Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1677: Sống Lâu Một Chút

Trước Tiếp

Trên xe ngựa của Chu hầu phủ, Minh Huy chống cằm:

- Muội muội, muội trực tiếp quá rồi đấy.

Ngọc Văn khẽ cười, nói:

- Với hạng người như Trác Cổ Du thì trực tiếp có thể bớt được phiền toái về sau.

Minh Huy cạn lời:

- Muội chỉ nói là có đắc tội nhưng lại không giải thích.

- Dù sao tới lúc Tam tỷ cập kê y cũng sẽ biết tại sao thôi.

Dạo này chuyện đồ trang sức lan truyền qua miệng của các tiểu thư trong Kinh Thành, Diệp Oánh không dám chủ động nói ra, Trác Cổ Du là đàn ông càng không biết được, chờ lúc Tam tỷ cập kê là không thể giấu được nữa.

Minh Huy run rẩy, nói:

- Đắc tội ai chứ đừng đắc tội nữ nhân, thảo nào người ta nói lòng dạ nữ nhân hẹp như cái lỗ kim.

Ngọc Văn mặc kệ Minh Huy, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Trúc Lan đi theo ở phía sau, hồi phủ cùng lúc. Minh Huy và Ngọc Văn ngơ ra, Trúc Lan phất tay với hai đứa cháu rồi lướt qua cả hai đi vào trong sân. Ngọc Văn chớp mắt, cái gì bà nội cũng biết.

 

Phủ Vĩnh An quốc công

Hôm nay Trác Cổ Du mất hết thể diện, đối với một kẻ cực kỳ để ý thể diện như y thì về đến nhà là không thể nào nhịn được nữa mà nổi trận lôi đình.

Diệp Oánh hoảng hốt:

- Hôm nay lúc mới ra ngoài còn rất vui mà, Ngô công tử làm khó chàng sao?

Trác Cổ Du cũng hài lòng về người thê tử này, bèn kể lại chuyện xảy ra hôm nay:

- Cố ý nhắm vào ta đấy.

Diệp Oánh làm nghiêng chén trà trong tay, mấy ngày gần đây nàng ta cũng không yên ổn, cứ sợ chuyện nàng ta làm tới tai mẹ chồng, cũng may dạo này sức khỏe mẹ chồng không tốt nên không ra ngoài. Nàng ta còn nghĩ qua mấy ngày nữa chuyện hạ nhiệt rồi sẽ không ai nhắc đến nữa.

Trác Cổ Du quan tâm hỏi:

- Có bị bỏng không?

Diệp Oánh lấy khăn lau khô nước trà trên tay, đáp:

- Không ạ.

- Nói dối, tay nàng đỏ lên rồi kìa.

- Trà đã pha được một lúc rồi cũng không còn nóng lắm, thật sự không có bị bỏng.

Trác Cổ Du kiểm tra thật sự không sao mới chịu buông tay, nói:

- Nàng cẩn thận một chút.

Diệp Oánh mấp máy khóe môi, cuối cùng cũng không nói ra thành lời. Nàng ta hối hận vì đã chế tác đồ trang sức, nàng ta thật sự không ngờ Huyện chúa không nhắm vào nàng ta, trái lại nhắm vào tướng công, biết trước là vậy đã không đố kỵ với Huyện chúa rồi. Nàng ta nhớ lại lần mẹ chồng nói lỡ lời sau khi đính ước, siết chặt khăn tay.

Trong Kinh Thành có quá nhiều người không ưa Trác Cổ Du, trước kia Trác Cổ Du nổi bật trở thành “con nhà người ta" khiến không biết bao nhiêu công tử căm ghét, khó chịu trước thói ngạo mạn xấu xí của Trác Cổ Du, chuyện hôm nay đủ để bọn họ vui vẻ chê cười hồi lâu.

Thoắt cái đã đến lễ cập kê của Ngọc Điệp, Chu hầu phủ mời rất nhiều khách khứa đến chứng kiến. Không ít nữ quyến trong Kinh Thành có mặt, mẹ chồng tương lai Quách thị là đến sớm nhất. Trúc Lan thấy Quách thị trông có vẻ rất vui, bèn nói:

- Ta phải giữ Ngọc Điệp ở nhà thêm vài năm mới được.

Quách thị: - Lão phu nhân à, con đang mong cưới con dâu sớm sớm một chút đây nè!

Trúc Lan chỉ cười không nói, Quách thị thật sự sợ Chu hầu phủ giữ Ngọc Điệp lại thêm vài năm:

- Lão phu nhân đừng hù con chứ, Ngọc Điệp ở lại với lão phu nhân thêm vài năm thì không biết Nguyên Bác nhà con bị ăn đòn bao nhiêu trận nữa.

Trúc Lan cười ra tiếng, nói:

- Có thành thân thật thì Nguyên Bác cũng không bớt bị ăn đòn đâu.

Quách thị cười: - Thành thân rồi thì khác, nó có táy máy cái gì cũng chỉ có thể táy máy đồ của nó thôi.

Lúc chưa thành thân, thị phải dàn xếp thay con. Sau khi thành thân, muốn hiếu thảo với nhạc phụ thì phải dựa vào bản thân!

Nữ quyến lục tục đến nơi, trong phòng cực kỳ náo nhiệt. Chẳng biết từ lúc nào mà Chu gia đã có mối quan hệ rộng mở của riêng mình. Các vị tiểu thư tụ tập lại nói chuyện với nhau, Trác Á đến cùng tẩu tẩu, nàng ta lấy làm khó hiểu:

- Tẩu tẩu, sao họ lại cười trộm chúng ta vậy?

Nụ cười của Diệp Oánh cứng đờ, hôm nay nàng ta thật sự không muốn đến đây:

- Đừng quan tâm tới họ.

Trác Á tự suy diễn trong đầu:

- Chắc chắn là ghen tị vì ca ca được đi theo Thái tử, ghen tị muội có khả năng trở thành Trắc phi đây mà.

Diệp Oánh: “...”

Đến giờ làm lễ cập kê cho Ngọc Điệp rồi, Ngọc Điệp đi theo Triệu thị ra ngoài. Lễ cập kê của con gái rất quan trọng, Triệu thị từng có kinh nghiệm nhưng Ngọc Điệp thì rất căng thẳng trong ngày trọng đại của mình. -

Sau khi kết thúc, Ngọc Điệp quay trở vào thay quần áo. Tự tay Triệu thị cài đồ trang sức cho con gái, nói:

- Ngọc Điệp trưởng thành rồi.

Ngọc Điệp nhìn mình trong gương, nói:

- Con mãi mãi là chiếc áo bông nhỏ của mẹ.

Triệu thị kéo con gái lại, nói:

- Đi thôi, hôm nay là ngày của con.

Ngọc Điệp đưa tay lên chạm vào đồ trang sức trên đầu, cười cong mi mắt:

- Vâng ạ.

Ngọc Điệp thay quần áo xong đi ra, các vị tiểu thư đều nhìn thấy đồ trang sức. Lý tiểu thư nói:

- Đẹp quá!

Thích tiểu thư có lòng muốn vào hậu viện của Thái tử, nàng ta hiểu rõ suy nghĩ của phủ Vĩnh An quốc công nên rất vui vẻ dẫm thêm một cái:

- Đồ dỏm thì mãi mãi là đồ dỏm, chẳng qua là có vài người dùng thủ đoạn cực kỳ buồn nôn.

Hôm nay có không ít người có cùng suy nghĩ với Thích tiểu thư, mỗi người một câu đủ khiến Trác Á hiểu ra. Nàng ta quay đầu lại nhìn tẩu tẩu, thấy sắc mặt tẩu tẩu trắng bệch. Nàng ta giật thót, quả nhiên tẩu tẩu cố tình!

Diệp Oánh siết chặt khăn tay, nhìn chằm chằm vào đồ trang sức của Chu Ngọc Điệp. Nàng ta cho rằng Chu Ngọc Điệp sẽ cất luôn bộ trang sức này vào sâu trong rương, nào ngờ lại thoải mái cài ra vào ngày quan trọng. Tâm lý may mắn trong lòng bay biến.

Ngọc Nghi thấy phản ứng của Diệp Oánh thì khẽ cong môi, nàng ấy không có nói lời châm chọc Diệp Oánh, như vậy có vẻ sỗ sàng làm người ta sợ, hiệu quả hôm nay đủ rồi.

Lễ cập kê của Ngọc Điệp kết thúc mỹ mãn, khách khứa lục tục rời đi. Ngọc Kiều là người vui vẻ nhất, khoa chân múa tay mô tả lại sắc mặt của Diệp Oánh.

 

Phủ Vĩnh An quốc công

Trác Á vừa trở về phủ đã phừng phừng lửa giận, Diệp Oánh bị mẹ chồng quở trách, Trác Cổ Du về nhà biết chuyện xảy ra, lập tức hiểu ra tất cả.

Y cố nén cơn giận, hỏi:

- Tại sao?

Diệp Oánh ứa nước mắt, nói:

- Tại sao à? Thiếp không phải con dâu lý tưởng trong lòng mẹ, thiếp…

Trác Cổ Du mím môi, cơn giận trong lòng hóa thành tiếng thở dài. Y biết nương tử còn lời chưa nói, suy cho cùng vẫn là trái đắng mà phủ Vĩnh An quốc công gieo xuống, đồng thời cũng ý thức được nương tử không phải là người độ lượng. Nhớ lại lần mất hết thể diện đó, hình tượng thê tử tốt đẹp sụp đổ hoàn toàn.

Trong buổi chầu ngày hôm sau, Chu Thư Nhân cảm nhận được Diệp bá tước lén nhìn mình rất nhiều lần. Đến lúc kết thúc buổi chầu, đến cả Uông Cự cũng phát hiện ra và tặc lưỡi hai cái:

- Diệp bá tước biết chuyện lộn xộn hôm qua rồi.

Chu Thư Nhân: - Còn không biết nữa thì đúng là đần.

Uông Cự: - Giáo dục con cháu rất quan trọng đấy.

Lần này phủ Bá tước bị tiểu thư nhà mình hại thảm.

Chu Thư Nhân không quan tâm Uông Cự đang tiếp tục thổn thức, mà hỏi:

- Bệnh của ông cụ đã khá hơn chưa?

Uông Cự sầu ra mặt, nói:

- Cứ bệnh tới bệnh lui chứ không có khỏe hẳn.

Chu Thư Nhân: - Thời tiết giao mùa cần phải chú ý nhiều hơn, ông cụ cũng lớn tuổi rồi.

Uông Cự thở dài:

- Ta sẽ chú ý.

Ra khỏi hoàng cung, Chu Thư Nhân thấy hộ vệ của Tề vương. Không biết nói gì, Tề vương không ngồi xe ngựa mà xoay người lên ngựa đi khỏi. Mọi người đều rất tò mò chẳng hay Tề vương phủ xảy ra chuyện gì.

Chu Thư Nhân đến Hộ Bộ chưa bao lâu thì tin tức đã lan truyền, hóa ra Trần lão gia không chống chọi nổi cơn bệnh đã từ trần rồi. Anh rất khâm phục Trần lão gia, Tề vương có ngày hôm nay không thể không nhắc đến công của Trần lão gia.

Trần lão gia qua đời, anh đích thân đến nơi phúng viếng. Lúc nhìn thấy Tề vương ở Trần phủ, trên mặt Tề vương là niềm đau đớn khôn nguôi. Hậu sự của ông cụ rất đình đám, Trần gia im im nhưng không hề xuống dốc, ngoại trừ tộc nhân của gia tộc Trần thị, vẫn có không ít người đến bái tế.

Trần lão gia qua đời, Thái Thượng Hoàng rất thổn thức. Ngài tới Hộ Bộ kiếm Chu Thư Nhân, nói:

- Trẫm muốn soi ra lỗi sai của ông ấy mà không tài nào soi ra, Trần gia may mắn khi có ông ấy.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, chỉ may mắn thôi à, nhìn nhà ngoại của Sở vương và Lương kìa, rồi nhìn lại Trần gia kìa.

Thái Thượng Hoàng thở dài:

- Đi hết trơn rồi, những người trẫm quyen đều lần lượt đi hết trơn hết trọi rồi.

Chu Thư Nhân trầm mặc, những năm gần đây anh cũng tiễn đưa rất nhiều người:

- Con người ai cũng sẽ có một ngày như vậy.

Thái Thượng Hoàng ghé mắt nhìn, nói:

- Khanh phải sống lâu lâu một chút đấy nhé.

Kể cả Chu Thư Nhân có cáo lão, miễn Chu Thư Nhân còn sống thì ngài chết cũng an tâm. Ngài thừa nhận, mơ thấy ác mộng mấy lần khiến trong lòng ngài càng thêm mê tín.

*

Chu hầu phủ

Buổi chiều hôm đó, Trúc Lan thấy Minh Huy gầy nhom thì rất đau lòng:

- Cực thân!

 

Trước Tiếp