Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1670: Do Ai Chế Tác?

Trước Tiếp

Buổi tối Chu Thư Nhân về nhà nhìn thấy trái cây trên bàn, hai mắt hơi sáng rực lên:

- Ở đâu ra vậy?

- Hôm nay Lâm Tình về nhà mẹ đẻ, Lâm lão phu nhân bảo nó mang về.

Chu Thư Nhân cầm một quả ăn, nói:

- Lâm Tình trở về vì đường huynh của nó vừa mới trở về phải không?

- Ừ.

- Lâm gia có tiện thể nhắn nhủ gì không?

Trúc Lan bảo Chu Thư Nhân đi thay quần áo trước, rồi cũng đi theo anh vào trong phòng. Nói:

- Không có, vị Kỷ đại nhân kia chỉ đi theo Nhị hoàng tử thôi nên Lâm gia không thèm để bụng.

Lâm gia là nhà quyền quý, lại là Ngự sử, Nhị hoàng tử có Lưu gia chống lưng cũng không dám đắc tội Lâm gia, huống chi bây giờ Lưu gia đang an phận rồi.

Chu Thư Nhân không nghĩ nữa, nói:

- Chắc chắn Hoàng thượng đã biết chuyện này, sang năm sẽ có quyết định về thôn trang thôi.

- Em thật sự không nỡ.

Từng chút một ở thôn trang đều là tâm huyết của cô.

Chu Thư Nhân không muốn vợ buồn, bèn nói sang chuyện khác:

- Anh nghe Đặng tú tài nói học trò ở trường tư đều đang đoán xem ai là Phong Thanh tiên sinh đấy.

Trúc Lan: - Hôm nay anh gặp Đặng tú tài à?

Mấy năm nay Đặng tú tài vẫn luôn làm việc cho Chu gia, Chu hầu phủ phất lên thì hắn cũng thuận nước đẩy thuyền. Cả Kinh Thành đều biết Đặng tú tài có Chu hầu phủ chống lưng, cuộc sống rất khá. Đặng Vân được Chu gia truyền cảm hứng học hành, sau khi trúng cử không tiếp tục tham gia khoa cử nữa. Bây giờ Đặng tú tài đã giao lại phần lớn công việc cho Đặng Vân rồi.

Chu Thư Nhân: - Ừm, hồi trưa có uống trà với hắn. Bây giờ hắn thảnh thơi rồi, phúc hậu hơn hẳn.

Lâu rồi Trúc Lan không gặp Đặng tú tài, sau khi cô giao Hầu phủ lại cho Lý thị, rất ít khi cô nhúng tay vào chuyện trong phủ, đó giờ là phu thê Lão Đại tới lui với Đặng gia. Cô nói:

- Hắn cũng một bó tuổi rồi.

Chu Thư Nhân đã thay quần áo xong, đáp: - Ừ.

Trúc Lan hỏi: - Hắn kiếm anh chỉ để uống trà thôi à?

Chu Thư Nhân: - Ừ.

Trúc Lan không nói về Đặng tú tài nữa:

- Hôm nay có làm thịt bò nấu nước tương.

Chu Thư Nhân nhấc chân đi ra ngoài, nói:

- Thế thì anh phải ăn nhiều mới được.

- Ăn nhiều khó tiêu.

Nói chuyện một lúc, Chu Thư Nhân thấy bàn ăn đã được dọn xong, trên dĩa chỉ có vài miếng thịt bò ít ỏi, anh nói:

- Tàn nhẫn thật đấy!

Trúc Lan nhìn bụng chồng mình, nói:

- Ăn nhiều là bao tử khó chịu đấy.

Chu Thư Nhân xoa cái bụng không nên thân của mình, nói:

- Ủa mà, sao Xương Trung không đến đây ăn chung?

Trúc Lan: - Nó không muốn làm anh thấy thèm.

Chu Thư Nhân thổi râu. Sợ anh thấy thèm gì chứ, rõ ràng thằng nhóc đó muốn ăn mảnh.

 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã cuối năm. Minh Thụy viết thư nói rõ không thể trở về ăn Tết, trong nhà không đông đủ người. Vinh Dụ Đãng lại qua đời chưa được bao lâu, Tết đến mà Chu hầu phủ cũng không náo nhiệt cho lắm.

Còn mấy ngày nữa là đến Tết rồi, Chu Thư Nhân nghỉ ngơi ở nhà, Trúc Lan bèn hỏi:

- Anh có muốn đến thôn trang với em không?

Chu Thư Nhân: - Em và Xương Lễ đã chuẩn bị thịt và mì cho các thôn trang rồi mà? Còn phải tự mình đi sao?

Trúc Lan lườm nguýt anh, nói:

- Anh lười vận động thì có.

Chu Thư Nhân nằm trên ghế bập bênh, nói:

- Anh thật sự không muốn ra ngoài, nằm trong phòng thoải mái biết bao. Nhà ta chỉ có Ngọc Văn là biết hưởng thụ thôi!

Phòng ốc ấm áp, duỗi tay là lấy được trái cây và điểm tâm ngay, mệt thì đi ngủ, đúng là những tháng ngày trên mây!

Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân thật sự không muốn ra ngoài, cô cũng không ép buộc anh phải ra ngoài. Nói:

- Vậy để phu thê Lão Đại đi thôn trang một chuyến.

Chu Thư Nhân nghiêng đầu, hỏi:

- Xương Nghĩa không đi hả?

Trúc Lan: - Minh thụy không hồi kinh, bọn chúng đi thì khiên cưỡng quá.

Chu Thư Nhân tiếp tục đung đưa ghế bập bênh, nói:

- Năm nay bọn trẻ ở thôn trang được ăn sủi cảo no luôn.

Trúc Lan cười khẩy, nói:

- Thật vậy!

Năm ngoái chỉ có nhà mình gửi bột mì và thịt đến cho bọn trẻ, toàn là những thằng nhóc choai choai đang tuổi ăn tuổi lớn, không thể nào ăn sủi cảo no, chỉ có thể ăn lấy hương lấy hoa. Năm nay quà quyên góp nhiều đến nỗi bột mì chất đống trong kho.

Chu Thư Nhân hỏi: - Thanh Tuyết đi gọi Xương Trung sao còn chưa về?

Vừa mới nói xong Thanh Tuyết đã đi vào, thưa:

- Tứ hoàng tử và Ngô công tử tới, Xương Trung công tử đang tiếp khách ạ.

Chu Thư Nhân ra hiệu đã biết:

- Chăm tới thật đấy.

- Đúng vậy, mới tới hai ngày trước mà.

Chu Thư Nhân không lo lắng về con trai út, con trai út rất có chừng mực. Vả lại con trai út giao lưu với Tứ hoàng tử và Ngô công tử cũng không có gì là không tốt.

 

Viện của Xương Trung

Ngô Thế Hằng nói: - Ngươi nhanh lên coi, ta và điện hạ cố tình tới đón ngươi đi xem hí kịch đấy. Thấy ưu ái dữ chưa!

Xương Trung thật sự không muốn đi xem hí kịch, nói:

- Ta còn phải cảm ơn huynh và Tứ hoàng tử đã ưu ái ta à!

Tứ hoàng tử đang lật văn chương do Xương Trung viết, hỏi:

- Đây là văn chương ngươi mới viết hả?

- Hôm qua cha ta ra đề.

Tứ hoàng tử vui vẻ trong lòng, đề bài khá giống với đề bài phụ hoàng cho. Văn chương nó viết bị phụ hoàng chê, bắt nó viết lại lần nữa. Hôm nay xuất cung là để đổi gió, không ngờ…

- Trên đây là lời bình của Chu hầu gia à?

Xương Trung không hề nghĩ nhiều, đáp: - Ừ.

Hắn vốn cho rằng luận điểm văn chương mình viết rất tốt, nào ngờ hôm qua ê chề. Cha phê bình hoàn toàn không hề nương tay!

Tứ hoàng tử thấy Ngô Thế Hằng nôn nóng, bèn cất giọng nói:

- Huynh đừng có hối Xương Trung nữa, chúng ta đâu có gấp.

Nói đoạn, hai mắt chăm chú nhìn lời bình, âm thầm nhớ kỹ trong lòng, định bụng tối nay trở về thức xuyên đêm viết ra một áng văn chương!

Ngô Thế Hằng mới phát hiện ra có chỗ không đúng, rõ ràng người nôn nóng nhất nãy giờ là điện hạ. Thấy điện hạ đi qua xem văn chương, hắn cũng xem thử. Sau khi xem xong, ánh mắt lập tức bắn về phía Xương Trung đang thay quần áo. Lời lẽ văn chương sắc bén, rất có ý tưởng. Quan trọng nhất là tầm nhìn trong áng văn!

Xương Trung cúi đầu nhìn mình, hỏi:

- Ta mặc sai chỗ nào hả?

Ngô Thế Hằng cười tủm tỉm, nói: - Bình thường.

*

Tại cửa hàng trang sức trong Kinh Thành

Con gái đến tuổi cập kê, Triệu thị tốn rất nhiều tâm huyết. Thị mang loại ngọc quý giá nhất đến nhờ cửa hàng chế tác trang sức, hôm nay dẫn đám Ngọc Điệp đi lấy trang sức.

Ngọc Điệp nhìn thấy đồ trang sức, trong mắt tràn ngập ngạc nhiên, giọng nói cũng hơi ngập ngừng:

- Mẹ… bộ trang sức này… bộ trang sức này có quý quá không?

Triệu thị cẩn thận v**t v* trang sức, miệng đáp:

- Không quý.

Ngọc Điệp biết là tấm lòng của cha mẹ, trong lòng cực kỳ cảm động. Bởi vì sắp sửa cập kê, mẹ đã cho nàng ấy xem danh sách của hồi môn. Mỗi một loại của hồi môn đều là tình yêu thương của cha mẹ, nàng ấy là con gái lại là đứa trẻ bị sinh non nên cha mẹ thật sự cưng chiều nàng ấy. -

Triệu thị bảo chưởng quầy đóng hộp trang sức, chưởng thầy nhận lời rồi cẩn thận bước tới.

- Khoan đã! - Triệu thị khó chịu quay đầu lại, nhìn thấy một vị phu nhân ăn mặc lộng lẫy đi tới, mắt thì dán chặt vào đồ trang sức, nói: - Đẹp thật!

Triệu thị nhận ra là ai: - Diệp bá tước phu nhân?

Bá tước phu nhân cũng nhận ra Triệu thị rồi, trên mặt đầy vẻ xấu hổ:

- Là phu nhân à!

Triệu thị cố nén sự không vui xuống, hỏi:

- Phu nhân cũng tới chọn trang sức sao?

Bá tước phu nhân: - Tại sắp đến ngày thành thân đã chốt với phủ Vĩnh An quốc công rồi, ta tới mua ít trang sức cho con gái.

Triệu thị ra hiệu cho chưởng quầy gói trang sức lại, nói:

- Phu nhân cứ từ từ xem, gần Tết cửa hàng có thêm rất nhiều kiểu mới.

Bá tước phu nhân vẫn không kìm được, hỏi:

- Bộ trang sức này là như thế nào?

Triệu thị đã mất kiên nhẫn, đáp:

- Cái này cho con gái ta, con gái ta sắp cập kê.

Bá tước phu nhân muốn cho con gái mình thứ tốt nhất, nên vẫn hỏi thẳng:

- Ta thấy kiểu dáng của bộ trang sức này vừa mới mẻ vừa độc đáo, là do ai chế tác vậy?

Thị không dám cướp đoạt, đành phải lấy lùi làm tiến, tiếp tục hỏi xem do ai thiết kế, thị cũng đặt làm riêng cho con gái một bộ.

Trước Tiếp