Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1676: Đoán Xem

Trước Tiếp

Minh Huy bước xuống xe ngựa, thấy là quán trà bèn nói:

- Bây giờ có thể nói sao lại tới nơi này chưa?

Ngọc Văn: - Hôm nay Ngô công tử đã bao quán trà này để lát nữa thi thố. Đi thôi, chúng ta vào trong.

Minh Huy nghĩ đến tiểu thúc thúc, không biết hôm nay muốn gài hàng ai.

Hôm nay là ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện nên Ngô công tử mời rất nhiều người, đám người Trác Cổ Du cũng có mặt.

Xương Trung thấy cháu gái tới bèn gọi:

- Qua bên này ngồi đi!

Ngô Thế Hằng cười tủm tỉm:

- Chào An Hòa huyện chúa.

Minh Huy còn gì không hiểu nữa đâu, phò mã tương lai cũng là người trong cuộc.

Mọi người lần lượt đến nơi, Ngô Thế Hằng lên sân khấu nói:

- Hôm nay không thi thố thơ từ giống như thường lệ, chúng ta sẽ đổi một cách chơi mới. Hôm nay chủ yếu sẽ là thách đấu, mọi người có nhìn thấy bốn cái bục kia không? Thi thố trong vòng một nén nhang, bốn người cuối cùng trụ lại trên bục tiếp tục bước vào trận chung kết.

Quy tắc cực kỳ đơn giản, đề mục thử thách không giới hạn và do chính người thách đấu đặt ra. -

Ngô Thế Hằng nói tiếp:

- Có tổng cộng bốn cái bục, ai lên trước đây? À, quên nói đến phần thưởng. Cuộc thi hôm nay do ta tổ chức hiển nhiên sẽ do ta bỏ phần thưởng ra, là bút tích thật của Vương Chi Hành.

Nghe đến phần thưởng, mọi người đều sửng sốt. Vương tiên sinh là người triều trước, chữ viết của ông ấy không được lưu giữ lại nhiều. Bây giờ một bức tranh chữ có giá ít nhất là 500 lượng!

Nãy giờ Cố Thăng vẫn giữ im lặng, y biết Ngô công tử là một người ham vui, y không quá bất ngờ vì hôm nay có thi thố, dù sao Ngô công tử cũng từng tổ chức rồi. Điều khiến y bất ngờ là lần này có thưởng.

Ngọc Văn không nói gì cả, Minh Huy thì mở to hai mắt mà nhìn. Bức tranh chữ này không phải là bức treo ở thư phòng của Ngũ thúc sao? Hắn nhìn cẩn thận lần nữa… đúng vậy, chính là bức ở thư phòng của Ngũ thúc!

Minh Huy thấy đã có người lên lôi đài, bèn nói:

- Muội muội, để ta lên đó thử sức?

Ngọc Văn ý nhị nói:

- Gấp gì, vẫn còn cơ hội lên sân khấu mà.

Minh Huy không suy nghĩ nhiều, nói:

- Đúng là không việc gì phải nôn nóng, huynh chờ một lúc vậy.

Ngọc Văn quay đầu hỏi:

- Cố công tử có muốn lên thử sức không?

Cố Thăng không thích làm chuyện nổi bật, y vẫn luôn thu mình từ sau Tết tới giờ. Nghe Huyện chúa hỏi chuyện, y bèn hỏi lại:

- Huyện chúa muốn bức tranh chữ này không?

Ngọc Văn rất trực tiếp: - Ta muốn.

Cố Thăng im lặng một lúc, nhẹ nhàng đáp lại: - Ừ.

Minh Huy: “???”

Xương Trung ngồi im không một động thái, hắn biết ngay nha đầu này đã mưu tính tất cả. Tóm lại sớm hay muộn gì bức tranh cũng sẽ trở về trong tay Ngũ ca mà thôi!

Ngọc Văn không nói gì nữa, nhìn lên lôi đài liên tục có người đi xuống. Thời gian chầm chậm trôi qua, nàng ấy thoáng nhìn Trác Cổ Du. Chắc chắn vị này sẽ lên, Trác Cổ Du rất hay lấy le ở Kinh Thành, rất dễ hỏi thăm một số sở thích, bức thư pháp đẹp nhất của Trác Cổ Du là nhái lại của Vương tiên sinh.

 

Nửa nén nhang trôi qua, cuối cùng Trác Cổ Du mới có động thái. Vị này rất tự tin vào bản thân, lại thích hư danh, bèn chọn lôi đài ở giữa, mà vị công tử đang giữ lôi đài ở giữa là Thích công tử. Thích công tử đã áng ngữ được một lúc rồi, Trác Cổ Du chọn chỗ khó nhất để khiêu chiến.

Trong một gian phòng riêng trên lầu, Trúc Lan hết nhìn cuộc thi bên dưới rồi lại nhìn các công tử và tiểu thư góp vui ở lầu hai. Mấy công tử trong Kinh Thành biết chơi thật đấy, đúng là tuổi trẻ yêu thích náo nhiệt.

Dưới lầu, Ngọc Văn bất thình lình lên tiếng:

- Ca, huynh chuẩn bị đi.

Minh Huy sửng sốt: - Gì cơ?

Ngọc Văn cười cong mi mắt, nói:

- Muội đi khiêu chiến trước.

Nói đoạn, Ngọc Văn đứng dậy đi thẳng đến chỗ lôi đài của Trác Cổ Du. Thích công tử đã rớt đài rồi, giọng điệu khá là ngạc nhiên:

- Huyện chúa cũng muốn khiêu chiến sao?

Ngọc Văn cười: - Ta đang tính lên thử thật.

Sắc mặt Trác Cổ Du không được tốt lắm, sao An Hòa huyện chúa lại khiêu chiến y? An Hòa huyện chúa khinh thường y sao? Hay là cảm thấy có thể sánh bằng y?

Thích công tử cười nói:

- Đương nhiên là có thể khiêu chiến, Ngô công tử nói tất cả mọi người trong quán trà đều có thể khiêu chiến mà.

Không có quy định là nam hay nữ, Huyện chúa khiêu chiến không thành vấn đề. Người có vấn đề là Trác Cổ Du, thắng thì không có nghĩa lý gì mà thua thì vui mát trời ông địa rồi!

Ngọc Văn âm thầm cảm ơn phong hào, nếu không có phong hào chắc nàng ấy phải suy đi nghĩ lại. Phong hào mang lại cho nàng ấy quá nhiều ích lợi, nàng ấy nổi trội cũng chẳng một ai dám nói gì.

Trác Cổ Du thấy lòng mình chùng xuống, nói:

- Ta tự nguyện nhận thua.

Ngọc Văn nhướng mày, hỏi:

- Trác đại nhân khinh thường nữ tử sao?

Đúng là trong lòng y coi thường nữ tử đấy, nhưng hôm nay có rất nhiều tiểu thư ở quán trà, y đâu thể nói ra được, bèn đáp:

- Không có.

Ngọc Văn chìa tay:

- Vậy mời Trác đại nhân ra đề.

Trác Cổ Du không dám nhận rằng mình hiểu An Hòa huyện chúa, nhưng y biết vị này không phải là người thích nổi bật. Bây giờ cố tình khiêu chiến y thì chắc chắn là có vấn đề, y cau mày nghĩ, y đâu có làm gì mích lòng An Hòa huyện chúa, nói:

- Mong huyện chúa đừng làm khó ta.

Ngọc Văn nghĩ thầm, ta đang làm khó ngươi đấy! Phu thê một lòng là đúng, huống chi trước kia chính phủ Vĩnh An quốc công bày mưu tính kế. Ngọc Nghi tỷ tỷ ra tay rồi, nàng ấy khinh không muốn tiếp tục làm khó Diệp Oánh nên hiển nhiên phải tìm tới nguồn cơn.

Trác Cổ Du thấy ai cũng nhìn mình thì mặt đỏ lên, thi hay không thi đều khiến y cảm thấy khó xử.

Ngọc Văn không nói gì cho đến khi cả cổ của Trác Cổ Du cũng đỏ mới cất lời nói:

- Vậy để ta mời người khác thi thay ta.

Sắc mặt của Trác Cổ Du hơi dịu đi, hỏi: - Ai?

Ngọc Huy bèn ra hiệu cho Minh Huy ca ca lên, Minh Huy: “...”

Vậy ra… đây mới là lý do muội muội rủ hắn theo hả? Từ đầu tới giờ muội muội không hề có ý định tự mình ra trận.

Minh Huy biết làm gì đây, đành phải bước lên nói với Trác Cổ Du:

- Mời Trác đại nhân.

Trác Cổ Du nhìn xoáy vào An Hòa huyện chúa, Ngọc Văn vẫn giữ nụ cười ra hiệu Trác Cổ Du ra đề.

Trác Cổ Du không hề coi thường Chu Minh Huy, y suy nghĩ đề mục nào có thể làm Chu Minh Huy rớt đài.

Ngô Thế Hằng nhỏ giọng hỏi Xương Trung:

- Minh Huy được không vậy?

Xương Trung cũng không rõ lắm:

- Lát nữa rồi biết.

Cố Thăng khó hiểu trong lòng, từ lúc An Hòa huyện chúa đứng dậy làm khó Trác Cổ Du là y đã cảm nhận được sự kỳ lạ rồi. Y không dám nói mình hiểu An Hòa huyện chúa, nhưng y biết rõ Huyện chúa không thích phiền phức. Hôm nay cố tình sinh sự, chỉ có thể nói là Trác Cổ Du chọc An Hòa huyện chúa bực rồi. Bây giờ nghe Ngô công tử và Chu công tử nói chuyện, y càng tin chắc suy đoán của mình. Có lẽ cuộc thi hôm nay chỉ là một âm mưu thôi!

Cố Thăng còn đang suy nghĩ thì đằng trước đã có kết quả, Minh Huy chắp tay nói:

- Cảm ơn Trác đại nhân.

Mặt Trác Cổ Du sượng trân, nói:

- Chu công tử trẻ tuổi tài giỏi.

Minh Huy nghĩ thầm: ngươi ra đề gì không ra, cứ phải ra đề toán vậy? Hắn thoáng nhìn Ngọc Văn muội muội đang cười tủm tỉm, muội muội đoán được ư?

Ngọc Văn ra hiệu cho Minh Huy ca lên lôi đài đi, nàng ấy trở về chỗ ngồi. Không phải nàng ấy đoán ra Trác Cổ Du sẽ ra đề toán, bởi vì nàng ấy định hướng sai lầm cả. Thích công tử không rớt đài, nàng ấy biểu hiện học thức của mình. Nào ngờ tự Trác Cổ Du lại suy nghĩ nhiều.

Trúc Lan ở trên lầu xem đã đời, nói với Thanh Tuyết:

- Cái con bé này được đấy!

Kế hoạch hôm nay có thể nói là tính từng bước không để lộ một chút sơ hở nào.

Thanh Tuyết cũng khá bất ngờ, có lẽ Ngũ tiểu thư mới là người không nên dây vào nhất trong số các vị tiểu thư Chu gia. Khác với Tứ tiểu thư chỉ thích chơi ngoài sáng, Ngũ tiểu thư hành động thâm hơn.

Trác Cổ Du không ra về ngay, không phải y không muốn về, mà giờ về ngay có vẻ như y không hề độ lượng, cho dù trong lòng khó chịu cũng phải chờ đến kết thúc.

 

Cố Thăng cũng lên lôi đài rồi, y không khiêu chiến Minh Huy, Minh Huy tính toán rất giỏi, vẫn luôn ra đề toán nên bảo vệ được lôi đài của mình. Cuối cùng bốn người so tài, Minh Huy còn thiếu sót nên thua - Cố Thăng thắng.

Ngô Thế Hằng đưa tranh cho Cố Thăng, nói:

- Chúc mừng nhé.

Cố Thăng cầm tranh đưa mắt tìm kiếm Huyện chúa, nào ngờ Huyện chúa và Chu công tử đã về rồi.

Ngoài đường, Trác Cổ Du nhìn thấy đám người An Hòa huyện chúa bèn bước nhanh về phía trước. Y nhìn chằm chằm An Hòa, hỏi:

- Ta có từng đắc tội Huyện chúa không?

Ngọc Văn: - Có.

 

Trước Tiếp