Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau Trúc Lan cầm danh sách mới viết vào cung trình diện Thái hậu, Thái hậu lật xem 20 bản danh sách, mỗi bản có 50 trẻ, gần 1.000 cô nhi chia ra thành 20 nhóm. Nói:
- Bà làm việc cũng nhanh quá, ta còn tưởng đâu phải chờ mấy ngày.
Trúc Lan giải thích:
- Có sẵn ghi chép chi tiết rồi nên cũng không rắc rối lắm.
Thái hậu đặt danh sách xuống, nói:
- Tính ra thôn trang cô nhi chỉ mang tiếng là do ta phụ trách thôi, thôn trang được như hôm nay tất cả là nhờ công bà vất vả.
- Nếu không có Thái hậu thì thôn trang sẽ không phát triển thuận lợi được như vậy đâu.
Thái hậu khẽ cười, nói:
- Hoàng thượng rất coi trong mấy thôn trang cô nhi này, ta khỏi cần nói thẳng ra thì bà cũng hiểu mà.
Trúc Lan nín thở, chờ Thái hậu nói luôn những lời còn lại.
Thái hậu nói tiếp:
- Sau này đến cả ta cũng không gánh vác nổi tiếng thơm, nhưng Hoàng thượng có nói với ta là sẽ chia nam nữ ra riêng.
Nhịp thở của Trúc Lan trở lại bình thường. Cô đã có suy đoán từ trước rồi, cho dù cô có làm tốt đến đâu thì cô vẫn là phận nữ, giống như đến cả sách mà cô cũng phải dùng tên giả đấy thôi, thôn trang trở thành học đường hiển nhiên cô không gánh nổi trách nhiệm viện trưởng của học đường nam.
Trúc Lan mỉm cười, thưa:
- Thần phụ rất mừng.
Thái hậu lấy làm khó hiểu, mấy cái thôn trang đều là tâm huyết của Dương thị, ý tứ mà bà ấy biểu đạt rất rõ ràng rồi, bèn hỏi:
- Tại sao?
Ánh mắt Trúc Lan sáng lấp lánh, nói:
- Thần phụ mừng vì Hoàng thượng không bỏ rơi các bé gái ạ.
Thái hậu cũng cười theo:
- Đúng là đáng để vui mừng.
Trúc Lan bước những bước nhẹ tênh ra khỏi tẩm cung của Thái hậu, trên đường xuất cung gặp được Trân Nguyệt công chúa, cô hơi bất ngờ, chào hỏi:
- Công chúa!
Trân Nguyệt hơi ngượng ngùng, nói:
- Ta nghe bảo phu nhân vào cung nên mới cố ý chờ ở đây.
- Công chúa có chuyện gì sao?
Trân Nguyệt ra hiệu cho cung nữ mang sách lại, nói:
- Đây là sách mà Ngọc Văn cần, nhờ phu nhân đưa lại cho Ngọc Văn giúp ta.
Trúc Lan biết Ngọc Văn và Trân Nguyệt công chúa thường xuyên thư từ qua lại, bèn nhận sách rồi nói:
- Thần phụ thay Ngọc Văn cảm ơn công chúa.
Trân Nguyệt cười nói:
- Ta cũng thường nhờ Ngọc Văn tìm đồ giúp ta, ta không cản trở phu nhân nữa nhé.
Sau khi công chúa đi khỏi, Trúc Lan cũng không xem là sách gì. Cô luôn để ý quyền riêng tư của bọn trẻ.
Về đến nhà, cô bảo nha hoàn mang sách cho Ngọc Văn. Cô vừa thay quần áo xong thì Ngọc Văn đã đến nhà chính. -
Ngọc Văn cầm sách trong tay, nói:
- Đây là sách thuộc thư các trong cung, Trân Nguyệt công chúa sao chép một bản cho cháu.
- Sách trong thư các à!
Ngọc Văn tiếp lời:
- Hiệu sách ở Kinh Thành không có quyền này, cha tìm rất lâu nên cháu gái mới hỏi công chúa thử.
Trúc Lan nói: - Vậy cháu phải cảm ơn công chúa đấy.
Ngọc Văn mỉm cười gật đầu, đáp:
- Sau này cháu không phiền hà công chúa nữa đâu.
- Cháu có lòng hiếu thảo là tốt, bà nội tin cháu có chừng mực. Bé con không cần cố ý giải thích với bà nội.
Ngọc Văn mỉm cười, nói:
- Cháu nhờ vả công chúa đúng là không ổn cho lắm.
Trúc Lan chọt nhẹ lên trán Ngọc Văn, nói:
- Chuyện này có to tát gì đâu.
Ngọc Văn lại thầm nghĩ rằng sau này làm gì cũng phải cẩn thận hơn, kể cả quan hệ giữa nàng ấy và công chúa rất tốt:
- Bà nội, bà nội vừa đi thì Thái tử phi gửi thiệp mời tới, mới cháu gái và các tỷ muội tham gia tiệc thưởng trà.
Quản gia đã báo lại lúc Trúc Lan xuống xe ngựa rồi, cô nói:
- Đây là lần đầu tiên Thái tử phi mở tiệc chiêu đãi từ sau khi thành thân đến nay, sẽ mới rất nhiều người.
Ngọc Văn: - Dạ.
Thoắt cái đã đến ngày Thái tử phi mở tiệc mời khách, các tiểu thư chưa gả đi của Chu hầu phủ đều được mời. Ngọc Điệp và các tỷ muội trang điểm kỹ càng, cũng không phải để hơn thua mà là vì thể diện của Chu hầu phủ. Lần đầu tiên Thái tử phi mở tiệc đãi khách, toàn mời các tiểu thư chưa lập gia đình đủ thấy thiệp mời khó có nhường nào.
Trúc Lan không đoán ra ý đồ của Thái tử phi, lẽ nào chủ động tuyển Trắc phi cho Thái tử?
Không đúng, rõ ràng trong cung mong muốn Thái tử phi hạ sinh đích trưởng tử trước mà.
Trước cửa phủ Thái tử cực kỳ náo nhiệt, đám Ngọc Điệp không đến quá sớm, lúc xuống xe ngựa vừa khéo chạm mặt Trác Á - tiểu thư con của chính thất phủ Vĩnh An quốc công. Cạnh bên Trác Á là một vị phu nhân trẻ tuổi, thê tử mới cưới của Trác Cổ Du. Vốn dĩ đám người Ngọc Điệp không để ý lắm, nhưng khi nhìn thấy món đồ trang sức trên đầu vị phu nhân này sắc mặt của các tỷ muội lập tức thay đổi.
Từ sau khi Chu hầu gia đến tận cửa làm quê, Trác Á ghét hết tất cả những gì thuộc về Chu hầu phủ nên thái độ không mấy dễ chịu với các tiểu thư của Chu hầu phủ.
Ngọc Kiều cứ nhìn chằm chằm món đồ trang sức, nàng ấy tức điên lên được, Nhị bá mẫu thiết kế trang sức cho Tam tỷ tỷ, cho dù không phải y hệt nhưng cũng na ná đến sáu phần rồi. Nàng ấy đang định lên tiếng, lại bị Ngọc Điệp kéo lại:
- Chúng ta vào thôi.
Ngọc Điệp hít vào thật sâu, nàng ấy không thể om sòm ở cửa, sẽ khiến Chu gia mất mặt, cuối cùng vẫn nhịn không được bỏ lại một cái lườm đầy hung dữ rồi mới đi theo các tỷ tỷ.
Trác Á nổi xung thiên, hỏi:
- Họ có ý gì chứ?
Diệp Oánh cụp mi mắt, nói:
- Cũng không biết nữa.
Trác Á lại càng tức hơn, Chu hầu phủ quyền cao chức trọng nhưng nàng ta vẫn là tiểu thư của phủ Quốc Công mà!
Đám Ngọc Điệp đi vào khu vườn, mặt mày đã bình thường lại. Lâm Hi bước tới trước gọi:
- Biểu tỷ!
Thái tử phi cũng đi tới:
- Lâm Hi mới vừa nhắc đến các muội thì các muội đến rồi.
Đám Ngọc Điệp chào hỏi, Thái tử phi rất bận nên chỉ nói một câu rồi đi làm chuyện khác.
Lâm Hi cười nói:
- Hôm nay muội phụ Thái tử phi tiếp khách. Đi nào, muội đưa các tỷ đến chỗ ngồi nhé.
Ngọc Kiều nghe thấy giọng của Trác Á, trong lòng lại càng giận hơn. Chủ yếu là do tuổi còn quá nhỏ, không vui là không thể nào giấu được. Lâm Hi bèn hỏi:
- Sao vậy?
Ngọc Kiều kể lại vụ trang sức:
- Nhị bá mẫu đã nói là trang sức dùng trong lễ cập kê của Tam tỷ tỷ rồi, phải chi chưa nói rõ… mà cũng không đúng, cho dù không nói rõ thì cũng không nên sao chép kiểu dáng như vậy!
Ngọc Nghi liếc xéo tiểu muội một cái, Ngọc Kiều im re.
Lâm Hi nhìn qua, đúng là rất giọng cái mà Nhị cữu mẫu đặt chế tác. Hôm nay Diệp Oánh cài lên, sau này Tam biểu tỷ cập kê làm sao cài ra ngoài được nữa?
Ngọc Điệp là người giận nhất, nàng ấy giận vì đó là tâm huyết của mẫu thân:
- Mẹ sẽ buồn lắm.
Ngọc Văn: - Nhị bá mẫu sẽ nổi trận lôi đình thì có.
Nhưng Ngọc Nghi lại nhíu mày nói:
- Nhà chúng ta và nhà Diệp bá tước không có tới lui, nếu chỉ yêu thích kiểu dáng thì tỷ nghĩ bá tước phu nhân không ngu ngốc vậy đâu.
Ngọc Văn nhìn Diệp Oánh, nghĩ thầm trong bụng: chắc không phải do phủ Vĩnh An quốc công từng có toan tính với nàng ấy nên vị này mới cố tình đặc làm món trang sức na ná để khiến Hầu phủ khó chịu đấy chứ?
Ngọc Điệp nói: - Kệ họ đi, chúng ta nói chuyện khác.
Lân Hi đứng dậy, nói:
- Để muội qua đó coi thử.
Ngọc Điệp duỗi tay nhưng không giữ lại được. Hôm nay có quá nhiều người, Ngọc Điệp chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Hi đi qua đó.
Ngọc Nghi an ủi:
- Lâm Hi ý thức được mà.
Trác Á cứ chăm chăm nhìn Thái tử phi, Diệp Oánh kéo ống tay áo tiểu muội:
- Ánh mắt của muội lộ liễu quá.
Trác Á thôi không nhìn nữa, nói:
- Tẩu tẩu, trong vườn không có mấy người thân phận cao quý bằng muội.
Diệp Oánh lại không lạc quan bằng tiểu muội, phủ Vĩnh An Hầu không có thực quyền, trước mắt chỉ có tướng công là còn dùng được, có mỗi cái mác phủ Quốc Công. Mà các nhà mưu tranh vị trí Trắc phi của Thái tử thì có đủ mọi thứ từ quyền thế cho đến các mối quan hệ.
Diệp Oánh cảm nhận được có người đang nhìn mình, bắt gặp ánh mắt của An Hoà huyện chúa, lòng run lên, có cảm giác như bị nhịn thấu khiến nàng ta không dám nhìn thẳng.
Ngọc Văn thôi không nhìn nữa, Diệp Oánh chột dạ đã chứng minh suy đoán của nàng ấy là đúng. Nghĩ rằng một bộ trang sức thì Chu hầu phủ và phủ Bá tước sẽ không kết thù sao? Đúng là sẽ không, Chu hầu phủ mà so đo có khi lại nói Hầu phủ không coi ai ra gì, mà đồ trang sức cũng không hoàn toàn giống nhau, chỉ hơi na ná thôi.
Ngọc Văn âm thầm cười khẩy, thấy Diệp Oánh lén nhìn mình, nàng ấy đưa tay cầm lấy chén trà và nhẹ nhàng nâng lên. Khi Diệp Oánh ngoảnh đi lần nữa, nàng ấy mới uống trà trong tay, ánh mắt thật sự rất lạnh.