Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Triệu thị đi xuống lầu rồi mà trên mặt vẫn còn vương nét không vui. Thị đã bảo là chính thị thiết kế, mà bá tước phu nhân còn muốn dòm kỹ thiết kế trang sức nữa, nghĩ gì trong đầu, thị biết hết đấy.
Xuống đến tầng trệt, cửa hàng trang sức đang rất đông khách. Cuối năm, nữ quyến có chút của cải đều muốn mua thêm vài món trang sức. Triệu thị ra khỏi cửa hàng trang sức, muốn đi đến tiệm may mặc sát bên xem sản phẩm thêu thùa mới. Ngọc Văn đứng ở cửa nói:
- Nhị bá mẫu, con đến tiệm sách đằng trước nha!
Triệu thị quay đầu lại hỏi Ngọc Điệp và Ngọc Nghi:
- Các con thì sao?
Ngọc Nghi và Ngọc Điệp cảm thấy hứng thú với sản phẩm thêu thùa hơn, bèn bảo sẽ đi cùng đến tiệm may mặc. Hôm nay Ngọc Kiều không đến, tiểu cô nương bị cảm nhẹ nên ở nhà nghỉ ngơi rồi.
Ngọc Văn vừa vào tiệm sách, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Cố Thăng. Trong mắt ánh lên một chút ngạc nhiên, Cố Thăng cũng nhìn thấy Ngọc Văn thì ngớ người ra.
Cố Thăng hoàn hồn, trong tiệm sách khá đông người, y nghĩ ngợi rồi nói:
- Chào Ngũ tiểu thư.
Ngọc Văn mỉm cười: - Chào Cố công tử.
Hôm nay Cố Thăng theo Đại ca và Đại tẩu ra ngoài mua sắm, Tết năm nay có ý nghĩa rất trọng đại với nhà mình. Họ mua rất nhiều đồ để đón năm mới, mua xong hết thì Đại ca muốn dẫn Đại tẩu đi dạo khắp nơi một lúc, y và đầy tớ của mình mới chia ra, không ngờ lại gặp Huyện chúa.
Ngọc Văn đến mua thoại bản, hỏi tiểu nhị truyện mới của Ngôn tiên sinh rồi lấy ra khỏi kệ sách. Cố Thăng đứng im bất động, thoáng nhìn thoại bản. Hỏi:
- Ngũ tiểu thư rất thích thoại bản của Ngôn tiên sinh sao?
Ngọc Văn nghiêng đầu, hỏi:
- Huynh cũng từng đọc rồi hả?
Cố Thăng gật đầu:
- Ta và Ngô công tử từng đi xem kịch chuyển thể.
Ngọc Văn nhướng mày:
- Diễn có hay không?
Cố Thăng trầm mặc hồi lâu, đáp:
- Khác với những vở diễn trước kia… Ừm, sát với thực tế hơn.
Ngọc Văn cười nói:
- Ta rất thích thoại bản của Ngôn tiên sinh.
Cố Thăng cũng cười:
- Vậy ta cũng mua một quyển về đọc thử.
Ngọc Văn đặt quyển truyện trong tay lên tay Cố Thăng, nói:
- Quyển này tặng cho huynh đọc.
Cố Thăng chớp mắt: - Cảm ơn.
Tâm trạng Ngọc Văn rất tốt, nàng ấy xoay người lấy một quyển khác. Ai mà biết được Ngôn tiên sinh là Trần thái phi. Mấy năm gần đây Trần thái phi đam mê viết lách, không ít tiểu thư rất yêu.
Ngọc Văn chọn sách xong thì khẽ gật đầu với Cố Thăng, tính tiền rồi lấy sách rời đi. Cố Thăng vén màn, quay về xe ngựa và mở thoại bản ra, đôi mắt sáng đến lạ. Huyện chúa là người thực tế!
Tại sân khấu kịch
Xương Trung gặm lê đông lạnh, tâm trí không nằm ở sân khấu kịch. Hắn ăn hết nửa đĩa lê đông lạnh lúc nào không hay.
Trời rét căm căm mà Ngô Thế Hằng cũng cầm quạt theo, hắn phe phẩy quạt cảm thán:
- Nam nhân giả làm nữ nhân mà không hề kém cạnh nữ nhân.
Tứ hoàng tử: - Ỏ?
Xương Trung: “...”
Xương Trung ngẩng đầu nhìn lên sân khấu kịch, hắn rùng mình một cái. Êu!
Ngô Thế Hằng bật cười khanh khách, Tứ hoàng tử cười khẩy nói:
- Tý ta về hoàng cung sẽ thuật lại lời huynh nói cho Đại hoàng tỷ nghe.
Ngô Thế Hằng: “!!!”
Lúc này Xương Trung mới cười, duỗi tay tiếp tục gặm quả. Mặc dù sân khấu kịch không chán, nhưng hắn cũng không thích nơi này. Hắn ăn một quả lê đông lạnh để tĩnh tâm, hơi thở phả ra toàn là khí lạnh.
Cả đám Xương Trung ngồi ở phòng riêng trên lầu hai, gần đến cuối năm, nha môn nào cũng được nghỉ, hôm nay có không ít quan viên đến sân khấu kịch. Trong vườn chật kín, thi thoảng lại có tiếng trầm trồ khen ngợi, và rất nhiều âm thanh ném tiền thưởng, lối sống cách biệt một trời một vực với bá tánh.
Ngô Thế Hằng lần mò lên đĩa lê đông lạnh, mò hoài không thấy gì cả, hắn quay đầu lại nhìn, lập tức cạn lời:
- Hừ, ngươi ăn cả một đĩa không sợ bị đau bụng à!
Xương Trung mới hoàn hồn từ dòng suy nghĩ, đáp:
- Ta ăn uống khỏe, huynh muốn ăn thì gọi thêm một đĩa đi.
Ngô Thế Hằng: - Ngươi không vui hả?
Xương Trung lấy khăn lau tay, nói:
- Ta chỉ hơi nhiều cảm xúc thôi.
Ngô Thế Hằng không biết Xương Trung đang nhiều cảm xúc vụ gì, ra hiệu cho tiểu nhi bưng lên một đĩa lê đông lạnh rồi quay đầu tiếp tục nghe ca kịch.
Một vở tuồng khép lại, Xương Trung muốn về nhà, Tứ hoàng tử phải về hoàng cung, chỉ có Ngô Thế Hằng là chơi chưa đủ. Cả đám xuống lầu, Ngô Thế Hằng gõ quạt vào lòng bàn tay:
- Uầy, đây chẳng phải là Trác công tử sao?
Trác Cổ Du cau mày, chào hỏi Tứ hoàng tử:
- Tham kiến điện hạ.
Tứ hoàng tử không hề tỏ ra không thích, cho dù nó chẳng ưa gì Trác Cổ Du:
- Miễn lễ.
Ngô Thế Hằng quay đầu, không thèm để ý Trác Cổ Du mà đi trước một bước. Xương Trung không hó hé tiếng nào đi theo sau, Tứ hoàng tử khẽ gật đầu rồi cũng đi mất.
Diệp Cảnh hỏi: - Sao phò mã tương lai lại có thái độ thù địch với huynh vậy?
Trác Cổ Du cau mày: - Ta cũng không biết.
Dạo này mỗi lần phò mã nhìn thấy y là cứ chướng khí, y nghĩ nát óc cũng không hiểu được mình lại làm phật lòng người ta chỗ nào.
Diệp Cảnh trầm giọng nói:
- Ngô công tử được Hoàng thượng thích, Thái tử và các vị hoàng tử cũng rất khách khí với y, nếu có chỗ nào không hài lòng thì giải quyết cho ổn thỏa đi, ta không nghĩ rằng Ngô công tử là chính nhân quân tử gì đâu.
Phò mã tương lai làm gì cũng rất tùy hứng, người thích làm gì thì làm như hắn khó mà đảm bảo sẽ không lén mách lẻo với Hoàng thượng.
Trác Cổ Du đáp lại: - Ta sẽ giải quyết.
Ngày 29 tháng Chạp, ngày mai là giao thừa rồi. Trúc Lan và Chu Thư Nhân đang ăn điểm tâm trong ánh mắt đầy mong đợi của Minh Tịnh.
Minh Tịnh háo hức hỏi:
- Ông nội, bà nội, hương vị điểm tâm thế nào?
Trúc Lan khá bất ngờ, nói:
- Bà nội chỉ nghĩ rằng cháu thích ăn thôi, không ngờ cháu nấu nướng cũng rất gì và này nọ.
Minh Tịnh nhìn sang ông nội: - Ông nội!
Thư Nhân uống miếng trà cho dễ nuốt điểm tâm trong miệng, nói:
- Rất được, nhóc con làm điểm tâm mang đến đây chắc không phải chỉ vì muốn cho ông bà nội ăn thử đúng không?
Minh Tịnh: - Cháu muốn học nấu ăn mà cha không cho, đĩa điểm tâm này là cháu lén làm đấy.
Thư Nhân nghiêm nghị:
- Cha cháu không cho thì cháu nghĩ rằng ông nội sẽ tán thành à?
Minh Tịnh hơi sợ sệt co rụt cổ lại, đưa mắt nhìn sang bà nội, thấy bà nội nháy mắt với mình, hắn hết sợ ngay:
- Ông nội là người tiến bộ nhất trong lòng cháu trai mà!
Chu Thư Nhân khẽ hừ, thái độ nịnh nọt của Minh Tịnh y chang mẹ nó:
- Cháu muốn học cũng được…
Minh Tĩnh phấn khởi: - Ông nội là tốt nhất!
- Nhưng đừng mừng vội, cháu phải chọn một trong cầm kỳ thi họa và học cho tinh thông thì cháu mới được học nấu ăn. Chưa hết, không cho phép cháu lơ là việc học.
Minh Tịnh: - … Làm khó cháu quá.
- Cháu cũng có thể không đồng ý.
Minh Tĩnh lại nhìn bà nội, lần này bà nội chỉ lật khăn tay xem hình thêu chứ không có cho gợi ý nữa, tức là tán thành lời ông nội rồi, gương mặt bầu bĩnh của Minh Tịnh nhăn nhó như chóp bánh bao:
- Cháu đồng ý ạ.
Chu Thư Nhân đuổi cháu trai đi, rồi nói với vợ:
- Con cháu nhiều đúng là của nợ mà.
Trúc Lan lườm anh:
- Em thấy anh gánh nỡ mà còn rất vui vẻ kìa. -
*
Liễu gia
Liễu đại nhân đến nhà kho tìm vật liệu khắc con dấu, lục lọi vài lần mà không tìm thấy đâu:
- Không đúng, rõ ràng là để trên tủ mà. Sao lại không thấy?
Đầy tớ: - Lâu rồi lão gia không đến, có khi nào lão gia nhớ lầm không ạ?
Liễu đại nhân: - Không nhớ lầm đâu.
Ông ấy nắm rõ trong lòng những thứ quý giá để ở chỗ nào.
Ông ấy ra khỏi nhà kho, đi nhanh về viện:
- Nương tử, nàng có vào nhà kho nhỏ của ta không?
Quách thị không thèm ngẩng đầu lên, nói:
- Không có, đồ trong nhà kho nhỏ toàn là quỹ đen của chàng mà.
Liễu đại nhân lấy làm lạ:
- Vậy vật liệu dùng để điêu khắc con dấu của ta chạy đi đâu chứ?
Quách thị bỗng vỗ đầu mình một cái, nói:
- Coi đầu óc của thiếp kìa, mấy ngày trước đó thiếp có đưa chìa khóa nhà kho nhỏ của chàng cho Nguyên Bác.
Giọng của Liễu đại nhân lập tức trở nên the thé:
- Sao nàng có thể cho nó!