Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi tối Trúc Lan cố tình hỏi Chu Thư Nhân, nhận được đáp án Hoàng thượng chưa từng thảo luận với Chu Thư Nhân. Cô nghĩ rằng sẽ nhanh chóng có kết quả, nhưng không ngờ đợi một khoảng thời gian rồi mà chẳng có tin tức gì cả.
Vào một ngày nọ, tối đó Chu Thư Nhân trở về, vừa vào phòng là ra hiệu cho nhóm nha hoàn lui ra ngoài hết, nói:
- Hôm nay Hoàng thượng nói với anh về thôn trang cô nhi.
Trúc Lan hỏi: - Có kết quả rồi hả?
Chu Thư Nhân lắc đầu:
- Đâu có dễ vậy, Hoàng thượng phải tính toán tất cả các mặt.
- Thế thì hai người nói gì với nhau?
Chu Thư Nhân nói: - Hoàng thượng tâm sự cần phải chuẩn bị bộ sách chính quy, Thái y viện đang soạn lại sách y, anh cũng đưa ra đề nghị, cho từng nhóm trẻ ở thôn trang đi thực tập.
Trúc Lan: - Thực tập?
- Ừ, áp dụng thực tế những gì bọn trẻ được họ để Hoàng thượng thấy rõ năng lực của chúng.
Trúc Lan cau mày, nói:
- Bé trai con đỡ, chứ bé gái thì khó á.
Suy cho cùng vẫn là thời đại bất công, cho dù bé gái ở thôn trang không hề thua kém bé trai nhưng bé gái lại nhận được rất ít.
Chu Thư Nhân cũng bất lực lắm, địa vị của đàn bà phụ nữ ở thời cổ đại rất thấp. Anh an ủi:
- Cứ từ từ thôi.
Trúc Lan biết không thế muốn là được liền, khi mà địa vị của phái nữ còn chưa được nâng cao thì nói cái gì cũng vô ích.
Hôm sau Trúc Lan nhận được ý chỉ của Thái hậu, bảo cô sắp xếp cho từng nhóm trẻ đi thực tập và soạn danh sách gửi vào hoàng cung. Cô nghĩ thầm Hoàng thượng làm việc nhanh chóng thật, cô tiễn nữ quan truyền chỉ đi rồi bảo Thanh Tuyết đi lấy danh sách cô nhi.
Danh sách cô nhi không chỉ ghi chép tên tuổi, phía sau còn có thông tin cá nhân của đứa trẻ. Bên dưới thông tin là tình hình học tập, cả thành tích mỗi lần thi cử cũng được ghi chép hết sức chi tiết trong đó. Rồi cô sai quản gia chuẩn bị xe ngựa, gọi hai vợ chồng Lão Đại ra khỏi thành cùng mình.
Trên xe ngựa ra khỏi thành, Trúc Lan lật xem danh sách ghi tên, cô tập trung vào tên của các bé gái, Lý thị hỏi:
- Mẹ, bọn trẻ sẽ thực tập ở đâu ạ?
Trúc Lan rút tờ giấy nữ quan đưa cho cô ra, nói:
- Xưởng đóng tàu này, phường thuốc này.
Nơi thực tập chắc chắn không thể là sản nghiệp tư nhân, toàn là những chỗ do triều đình quản lý.
Lý thị hỏi: - Phường thuốc rất cần nhân lực sao?
- Ừ. Phương thuốc cần các bậc thầy bào chế dược liệu cũng như dược đồng xử lý dược liệu, năm nào phường thuốc cũng nhận thêm người.
Tiếc rằng cổ đại chú trọng nối nghiệp, sư phụ truyền cho đồ đệ, người thường muốn học cũng không tài nào tiếp xúc được, dẫn đến cho dù phường thuốc liên tục nhận người mỗi năm nhưng vẫn rất thiếu nhân lực. Không đủ nhân lực kéo theo sản xuất có hạn, tạo thành tình trạng khan hiếm thành phẩm và bá tánh bình thường khó mua được thuốc.
Lý thị: - Con còn tưởng đâu sẽ đến Y Bộ thực tập.
Trúc Lan cười nói:
- Bọn trẻ ở thôn trang học chưa đủ đâu.
Tiêu chuẩn Y Bộ quá cao, đến cả giúp việc còn không đủ tư cách thì tạm thời đừng nghĩ tới chuyện này.
Đến thôn trang rồi, Trúc Lan vừa xuống xe ngựa đã nhìn thấy một đám trẻ ở ngay cửa thôn trang, cô đưa mắt nhìn quản sự đầy nghi hoặc, hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Quản sự giải thích:
- Mấy đứa trẻ này sống ở các thôn quanh đây, bọn chúng to gan lớn dạ dám trèo tường vào thôn trang học trộm.
Trúc Lan thấy bọn trẻ cúi đầu, tức là biết mình đang làm sai. Bèn nói:
- Chuyện này có thường xảy ra không?
Chu lão đại tiếp lời:
- Mùa đông lạnh quá bọn trẻ không ra khỏi nhà, sau Tết nhiệt độ ngoài trời ấm hơn nên thường xảy ra tình huống tương tự lắm ạ.
Trúc Lan nghiêng đầu nói:
- Con về chưa từng nói với mẹ.
Chu lão đại vội vàng giải thích:
- Mấy chuyện này toàn là chuyện nhỏ nên con không nói với mẹ ạ.
Trúc Lan ra hiệu cho quản sự thả bọn trẻ đi, quản sự cũng phất tay bảo bọn trẻ về. Đám trẻ dám trèo tường chắc chắn rất lớn gan, bọn chúng đưa mắt nhìn nhau, không chịu về mà trái lại còn bước tới, đẩy một đứa ra nói chuyện:
- Lão phu nhân, chúng con có thể phụ việc trong thôn trang, chúng con không vào trong nghe giảng bài đâu, chỉ đứng ở bên ngoài thôi được không?
Trúc Lan dừng bước, nói:
- Ngươi cũng to gan quá đấy.
Bé trai khoảng chừng 11 - 12 tuổi nắm chặt lòng bàn tay không cho bản thân lùi bước, nói:
- Chúng con không có ý xấu.
Nó biết trong mấy thôn trang này toàn là cô nhi nên mới dám trèo tường, nó biết rõ trèo tường vào sẽ không sao. Sau vài lần đã chứng minh suy đoán của nó là đúng.
Trúc Lan nói với bọn trẻ:
- Hôm nay lạnh lắm đừng để nhiễm lạnh rồi đổ bệnh, các ngươi cứ về trước đi.
Nói xong Trúc Lan đi vào thôn trang, lúc cửa lớn đóng lại mới nói với quản sự:
- Sau này làm một tấm bảng ở cửa thôn trang, trên bảng viết vài chữ hoặc đề toán, rồi vẽ một loại cây thuốc thông dụng, cứ bảy ngày đổi nội dung một lần. Kiếm một người canh cửa biết chữ trông chừng, có đứa trẻ nào tới hỏi thì giảng cho bọn chúng.
Còn chuyện kéo dài được bao lâu thì phải xem thôn trang có thay đổi gì không.
Quản sự đáp: - Vâng ạ.
Sau đó Trúc Lan bận túi bụi tùng bùng, đầu tiên là chọn người ra từ danh sách, sau đó tự mình gặp hết một lượt những đứa trẻ này để điều chỉnh lại, khối lượng công việc không nhỏ. Nhị hoàng tử cũng đến, cô không rảnh đâu mà để ý Nhị hoàng tử mà cứ làm việc của mình thôi. Từng quyển danh sách mới được viết ra, trên đó sẽ ghi chép lại tình hình thực tập và mang về sau khi kết thúc thực tập.
Trúc Lan không cần tự tay làm, cô chỉ cần động não là được. Không tới mức tất bật quá, vẫn có thể ngồi xuống uống trà. Nhị hoàng tử ở lì bên cạnh không đi, đã biết là ý chỉ của Thái hậu rồi, nhưng khiến y bất ngờ là năng lực của Chu hầu phu nhân. Y nghĩ một ngày không thể xử lý xong được, nào ngờ mới tới chiều đã hoàn tất rồi. -
Y lật xem danh sách Chu hầu phu nhân mang đến, hỏi Chu thế tử:
- Đây là ý tưởng của Chu hầu gia à?
Chu lão đại lắc đầu, đáp:
- Đây là ý của mẹ thần ạ.
Nhị hoàng tử đặt quyển sổ xuống, nói:
- Lão phu nhân khiến người ta phải khâm phục.
Chu lão đại cũng cảm thấy tự hào, nói:
- Mẹ thần đúng là rất giỏi ạ.
Hắn cảm thấy cả cha và mẹ của hắn đều giỏi như nhau.
Nhị hoàng tử cười gượng, y vẫn không chịu rời đi, trộm nghĩ về việc hưởng sái thành quả của người khác, lại nghĩ thầm may mắn Chu hầu phu nhân chỉ là phận đàn bà chứ không muốn nẫng tay trên cũng khó!
Trúc Lan từ thôn trang về Kinh Thành, cô nhìn đồng hồ trong xe rồi nói:
- Vòng đến Hộ Bộ đi.
Lý thị ngồi trong xe ngựa thấy không được tự nhiên, nói:
- Mẹ ơi, vậy con qua ngồi cùng xe ngựa với tướng công nha.
Trúc Lan ra hiệu cho xe ngựa dừng lại, nói:
- Các con không cần đi cùng, cứ về nhà trước đi.
Lý thị muốn nói chuyện nhưng đã bị Chu lão đại cướp lời:
- Dạ mẹ, chúng con về nhà trước đây.
Trúc Lan phất tay, nói:
- Đi chậm một chút.
Lý thị thấy xe ngựa của mẹ chồng đi rồi mới đạp chân tướng công, nói:
- Ta lo cho mẹ.
Chu lão đại hết nói nổi, từ sau khi nhạc phụ và nhạc mẫu qua đời, thê tử dính mẹ dữ lắm, hắn nói:
- Chắc chắn cha không muốn nhìn thấy chúng ta.
Lý thị ủ rũ, chừng ấy năm rồi mà thị vẫn sợ cha chồng.
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân vừa ra khỏi nha môn đã nhìn thấy Thanh Tuyết đứng cạnh xe ngựa, anh bước nhanh hơn thì thấy vợ đang ngồi trong xe ngựa. Tưởng rằng xảy ra chuyện gì, anh liền nhảy lên xe:
- Tự tới đây đón anh là xảy ra chuyện gì rồi hả?
Trúc Lan bảo Chu Thư Nhân đừng căng thẳng, nói:
- Hôm nay em vừa ra khỏi thành về, thấy vẫn còn sớm nên tới đón anh về nhà. Đúng là cảm giác đón anh về nhà rất tuyệt.
Chu Thư Nhân cười:
- Vậy em đến đón anh mỗi ngày đi?
Trúc Lan bật cười:
- Anh không sợ bị người ta đàm tiếu hả?
Nếu cô dám tới đón anh mỗi ngày thì cả Kinh Thành này sẽ đàm tiếu Chu Thư Nhân!
Chu Thư Nhân: - Anh thích là được.
Trúc Lan: - Coi anh vui chưa kìa!
Chu Thư Nhân hỏi: - Sao hôm nay lại ra khỏi Kinh Thành?
Trúc Lan kể lại ý chỉ của Thái hậu, nói:
- Thấy em làm việc nhanh chóng chưa, ngày mai có thể báo cáo lại cho Thái hậu rồi.
Chu Thư Nhân: - Rồi rồi, em là giỏi nhất.
Mặc dù Trúc Lan bận rộn cả ngày, nhưng lại rất có tinh thần:
- Hôm nay Nhị hoàng tử cũng ở thôn trang.
Chu Thư Nhân không quá bất ngờ, nói:
- Lòng dạ lớn đấy.
Trúc Lan: - Ai bảo Nhị hoàng tử ở Lễ bộ cơ chứ!