Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quách thị không vui, hỏi:
- Sao thiếp lại không thể cho con mình?
Liễu đại nhân tiếc khối vật liệu của mình, nói:
- Cái đó ta để dành điêu khắc con dấu cho mình mà!
Quách thị: - Con trai muốn chọn một khối vật liệu nhưng nhà kho lớn không có khối nào phù hợp, thiếp mới bảo nó đến nhà kho nhỏ của chàng xem thử. Trước Tết bận tối mặt tối mũi quên nói với chàng, giờ thiếp nhận lỗi với chàng không được hay gì?
Liễu đại nhân ôm một bụng tức, không thể nào trút lên người thê tử được, trong lòng buồn bực hết biết, nói:
- Đó là khối vật liệu không dễ gì ta mới có được.
Ông ấy vẫn luôn để đó không nỡ dùng, hễ nghĩ tới là bực hết cả mình. Bản thân thì không nỡ dùng, để cho tên tiểu tử thúi đó cầm đi mất.
Quách thị cười nói:
- Được rồi, đừng có giận nữa. Chu tam tiểu thư đến tuổi cập kê, con trai của chàng muốn tặng món quà nhân lễ cập kê thôi. Chàng cũng muốn cưới con dâu về càng sớm càng tốt mà phải không?
Liễu đại nhân đứng dậy nói:
- Không được, ta phải đi cất lại những món đồ quý giá mới được.
Quách thị thấy tướng công hấp tấp chạy đi, nghĩ thầm trong bụng: đáng đời, cho ông hà tiện công cóc nè!
Tết đến, năm Thịnh Huy thứ 10, Chu hầu phủ không tiết mục gì náo nhiệt, đón một năm mới giản dị. Hai vợ chồng Chu Thư Nhân thích thảnh thơi ở lì trong nhà chính cho qua năm mới, việc tiếp đón khách khứa đến chúc tết được giao lại cho phu thê Chu lão đại. Minh Vân không có ở nhà, Minh Đằng ở phủ Vinh An Hầu nên Minh Huy bị bắt làm “c* li" giúp việc.
Liễu Nguyên Bác và Vu Việt Dương đã đính ước rồi, chọn cùng một ngày đến nhà chúc Tết. Trùng hợp làm sao, cả hai lại đến Hầu phủ vào buổi sáng. Vẻ mặt của Liễu Nguyên Bác hơi mất tự nhiên, hỏi:
- Sao huynh cứ dòm đầu gối của ta hoài vậy?
- Ta cảm thấy Liễu huynh đi đứng hơi mất tự nhiên.
Liễu Nguyên Bác không nhận ra ý cười trong mắt Vu Việt Dương, y hắn giọng nói:
- Hồi Tết lúc dập đầu đụng trúng đầu gối.
- Ò…
Chữ ò hơi nhựa.
Lỗ tai Liễu Nguyên Bác đỏ ửng, cha bắt phạt y, y phải quỳ rất lâu, nếu không phải Tết đến thì y còn quỳ lâu hơn!
Vu Việt Dương đi vào phủ trước, Liễu Nguyên Bác sờ mũi rồi vội đuổi theo. Cả hai đến phủ bèn đi đến nhà chính đầu tiên. Trúc Lan đợi hai cậu nhóc chúc tết xong, mới lấy bao lì xì đã chuẩn bị sẵn ra:
- Năm mới chúc cho các cháu vạn sự như ý.
Chu Thư Nhân thấy hai cậu nhóc sợ mình, phất tay bảo bọn chúng đi ra ngoài.
Chờ người đi rồi Chu Thư Nhân mới hỏi:
- Anh đáng sợ lắm sao?
- Đâu đâu trong Kinh Thành cũng có truyền thuyết về anh, anh nói thử xem?
Chu Thư Nhân vui vẻ nói:
- Vậy anh đây phải làm ra nhiều truyền thuyết hơn nữa mới được.
Trúc Lan đứng dậy, nói:
- Xong rồi trở thành truyền thuyết hù mấy đứa con nít khóc luôn hả?
Chu Thư Nhân cảm thấy như vậy cũng hay, thấy vợ đã đi xe bèn đuổi theo hỏi:
- Sao em đi rồi?
Trúc Lan nói: - Em muốn vẽ tranh.
- Anh vẽ với em.
- Anh đừng có phá em là được.
Thanh Tuyết ra hiệu cho nha hoàn trong phòng đi ra ngoài hết, nhóm nha hoàn mỉm cười, tình cảm của lão gia và lão phu nhân tốt quá. -
Liễu Nguyên Bác và Vu Việt Dương ở bên kia chúc tết các trưởng bối khác của Chu gia, nhận được một đống bao lì xì mới nhìn thấy vị hôn thê. Ngọc Điệp sắp cập kê, nàng ấy không còn thoải mái ở trước mặt vị hôn phu giống như trước kia nữa mà thẹn thùng quay đầu đi khi bắt gặp ánh mặt của vị hôn phu.
Đầu ngón tay Liễu Nguyên Bác chạm lên đầu gối của mình, để có thể cưới được thê tử sớm hơn thì bị phạt cũng đáng:
- Hoa đăng do ta tự làm, muội xem thử có thích hình vẽ trên đó không?
Lỗ tai Ngọc Điệp đỏ ừng, đáp: - Được.
Vu Việt Dương cảm thấy mình không sánh bằng, hình như y rất ít khi nào tự tay làm quà cho vị hôn thê. Quà cáp toàn là y tìm mua.
Minh Huy tằng hắng một tiếng, cả một đám người sống sờ sờ như họ đang ở đây mà mấy đứa này lại tán tỉnh nhau như vậy có được không?
Hiếm khi thấy Ngọc Văn có tinh thần xem kịch, nàng ấy cầm quạt che mặt giấu đi nụ cười nơi khóe môi.
Ngọc Điệp đỏ mặt nói:
- Chúng ta chơi trò chơi đi!
Ngọc Kiều ồn ào:
- Tam tỷ mắc cỡ hả?
Ngọc Điệp nghiến răng nói:
- Lát nữa sẽ xử muội sau.
Ngọc Kiều không sợ, lẩm bẩm:
- Hổ giấy thẹn thùng.
Minh Tịnh tiếp lời:
- Rõ ràng là con cua bị luộc chín mà!
Cả phòng cười rần rần, sắc mặt Ngọc Điệp lại càng đỏ hơn. Liễu Nguyệt Bác thấy hơi hoảng hốt trong lòng, mồm mép các huynh đệ tỷ muội của thê tử tương lai quá lợi hại!
Sau năm mới, cả Kinh Thành thảo luận chuyện Diệp bá tước gả con gái vào phủ Vĩnh An quốc công. Lần trước khi đưa sính lễ đã khiến người ta phải xúm lại xem rồi, sau Tết trời vẫn rất rét nhưng không tài nào cản được người ta đi xem của hồi môn.
Diệp bá tước gả con gái có thể nói là cho của hồi môn dài mười dặm, vừa khiêng của hồi môn đi ra ngoài là mọi người lập tức bàn tán xôn xao hết cả lên. Trúc Lan cũng bị Lý thị kéo đi hóng hớt, nói:
- Của hồi môn của phủ bá tước có rất nhiều đất đai đấy.
Lý thị đứng bên cửa sổ nói:
- Cho của hồi môn dày thật.
Trúc Lan: - Năm ngoái Xương Trung nhìn thấy Trác Cổ Du và Diệp Cảnh đi cùng nhau. Hai nhà đã bắt tay với nhau rồi, của hồi môn để tỏ thành ý thôi.
Lý thị: - Cũng may là con chỉ có một đứa con gái.
Trúc Lan cười nói:
- Con trai cũng cần ra sính lễ mà.
Mặt mày Lý thị giãn ra, nói:
- Đại phòng chỉ còn lại Minh Huy và Minh Tịnh, mà phần của Minh Huy thì chuẩn bị xong rồi.
Thanh Tuyết đi vào nói:
- Lão phu nhân, Trần thái phi cũng đang ở quán trà. Thái phi mời phu nhân qua uống trà ạ.
Trúc Lan đứng dậy, nói:
- Chúng ta đi qua đó thôi.
Trong phòng riêng của Trần thái phi còn có Tề vương phi, mẹ chồng nàng dâu bọn họ không biết đang thảo luận chuyện gì bắt đầu cãi nhau. Nhìn thấy Trúc Lan mới im lặng, Trần thái phi nói:
- Để bà cười chê rồi.
Trúc Lan thấy Thái phi đang cầm quyển sách trong tay, cười nói:
- Đang thảo luận tình tiết trong thoại bản hả?
Trần thái phi cười: - Đúng vậy.
Trúc Lan ngồi xuống nói:
- Thái phi đang định viết thoại bản mới sao?
Trần thái phi rất biết ơn Dương thị, nhờ Dương thị mà bà ta mới tìm được niềm vui trên đời:
- Ừm, nhiều người muốn đọc thoại bản mới quá.
Trước kia lúc Trúc Lan biết Trần thái phi viết thoại bản bán, cô hơi hoảng sợ, còn cố ý hỏi Chu Thư Nhân xem Thái Thượng Hoàng có để ý không? Nào ngờ Thái Thượng Hoàng thật sự không thèm để ý, dù sao cũng dùng tên giả, lại có Tề vương nên không mấy người biết Ngôn tiên sinh là ai, người biết nào dám truyền ra bên ngoài. Thế là sự nghiệp của Trần thái phi phất lên ở tuổi già.
Trong số các vị Thái phi, Trần thái phi mê viết thoại bản, một người một lòng chăm sóc cháu trai, người còn lại sống như xuất gia sau khi Lương vương qua đời.
Trần thái phi đột nhiên nói:
- Bà có nhiều ý tưởng, chừng nào bà không còn bận chuyện cô nhi nữa thì viết thoại bản chung với ta được không?
Tề vương phi tằng hắng một tiếng, Trần thái phi mới chợt nhận ra mình nói lỡ lời.
Trúc Lan không tỏ thái độ gì cả:
- Thái phi biết được chuyện gì sao?
Thư Nhân không biết, chưa nói cho cô nghe tin gì cả!
Ánh mắt Trần thái phi có chút lơ đãng, nghĩ rằng sớm hay muộn gì Dương thị cũng biết bèn nói:
- Dạo này ngày nào Tề vương cũng vào cung.
Trúc Lan không hỏi nữa, Hoàng thượng gọi các vương gia vào hỏi ý kiến khiến cô phải cảm thán cả Tề vương và Sở vương đều xứng đáng với ngôi vị đế vương. Tiếc thay!
Trần thái phi rất khâm phục Dương thị, con trai thường nói phải là Dương thị mới được, mà Dương thị còn là Phong Thanh tiên sinh nữa, bà ta nói:
- Tiếc cho bà thật.
Trúc Lan: - Hửm?
Tề vương phi đỡ trán, mẹ chồng không nhúng tay vào chuyện gì khiến nàng ta rất vui mừng, thế nhưng mẹ chồng sống thoải mái quá nên không còn cẩn thận giống như trước kia. Tuy nhiên, phu thê Chu hầu gia rất dễ khiến người ta tin tưởng chỉ vì đôi phu thê này sống quá lỗi lạc.
Trần thái phi khẽ cười:
- Trần gia của ta có nhiều nam nhi lắm, bà có suy xét đến việc chọn một đứa cháu rể Trần gia không?
Trúc Lan bật cười, chủ đề thay đổi xoành xoạch. Trần gia đúng là không tệ, thế nhưng Tề vương vẫn còn sờ sờ ra đó. Cho dù Trần gia có tốt thì tạm thời Chu gia cũng không có ý định kết thân!
Tề vương phi lại tằng hắng thêm cái nữa, Trần thái phi thở dài. Bà ta hiểu rõ con người Dương thị nên mới dám nói, Chu gia là một nhà sui gia rất tuyệt, cha của bà ta bệnh liệt giường mấy năm nay, đó giờ ráng uống thuốc là vì Trần gia. Nếu Trần gia có thể kết thân với Chu hầu phủ thì cha sẽ vui biết mấy, tiếc là Chu hầu phủ không muốn.