Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sắc mặt Ngô Thế Hằng không tốt đẹp gì cho cam, nhưng những gì được dạy từ bé giúp phò mã tương lai ngồi im không hề động đậy. Trong phòng đông người dễ bị người ta chú ý, hắn cũng không muốn giải thích nguồn gốc của bức tranh này. Hắn chỉ nhìn chằm chằm bức hoạ trước mặt, hắn chưa từng thấy bức hoạ nhưng lại biết nó.
Xương Trung cười cười. Hôm nay hắn đến để xem kịch, ấy vậy mà lại có thêm tuồng nữa!
Minh Huy ngồi ngay phía sau, lúc mấy người tiểu thúc nói chuyện, hắn vẫn luôn ngồi ở ghế sau lắng nghe, hắn rời khỏi Kinh Thành có mấy ngày mà Kinh Thành náo nhiệt quá.
Đằng trước sôi nổi giám định và thưởng thức, mọi người xúm lại quanh Trác Cổ Du, có người nịnh nọt, có người tò mò phủ Vĩnh An quốc công còn cất giấu bảo bối gì.
Xương Trung khẽ nói: - Mưu mô.
Ngô Thế Hằng cười khẩy, đâu chỉ là mưu mô. Giám định và thưởng thức đồ phủ Vĩnh An quốc công sưu tầm trước, hai cái đầu tiên là trân châu và ngọc ngà rồi, có thể tưởng tượng ra được lúc giám định và thưởng thức đến bức họa cuối cùng sẽ như như thế nào, hắn quan tâm hỏi Cố Thăng:
- Ngươi không sao chứ?
Cố Thăng dùng đầu ngón tay v**t v* chén trà, nói:
- Ta thì có thể có sao?
Ngô Thế Hằng thấy Cố Thăng thật sự không thèm để bụng thì bật cười, nói:
- Đúng là bạn ta.
Cố Thăng thoáng nhìn Chu Xương Trí đại nhân, đại nhân không quan tâm thì mắc gì y phải quan tâm chứ. Y nói:
- Hôm nay tranh ta vẽ có thể được mang ra giám định và thưởng thức chung với tác phẩm gốc của các bậc thầy là vinh hạnh của ta.
Xương Trung nói thầm mắt nhìn người của cháu gái chuẩn thật, lòng dạ hiếm có khó tìm.
Chẳng mấy chốc đã đến bức họa thứ ba, mọi người xem xong không khỏi ngẩn ra. Có người hỏi:
- Bức hoạ này là…
Trác Cổ Du nhìn về phía Cố Thăng, nói:
- Đây là bức tranh mà ta phải năn nỉ Thám Hoa đấy.
Mọi người đều nhìn Cố Thăng, Cố Thăng cầm chén trà nói:
- Trác bảng nhãn tốn không ít bạc.
Ánh mắt Trác Cổ Du hơi lạnh đi, tiếng Bảng Nhãn này nghe chói tai thật. Y nói:
- Ai bảo để ta biết Cố công tử thiếu bạc chứ.
Nụ cười trên mặt Cố Thăng không hề thay đổi, hỏi:
- Trác công tử còn cần tranh nữa không?
Trong phòng toàn là những người khôn khéo, lúc này tất cả đều hiểu buổi thưởng họa hôm nay là nhắm vào Thám Hoa, có người trong mắt xuất hiện khinh miệt và cũng có người không muốn nhiều lời.
Trác Cổ Du có gia thế, có những người bạn ngang hàng bèn tiếp lời y:
- Lát nữa ta phải giám định và thưởng thức thật kỹ tranh của Thám Hoa mới được, không biết có đáng với số bạc mà Trác công tử bỏ ra không.
Cố Thăng chìa tay, nói: - Mời.
Xương Trí mỉm cười, bản thân Cố Thăng không thèm để ý thì không một ai có thể làm ảnh hưởng đến y, càng nhìn càng hài lòng, tiếc rằng giờ không phải lúc thích hợp để đính ước. Hắn nghĩ thầm trong bụng, lúc ở Hàn Lâm Viện phải chú ý sát sao một chút mới được.
Cố Thăng chưa đạt được cảnh giới của bậc thầy, hiển nhiên bị phê bình cho một trận. Hôm nay Trác Cổ Du làm lớn mời rất nhiều người, vốn có những nhà để ý muốn gả con gái cho Cố Thăng nhưng sau hôm nay đều gác lại suy nghĩ này.
Hoàng cung
Chu Thư Nhân cầm thư mà tay cứ run run mãi, phải mất một lúc mới bình tĩnh và đọc lại lần nữa:
- À há?
Ánh mắt Hoàng thượng hơi né tránh, nói:
- Tạm thời hai đứa song sinh không thể về được.
Chu Thư Nhân bĩu môi: - Ồ.
Hoàng thượng cười gượng, nói:
- Bọn chúng rất ưu tú.
Chu Thư Nhân điên cuồng rủa xả trong lòng. Đúng vậy, ưu tú đến nỗi làm cho công chúa không chịu lấy ai khác ngoài chúng: - Vâng.
Hoàng thượng híp mắt, nói:
- Được rồi, trẫm không tin là khanh không đoán ra được chuyện này.
Chu Thư Nhân im bặt, đoán được và trở thành sự thật là hai chuyện khác nhau mà:
- Ôi thôi cháu ngoại của thần!
Hoàng thượng cũng không còn gì để nói:
- Rồi bọn chúng sẽ trở về mà.
Chu Thư Nhân hít vào thật sâu, nói:
- Thần phải từ từ tiêu hóa tin tức này.
Hoàng thượng ra hiệu cho Trương công công lấy ngân phiếu qua, nói:
- Đây là 200 lượng của năm nay.
Tay Chu Thư Nhân ngừng run, đặt lá thư xuống rồi cất kỹ ngân phiếu. Nói:
- Thần lui xuống đây.
- Đi đi.
Chu Thư Nhân ra khỏi chính điện, bên ngoài tuyết rơi trắng xóa. Anh lẩm bẩm nói:
- Năm nay tuyết lại rơi nhiều nữa rồi.
Tiểu thái giám bung dù cho anh, thưa:
- Hầu gia cẩn thận đường trơn.
Chu Thư Nhân dừng bước, duỗi tay qua lấy cây dù, sau đó móc trong túi tiền ra một viên bạc vụn đưa cho tiểu thái giám, nói:
- Về đi.
Tiểu thái giám cất bạc vụn đi, mấy tiểu thái giám như hắn rất thích tiếp xúc với Chu hầu gia.
Chu Thư Nhân dùng dù che khuất gương mặt, làm gì còn vẻ mặt như lúc ở chính điện nữa, trên mặt cực kỳ bình tĩnh, thở một hơi dài. Sau này sẽ như thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân hai đứa song sinh, ông ngoại đây hết cách rồi.
của -
Chu hầu phủ
Trúc Lan rất bất ngờ, hỏi:
- Sao anh về rồi?
Chu Thư Nhân tháo túi tiền ra, nói:
- Đây là 200 lượng của năm nay.
Trúc Lan theo Chu Thư Nhân vào phòng ngủ, hỏi:
- Anh không về Hộ Bộ à?
- Không về, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi.
Trúc Lan lấy đồ mặc bình thường ra, hỗ trợ Chu Thư Nhân thay quần áo:
- Có chuyện gì hả?
Hai vợ chồng đang trong phòng ngủ, xung quanh không có nha hoàn, Chu Thư Nhân mới kể chuyện hai đứa song sinh, Trúc Lan cũng khó chịu nhưng bọn họ chẳng còn cách nào:
- Thôi, con cháu có phúc của con cháu.
Chu Thư Nhân đành phải an ủi bản thân như vậy, nói:
- Xương Trí đồ còn chưa về hả?
- Vẫn chưa.
Hơn nửa canh giờ sau đám Xương Trí mới về, vừa bước vào cổng đã biết cha về nên đám Xương Trí bèn đi đến nhà chính.
Chu Thư Nhân đang tựa nghiêng người đọc sách, thấy mấy đứa con trai vào thì hỏi:
- Coi ánh mắt hưng phấn của mấy đứa kìa, hôm nay vui lắm hả?
Xương Trung ỷ mình là con trai út, hắn ngồi xuống bên cạnh cha:
- Cha, hôm nay có chuyện này bất ngờ lắm ạ.
Chu Thư Nhân cũng tò mò: - Hửm?
Xương Trung kể phủ Vĩnh An quốc công tàng trữ tranh vẽ:
- Phò mã tương lai bảo rằng bức tranh của nhà ngoại hắn, mà nhà hắn cũng còn lưu giữ một quyển sổ đăng ký ạ.
Chu Thư Nhân ngồi dậy:
- Trùng hợp vậy sao?
Xương Trí cười đáp:
- Khéo thế đấy ạ!
Chu Thư Nhân vuốt râu, năm xưa đâu chỉ cướp đoạt mỗi tranh:
- Ngô gia không biết là phủ Vĩnh An quốc công cướp sao?
Nếu biết đã không có tình huống ngoài tầm kiểm soát như hôm nay rồi.
Xương Trung: - Khi ấy đa phần là người bên dưới cướp đoạt rồi biếu lên trên, Ngô gia cũng không rõ lắm.
Vả lại vương triều đổi ngôi, Ngô gia nào dám điều tra.
Chu Thư Nhân lại ngả người xuống, hỏi:
- Cố Thăng thì sao?
Xương Trí lên tiếng:
- Lòng dạ rộng rãi, tranh vẽ của y bị phê mình mà y vẫn nghiêm túc ghi nhớ. Lúc sắp ra về còn nói hôm nay đã thu hoạch được rất nhiều.
Chu Thư Nhân cười, trong giọng nói của con trai tràn ngập hài lòng:
- Việc gì cũng có hai mặt, mà y có thể tận dụng như vậy là tốt lắm rồi.
Xương Trung gật đầu, mặc dù có người phê bình khá nghiêm khắc nhưng cũng chỉ ra được khiếm khuyết, đa số những người được mời đến hôm nay toàn là xuất thân nhà cao cửa rộng, tầm mắt được bồi dưỡng từ nhỏ là có thật. -
*
Sau đó Cố Thăng đã nổi danh ở Kinh Thành, trước kia người có thân phận như Ôn lão đại nhân sẽ không để ý Cố Thăng nhưng giờ đây cũng nhớ kỹ cái tên Cố Thăng này.
Từ sau hôm giám định và thưởng thức tranh, hôm nay Cố Thăng lại vào cung. Không riêng gì Trác Cổ Du ngơ ngác, mà những người khác cũng không hiểu được.
Chu Thư Nhân đang báo cáo trong cung, Cố Thăng ngồi ở một bên cầm bút ghi chép, sau khi báo cáo kết thúc, Cố Thăng đứng dậy đi lùi ra ngoài.
Hoàng thượng bưng trà lên uống một hớp, nói:
- Được cái không có tham vọng gì nhiều.
Chu Thư Nhân cười:
- Hoàng thượng rất thích sự hào sảng của y.
Hoàng thượng đặt chén trà xuống, nói:
- Trẫm đã thấy quá nhiều người giở trò, nên nghiêm túc làm việc thuộc bổn phận của mình đúng là rất tốt.
Mới đầu ngài muốn bồi dưỡng Cố Thăng, ai dè nhận ra Cố Thăng không có tham vọng, so sánh với Trác Cổ Du, Cố Thăng khiến ngài vừa tức vừa thấy buồn cười. Sau này biết Chu Thư Nhân để ý Cố Thăng, thế là ngài cũng bỏ Cố Thăng qua một bên.
Chu Thư Nhân: - Tâm tính hiếm có.
Hoàng thượng khịt mũi, nói:
- Không có Chu hầu phủ ngấm ngầm che chở thì cuộc sống của y không khá được như bây giờ đâu.
Chu Thư Nhân nhướng mày, đáp:
- Y cũng có bản lĩnh mà, y và phò mã tương lai rất hợp nhau đấy!
Hoàng thượng: “...”
Không hợp mới là lạ, hai đứa này có ý chí phấn đấu gì đâu.