Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâm Hi thì thầm nói nhỏ bên tai Thái tử phi:
- Tiểu thư phủ Vĩnh An quốc công cứ nhìn tỷ chằm chằm.
Lâm Hi không nói thì Thái tử phi cũng cảm nhận được, nàng ấy hiểu rõ phủ Vĩnh An quốc công có mưu mô gì. Khoan bàn tới chuyện Thái tử không có ý định cưới thêm Trắc phi, cho dù có cũng sẽ không chọn phủ Vĩnh An quốc công.
Nghĩ đến phu quân, Thái tử phi lại thấy buồn bã trong lòng. Không phải Thái tử không tốt với nàng ấy, chẳng qua giữa phu thê nàng ấy còn thiếu nồng nhiệt. Lẽ ra phải dạt dào tình ý khi mới thành thân, nhưng cứ như đã thành thân từ nhiều năm vậy.
Thái tử phi thấy Lâm Hi vẫn tiếp tục nhìn, thắc mắc:
- Sao vậy?
Nụ cười trên mặt Lâm Hi nhạt dần, nói:
- Đồ trang sức của thê tử Trác đại nhân trông quen mắt quá.
Thái tử phi là người tâm tư tinh tế, hỏi:
- Có gì không ổn sao?
- Hừ, Nhị cữu mẫu của muội thiết kế cho Tam biểu tỷ một món trang sức, lúc đó phu nhân của Diệp bá tước nhìn thấy thành phẩm, ấy vậy mà hôm nay lại nhìn thấy món đồ trang sức na ná như vậy.
Thái tử phi nghe xong còn gì không hiểu nữa đâu, nàng ấy hơi cau mày, bản thân nàng ấy không thích phủ Vĩnh An quốc công, không chỉ bởi vì Thái tử không thích mà cá nhân nàng ấy cũng vậy. Nàng ấy nói:
- Tỷ nhớ muội từng nói Tam tiểu thư sắp cập kê hả?
Lâm Hi: - Đúng vậy, Nhị cữu mẫu tặng nó cho Tam biểu tỷ làm quà cập kê đấy.
Thái tử phi vỗ về bàn tay Lâm Hi, nàng ấy cảm thấy đây không phải chuyện mà Bá tước phu nhân sẽ làm. Đường đường là phu nhân của Diệp bá tước, chắc chắn không đần như vậy.
Ngọc Văn vẫn luôn chú ý Lâm Hi, thấy Lâm Hi nói chuyện với Thái tử phi, mà hai người họ còn thường nhìn về phía Diệp Oánh, tay nàng ấy vô thức đong đưa chén trà. Ngọc Điệp thu hết vào mắt, Ngọc Điệp đã từng nhìn thấy Ngũ muội muội chơi khăm người khác bèn nhỏ giọng hỏi:
- Ngọc Văn, muội đang nghĩ gì vậy?
Ngọc Văn chớp mắt, nói:
- Muội đang nghĩ xem làm sao để trút giận cho tỷ.
Ngọc Điệp hơi run lên, cảm động vì được muội muội che chở, nhưng cũng lo lắng Ngọc Văn sẽ làm ra chuyện gì đó, trực giác nói với nàng ấy rằng Ngọc Văn càng yên tĩnh mới càng đáng sợ!
Tiệc thưởng trà mời toàn các tiểu thư chưa có gia đình, có hôn ước rồi chỉ là thiểu số và đa phần là chưa đính ước. Chỗ nào có nhiều phái nữ thì càng có nhiều ganh đua, hiển nhiên trang sức là một đề tài thảo luận, nhờ có sự cố tình dẫn dắt của Ngọc Nghi và Lâm Hi, trang sức của Diệp Oánh trở thành tiêu điểm.
Lý tiểu thư - cháu gái của Binh Bộ thượng thư nói:
- Bộ trang sức này đẹp thật đấy, ta cũng muốn mua một bộ.
Ngọc Nghi: - Lý tỷ tỷ hỏi thử xem Diệp Oánh đặt làm ở đâu?
Lý tiểu thư thật sự rất thích, đương nhiên nàng ấy sẽ không đeo cái y hệt mà muốn hỏi xem đặt làm ở đâu để đặt thiết kế cho nàng ấy một bộ thôi:
- Chu muội muội nói phải, vậy để ta hỏi thử coi.
Lý tiểu thư không rủ Ngọc Nghi đi cùng, nàng ấy biết rõ dăm ba chuyện giữa Chu hầu phủ và phủ Vĩnh An quốc công!
Lâm Hi sáp lại nói:
- Không chịu nói ra đặt làm ở đâu sẽ rất ích kỷ. Vì thể diện của phủ Vĩnh An quốc công và phủ Bá tước, chắc chắn Diệp đại tiểu thư phải nói cho mọi người biết thôi.
Ngọc Nghi: - Diệu tiểu thư cài ra ngoài chủ yếu là muốn chia sẻ mà, hiển nhiên người ta sẽ vui vẻ tiết lộ.
Ngọc Điệp: “...”
Rõ ràng nàng ấy mới là người tức giận nhất, nào ngờ các tỷ muội che chở nàng ấy nên nàng ấy chỉ cần im lặng theo dõi là được.
Diệp Oánh là người thông minh, một người tới hỏi, nàng ta chỉ nghĩ đồ trang sức đẹp thật, nhiều người tới hỏi thì nàng ta biết chắc là không ổn rồi. Sự chấp nhất của nữ quyến nhà quyền quý đối với trang sức không phải bình thường, sắc mặt nàng ta trắng bệch.
Trác Á quan tâm tẩu tẩu, hỏi:
- Tẩu tẩu sao vậy?
Diệp Oánh: - Không sao.
Nàng ta hối hận vì đã chủ động cài nó ra đường, nàng ta không nên cài nó trong tiệc thưởng trà của Thái tử. Các tiểu thư đến hôm nay đều có thân phận cao quý, nàng ta không thể khước từ.
Thái tử phi ngó Lâm Hi đang xem kịch vui, khóe môi cũng không khỏi cong lên.
Sau khi kết thúc buổi tiệc chiêu đãi, Ngọc Nghi lên xe ngựa, để lại đại nha hoàn bên mình, đại nha hoàn không hồi phủ cùng họ nhưng đám Ngọc Văn đều biết đại nha hoàn đi đâu.
Về đến phủ, Ngọc Điệp nổi giận đùng đùng trở về Nhị phòng, còn đám Ngọc Văn thì đến nhà chính. Trúc Lan biết chuyện Ngọc Nghi và Lâm Hi làm, trong lòng cũng không còn tức giận nữa, trái lại đang chờ xem kịch, nhưng rồi cảm thấy có điều không ổn nên nhìn sang Ngọc Văn.
Ngọc Văn: - Sao bà nội cứ nhìn chằm chằm cháu vậy?
- Bà nội hơi bất ngờ vì cháu không ra tay đấy.
Ngọc Văn: - Phải có thứ tự trước sau chứ ạ.
Trúc Lan: “...”
Còn lâu cô mới tin Ngọc Nghi ra tay mà Ngọc Văn chịu để yên!
Triệu thị nghe con gái nói xong, lạnh mặt lấy đồ trang sức ra:
- Chẳng mấy ngày nữa là tới ngày cập kê của con rồi.
Ngọc Điệp sợ mẹ tức giận hại thân, nói:
- Mẹ, mẹ đừng tức giận.
Triệu thị khẽ hừ một tiếng, nói:
- Sao chúng ta lại không dùng, mẹ còn phải gửi thiệp mời cho phủ Vĩnh An quốc công nữa kìa.
Có Ngọc Nghi và Lâm Hi dẫn dắt, sau tiệc thưởng trà sẽ biết đồ trang sức của Diệp Oánh được chế tác như thế nào. Đúng là nàng ấy không tiện so đo ngoài mặt, thế thì cứ thoải mái cài lên, nữ quyến trong Kinh Thành đều rất tị nạnh, để nàng ấy xem Diệp Oánh còn mặt mũi ra ngoài không.
Đại nha hoàn của Ngọc Nghi trở về, nói:
- Chưởng quầy nói thẳng ra luôn chứ không e dè gì cả.
Ngọc Nghi đứng dậy nói:
- Bà nội, cháu và Ngọc Kiều trở về nghỉ ngơi đây ạ.
Trúc Lan: - Ừ.
Ngọc Văn cũng đứng dậy về, Trúc Lan thổn thức với Thanh Tuyết:
- Đều trưởng thành cả rồi, ta cũng không còn đất để dụng võ nữa.
Thanh Tuyết: - Các vị tiểu thư đều rất giỏi giang ạ.
Trúc Lan lấy làm kiêu ngạo, cô dạy dỗ mà!
Tin tức được truyền đi giữa nhóm nữ nhân rất nhanh, Trúc Lan cố ý cho người theo sát, chưởng quầy không giấu giếm, nguồn gốc trang sức của Diệp Oánh hết sức rõ ràng. Cách làm đúng là khiến người khác chán ghét!
Sau đó các vị tiểu thư lần lượt nhận được thiệp mời của Chu hầu phủ, mời tham gia lễ cập kê của Tam tiểu thư. Phủ Vĩnh An quốc công cũng nhận được thiệp mời, họ rất ngạc nhiên. Bởi vì tin tức chỉ được lưu truyền qua miệng các vị tiểu thư nên Thế tử phi hoàn toàn không biết, còn bàn với tướng công rồi quyết định để con gái tham gia.
Trác Á không muốn đi, Diệp Oánh càng không, thế như Thế tử phi đã nói thì phải nghe, Diệp Oánh là con dâu cả đại diện cho phủ Quốc Công nên nào dám giả bệnh.
Chu hầu phủ chuẩn bị tiệc tùng đãi khách trong lễ cập kê của Ngọc Điệp, Ngọc Văn thì tình ngày lành rồi rủ Minh Huy ra ngoài cùng mình. Minh Huy không đoán ra được suy nghĩ của Ngọc Văn, chi bằng hỏi thẳng:
- Muội rất ít khi ra ngoài, hôm nay tính đưa ca ca đi đâu?
Ngọc Văn cười nói:
- Ca ca nói sai rồi.
- Nói sao chỗ nào?
- Rõ ràng là ca ca đưa muội đi mở mang tầm mắt mà.
Minh Huy ngồi thẳng người lại, nói:
- Ngũ muội, muội đừng có gài hàng huynh nhé.
Hắn không muốn bị phạt đâu!
Ngọc Văn bật cười, nói:
- Yên tâm, muội không gài hàng huynh đâu.
Minh Huy bất an lắm, nhìn Ngọc Văn kiểu gì cũng giống như muốn đi gây chuyện:
- Hay muội bật mí cho ca ca biết trước được không?
- Muội đi chèn ép người ta.
Minh Huy: “???”
Ngọc Văn không nói gì thêm, chỉ lo nghịch chiếc khăn tay trong tay. Minh Huy giật thót, trong số các muội muội còn nhỏ tuổi, hắn không bao giờ coi thường Ngọc Văn có vẻ lười nhác, thoạt nhìn muội muội nằm lì cả ngày nhưng đầu óc rất nhạy bén đấy. Hắn từng nhìn thấy Ngũ thúc khảo bài Ngọc Văn, đến hắn còn hơi bị sốc nữa mà! -
Minh Huy muốn trở về phủ, hỏi:
- Sao muội không đi kiếm tiểu thúc thúc đi?
Ngọc Văn: - Tiêu thúc thúc đã đi trước một bước rồi.
Minh Huy: “...”
Rốt cuộc muội muội và tiểu thúc thúc đang chơi chiêu gì? Hắn có cảm giác như mình bị gạt ra bên lề vậy!
*
Chu hầu phủ
Trúc Lan thay quần áo xong, nói:
- Chúng ta cũng đi thôi.
Thanh Tuyết bật cười:
- Chắc chắn Ngũ tiểu thư không biết là lão phu nhân đã biết tỏng tòng tong rồi.
Trúc Lan nhướng mày, nói:
- Chuyến này chắc chắn sẽ rất thú vị đây.
Cô biết ngay con bé Ngọc Văn này đang nín nhịn lắm, Ngọc Nghi ra tay rồi nên con bé không tiện ra tay gì chứ. Rõ ràng con bé có tính toán khác, cô bảo Thanh Tuyết theo dõi sát sao, con bé này không hành sự một mình nó, mà còn rủ rê Xương Trung theo cùng.
Thanh Tuyết: - Lão phu nhân thật sự không dẫn các tiểu thư khác theo sao?
Trúc Lan: - Dẫn bọn chúng theo thì ta lộ là cái chắc.