.
Các đại thần trong điện im thin thít, thở thật khẽ, mấy vị trong điện toàn là những người từng được tặng quà cáp, có nhận hay không chỉ có bản thân họ biết. Hoàng thượng cũng không muốn dò hỏi tới cùng, nước trong quá ắt không có cá, chỉ cần không quá đáng, thường thì ngài vẫn mắt nhắm mắt mở.
Chu Thư Nhân thoáng nhìn Vinh Ân Khanh, Vinh Ân Khanh cúi đầu không nhúc nhích. Hoàng thượng cảnh cáo mấy câu, rồi lấy mấy quyển thống kê ra:
- Mọi người xem đi.
Chu Thư Nhân quen quá, đây là danh sách cô nhi đang đi thực tập được báo cáo 5 ngày một lần. Anh lật ra xem, mới đầu cô nhi đi thực tập vẫn còn luống cuống tay chân, sau khi quen thuộc thì hiệu suất hẳn lên, anh thấy có danh sách bé gái bèn xem kỹ hơn. Bé gái làm việc cẩn thận, đánh giá đều rất ổn áp.
Hoàng thượng thấy xem xong hết, nói:
- Vỏn vẹn vài ngày mà trẫm đã nhìn thấy tiềm lực của bọn trẻ rồi, càng nhận ra rằng giáo dục cực kỳ quan trọng.
Các vị đại thần cũng ý thức được, mọi người đều hiểu ý của Hoàng thượng là sắp bắt đầu cải cách rồi.