Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1668: Mở Mang

Trước Tiếp

Hoàng thượng lại cười:

- Hôm qua Thế Hằng có tiến cung thỉnh an.

Chu Thư Nhân nghe ra sự thích thú trong giọng nói của Hoàng thượng, đủ thấy ngài rất hài lòng về vị phò mã này. Vậy nên Trác Cổ Du so kè với phò mã tương lai thì làm gì có cửa thắng… không đúng, hoàn toàn không có cửa so.

Hoàng thượng nói tiếp:

- Năm xưa phủ Vĩnh An quốc công cướp đi rất nhiều đồ tốt nhỉ.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm là phò mã tương lai mách lẻo rồi, anh nói:

- Thần cũng không biết rõ lắm, ngài biết của cải của thần toàn là dành dụm từng chút mà có nên thần chưa từng được hưởng cảm giác giàu lên chỉ sau một đêm.

Hoàng thượng vui vẻ nói:

- Chu hầu phủ cũng dành dụm được một khối tài sản không nhỏ.

Chu Thư Nhân đắc ý, nói:

- Nương tử của thần là một quản gia cừ khôi.

Hoàng thượng cảm thán:

- Hầu phu nhân thật sự rất có năng lực, dạo này trẫm xem rất nhiều thư do Vinh Ân Khanh gửi về.

Chu Thư Nhân nghe xong lại xót Minh Thụy, đi đường vào mùa đông thì cháu trai phải vất vả cỡ nào chứ. Khoan bàn tới điều kiện sống, chỉ đi đường thôi đã quá lắm rồi. Anh nói:

- Minh Thụy có gửi thư về, thần cũng đọc kỹ rồi.

Hoàng thượng cười nói:

- Mở rộng sách toán ra các trường tư rất hiệu quả, bọn trẻ tiếp thu tốt. Dạo gần đây trẫm suy nghĩ rất nhiều…

Chu Thư Nhân giật mình, Hoàng thượng nhắc đến Vinh Ân Khanh… phải chăng đang chuẩn bị bắt đầu thay đổi từ thôn trang Kinh Giao?

Khoảng một khắc sau, Hoàng thượng muốn phê duyệt tấu chương tiếp nên Chu Thư Nhân và Cố Thăng cùng nhau xuất cung. Anh đi được vài bước bỗng dừng lại, ra hiệu cho Cố Thăng đi gần lại không cần giữ khoảng cách.

Cố Thăng cực kỳ căng thẳng trong lòng: - Hầu gia.

Chu Thư Nhân: - Ngươi cũng biết thanh danh của ngươi hiện tại như thế nào mà?

Cố Thăng giật thót, cẩn thận trả lời:

- Hạ quan biết ạ.

Dạo này rất ít người mua tranh của y, y cũng nghe được có người bàn tán sau lưng mình. Thì sao?

Y dành dụm được không ít bạc, mua thêm không ít của cải.

Chu Thư Nhân không hề quay đầu lại nhìn Cố Thăng mà tiếp tục đi về phía trước, nói:

- Trên cao phong cảnh rất đẹp.

Một lúc sau Cố Thăng mới hiểu ra, y đắn đo đáp:

- Hạ quan cảm thấy phong cảnh trước mặt sẽ tươi đẹp hơn.

Chu Thư Nhân nghiêng đầu hỏi:

- Ngươi có biết là nếu ngươi không cầu tiến để khoảng cách càng ngày càng rộng thì thứ đang chờ đợi ngươi là gì không?

Cố Thăng hơi nắm chặt tay, nói:

- Hạ quan biết rõ.

Vì vậy y mới làm bạn với phò mã tương lai, y cũng có suy tính mà.

Chu Thư Nhân nhướng mày không nói thêm nữa, nhưng thần sắc trên mặt cho thấy tâm tình của anh rất khá.

Cô Thăng bất an trong lòng, y không biết câu trả lời có khiến Hầu gia hài lòng hay không. Thấy Hầu gia đã đi xa, bèn nhấc chân đuổi theo.

 

Chu hầu phủ

Trúc Lan đọc thư của Minh Thụy. Hắn viết trong thư rằng mình đã hiểu được rất nhiều điều, cũng chứng kiến nhiều cảnh sinh ly tử biệt. Hắn từng tự tay chôn cất đứa trẻ qua đời, giữa những dòng chữ lộ ra cảm giác bất lực sâu sắc. Cháu trai viết thư cho cô, mong tìm thấy lời giải đáp.

Trúc Lan đứng dậy đi đến thư phòng, cô lấy giấy viết thư, sau khi sắp xếp lại từ ngữ, cô mới đặt bút viết. Ở thời hiện đại cũng chưa giải quyết được vấn đề cô nhi, huống hồ chi cổ đại điều kiện rất kém. Trước tiên cô an ủi cháu trai, kế đến viết ra dưới ngòi bút rằng mọi thứ cần phải từ từ, cái gì cũng có trình tự của nó, tạm thời chỉ có thể làm sao không thẹn với lương tâm thôi.

Cô viết thư xong, kiểm tra cẩn thận rồi mới nhét vào phong thư và thở dài. Thôn trang Kinh Giao có thể phát triển tốt không phải chỉ vì thân phận của cô mà còn là do nơi này thuộc Kinh Thành. Trong khi các châu rất khó mời được đại phu dạy học, gió lạnh thoảng qua một cái là trong lòng lại lo lắng. Điều kiện cổ đại quá kém, không biết bao nhiêu đứa trẻ đã qua đời trong mùa đông.

 của  -

Minh Thụy đang ở ngoài thành, hắn ho khan rồi, Vinh Ân Khanh rót nước cho hắn, nói:

- Lần này phải nghe ta. Chúng ta cứ ở lại trong thành, chờ ngươi hết bệnh mới tiếp tục lên đường.

Minh Thụy uống nước, nói:

- Là ta làm trễ nãi hành trình.

Vinh Ân Khanh nhận lấy chén trà, nói:

- Ngươi phải biết rằng bọn trẻ chết vì bệnh tật không phải là lỗi của ngươi.

Minh Thụy tựa đầu vào gối, nói:

- Ta hiểu chứ.

Chẳng qua trong lòng vẫn khó chịu, chuyến này nhìn thấy quá nhiều nên luôn chôn giấu trong lòng.

Vinh Ân Khanh nghĩ thầm đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời:

- Năm xưa lúc ta đi làm ăn buôn bán, loại người nào cũng từng gặp rồi.

Hắn đã quen với muôn kiếp nhân sinh, cho dù trở thành Vinh hầu gia, sống trong nhung lụa nhiều năm, lại có đủ nếp đủ tẻ thì lòng hắn cũng chưa từng bạc nhược đi nhiều. Hắn đến thôn trang Kinh Giao để tìm việc gì đó cho bản thân, hắn rất chú ý trong chuyện dạy dỗ bọn trẻ, hắn cảm thấy hài lòng hơn, ra khỏi Kinh Thành làm việc chủ yếu là vì bản thân hắn.

Minh Thụy lại ho khan, nói:

- Ta vẫn chưa trải nghiệm đủ.

Cho rằng tâm chí của mình đã vững, nào ngờ đúng là tự đánh giá cao bản thân.

Vinh Ân Khanh: - Bởi vậy mới nói ngươi hạnh phúc đó.

Đứa trẻ nào ở Chu hầu phủ cũng hạnh phúc hết. Có cha mẹ yêu thương, trong phủ không có chuyện rối ren, huynh đệ tình thâm, bao nhiêu người hâm mộ chứ.

Cho dù Minh Thụy chưa thấy những đứa trẻ khổ cực nhưng hắn cũng biết rõ bản thân rất hạnh phúc. Thê tử của hắn cũng lớn lên trong môi trường tốt, không có muội muội con của thiếp thất nào.

Vinh Ân Khanh nói tiếp:

- Bây giờ nhìn thấy mặt xấu của thế gian là chuyện tốt, chỉ khi phát hiện ra vấn đề mới có thể giải quyết vấn đề. Chúng ta không nên nghĩ mãi về sai lầm, mà phải suy nghĩ xem nên giải quyết vấn đề thế nào.

Nói đoạn, hắn đứng dậy vỗ vai Minh Thụy rồi ra hiệu cho Minh Thụy nghỉ ngơi.

Minh Thụy không đi nghỉ, trộm nghĩ suốt chặng đường này hắn học được rất nhiều điều từ Vinh Ân Khanh. Suy tư một hồi rồi nhắm mắt lại, nhớ lại thôn trang mình từng ở khi tháp tùng Thái tử vi hành, nhớ lại càng nhiều cũng tươi cười nhiều, sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ. -  

*

Thời gian trôi qua nhanh thật, thoắt cái đã bước sang tháng 12. Hết tháng 12 là năm mới, một năm lại sắp kết thúc. Cuối cùng thư ở thảo nguyên cũng được gửi đến Kinh Thành, Trúc Lan đọc thư xong thì bật cười thành tiếng:

- Minh Vân khổ chưa kìa, xem xem có một lá thư mà nhắc tới trái cây và rau xanh bao nhiêu lần?

Lý thị: - Lần này chuẩn bị nhiều hơn, tránh cho lại xảy ra tình trạng tuyết lớn chắn lối.

Trúc Lan nói: - Sản lượng rau tươi ở thôn trang rất cao, chừa lại đủ ăn là được, còn lại gửi cho Minh Vân hết đi, đừng chỉ gửi mỗi rau khô mà chuẩn bị thêm một ít rau tươi ngâm nước ấm đông lạnh đi.

Trước kia trong nhà không cần chuyển rau đến nơi xa xôi cho nên cũng chưa từng thử nghiên cứu. Sau khi Minh Vân đến thảo nguyên, phu thê Chu lão đại vắt óc suy nghĩ làm sao mới có thể tránh cho rau tươi mới bị trời lạnh làm hư khi chuyển đường xa vào mùa đông.

Lý thị cười nói:

- Chuẩn bị xong hết rồi ạ.

Trúc Lan lại nói:

- Đừng quên lê ướp lạnh đấy.

Vào thu Chu hầu phủ thu hoạch rất nhiều lê và hồng, bước sang mùa đông là ướp lạnh ngay. Chủ yếu là chuẩn bị cho Minh Vân.

Lý thị nói: - Mẹ, Minh Vân gửi nhiều thịt về lắm. Mẹ muốn chia luôn bây giờ hay chờ đến cuối năm rồi chia ạ?

- Chờ cuối năm rồi chia, tiếc là Minh Đằng không ăn được.

Chu hầu phủ ăn chay vì Tứ cữu hết 49 ngày, Chu Thư Nhân muốn ăn chay tiếp nhưng Hoàng thượng không cho. Bởi vì Chu Thư Nhân đã lớn tuổi, Hoàng thượng sợ giày vò thành bệnh. Riêng Minh Đằng cần phải ăn chay một năm, hắn kế thừa toàn bộ Vinh gia nên Chu gia không khuyên hắn nhiều.

Lý thị xót con trai, nói:

- Cũng may nó không bạc đãi cháu trai của con.

Trúc Lan bật cười:

- Trẻ con cần ăn đủ chất, Minh Đằng không hồ đồ vậy đâu.

Lý thị đã thoát khỏi cái chết của cha mẹ, nói:

- Mẹ, mấy ngày nay Minh Huy hay đi ra ngoài lắm. Không sao phải không?

- Bây giờ bình thường lại rồi.

Chuyện cướp sông đã kết thúc, con chốt thí mạng bị giết. Vả lại Minh Huy tới lui chỗ Ngô Thế Hằng nên vẫn được đảm bảo an toàn. Trong Kinh Thành có ai không biết Hoàng thượng rất hài lòng về phò mã tương lai, Ngô công tử thường xuyên vào cung thỉnh an và được giữ lại dùng cơm trong cung.

*

Buổi chiều

Chu lão đại từ Kinh Giao về, hắn đi thẳng đến nhà chính. Trúc Lan đang luyện chữ, nghe được một tiếng “mẹ" khiến tay cô run lên viết hư một tờ chữ viết:

- Con đã làm ông nội được mấy năm rồi mà sao còn l* m*ng vậy?

Chu lão đại: - Mẹ ơi đánh nhau rồi!

Trúc Lan không còn tâm trạng để ý chữ viết nữa, hỏi:

- Ai đánh nhau với ai?

 

Trước Tiếp