Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1666: Chướng Mắt

Trước Tiếp

Trúc Lan: - Em muốn đóng khung giấy cam kết này, tránh cho lâu ngày bị hư mất.

Chu Thư Nhân cười thành tiếng, nói:

- Rồi, theo ý em hết.

Trúc Lan cất giấy cam kết vào trước, rồi hỏi:

- Vậy là Hoàng thượng cũng đồng ý sao?

Chu Thư Nhân: - Thứ nhất, tên thật của em không được xuất hiện trong sách, Hoàng thượng cảm thấy hổ thẹn trong lòng; Thứ hai, nhờ phước của Tứ cữu đã khuất; Thứ ba, nể tình công trạng mà anh lập được chừng ấy năm qua cũng như anh luôn an phận.

Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn viết ra giấy cam kết. 200 lượng/năm không nhiều nhặng gì với Hoàng thượng, cái mà Hoàng thượng quan tâm là con cháu Chu gia vẫn còn thì giấy cam kết vẫn có hiệu lực.

Trúc Lan: - Anh nghĩ mỗi năm em có nên quyên góp ít tiền hay không? Cho đến khi em qua đời?

- Tùy em.

Trúc Lan cười cong cả mặt, nói:

- Cũng chưa cần gấp, số bạc năm nay em còn chưa nhận được mà.

Xương Trung vừa vào đã sửng sốt:

- Tới giờ cơm chiều rồi sao còn chưa dọn cơm nhỉ?

Trúc Lan nói: - Hôm nay có chuyện vui. Mẹ bảo phòng bếp làm thêm vài món, lát nữa mới ăn.

Xương Trung ngồi xuống cạnh cha, hỏi:

- Cha, chuyện vui gì vậy?

Trúc Lan khoe khoang trước mặt con trai một hồi, nói:

- Con xem đây!

Xương Trung xem xong trợn tròn hai mắt:

- Ơ?

Trúc Lan lại mang đi cất, hỏi:

- Có phải là chuyện vui không?

Xương Trung vui vẻ nói:

- Đúng là chuyện vui ạ.

Chu Thư Nhân hết nhìn con trai út rồi lại nhìn cái tráp, cuối cùng gạt phăng suy nghĩ trong đầu. Sau khi qua đời vẫn nên giao cho Lão Đại thì hơn. Anh nâng tay lên xoa đầu con trai, anh cũng chỉ là người trần mắt thịt mà thôi!

Xương Trung không hiểu gì cả: - Cha?

Chu Thư Nhân bỏ tay ra, nói:

- Không có việc gì.

Trúc Lan không nhìn chồng nhiều hơn, chừng ấy năm trời thấu hiểu lẫn nhau, cô lập tức hiểu ra ngay. Cô duỗi tay v**t v* cái tráp, đây là sự đảm bảo, Thư Nhân có lòng cho con trai út, nhưng rồi vẫn dằn xuống lòng riêng của mình.

Thoắt cái đã đến ngày nghỉ của Hàn Lâm Viện, Xương Trí và Xương Trung đến phủ Vĩnh An quốc công. Từ lúc trở về Kinh Thành, Minh Huy vẫn luôn ở lì trong phủ, sau khi biết tin cũng muốn đi xem, thế là lại dẫn theo cả Minh Huy.

Bệnh của Lý thị đã khá hơn rồi, nhưng thị gầy đi trông thấy, trên mặt có nhiều nếp nhăn, trông có vẻ như già đi vài tuổi. Trúc Lan xót lắm, nói:

- Phải bồi bổ cơ thể lại đàng hoàng mới được.

Lý thị bị bệnh nên ăn uống ít, cũng không có khẩu vị gì. Thị nói:

- Mẹ ơi, mẹ đừng lo cho con, để con nghỉ dưỡng một khoảng thời gian là ổn thôi ạ.

Trúc Lan cầm tay Lý thị, nói:

- Con cứ như vậy làm mẹ thấy hụt hẫng trong lòng lắm.

Lý thị cảm thấy sống mũi cay cay, thị không còn cha mẹ nữa rồi, sau này về nhà là nhà của Đại ca, không phải là nhà của cha mẹ thị. Giọng thị lạc đi:

- Mẹ ơi, mẹ phải sống lâu trăm tuổi đó nha.

Trúc Lan nghe vậy thì mắt đỏ ửng, nói:

- Rồi, rồi, sống lâu trăm tuổi.

Lý thị vừa khỏe lại là đến chơi với cô, cô có đuổi cũng không chịu về đủ thấy thị đang gửi gắm hết vào cô rồi.

Phải mất một lúc Lý thị mới tươi cười lại:

- Con nghe tướng công nói là phu thê Tam muội không về ăn Tết hở?

Trúc Lan: - Ừ, mùa đông đi đường vất lắm, Khương Đốc không cho chúng đi, chúng chờ sau tết mới về.

Lý thị nghĩ đến con trai lớn, nói:

- Không biết Minh Vân sao rồi.

Thị bị bệnh nhưng không cho con trai cả biết, chỉ sợ con trai cả lo lắng. Giờ hết bệnh rồi, đổi lại là thị lo cho con trai.

Trúc Lan cũng không biết được, dạo này thảo nguyên không có gửi thư về, nhưng bây giờ Minh Vân đang ở trong thành, chắc là không tới nỗi nào đâu!

Lý thị nói: - Mấy ngày trước Mã thị có tới thăm con, còn nhắc đến Lưu đại nhân. Sang năm Mã thị phải đi thăm ông sui ạ.

Trúc Lan nhớ tới Nhiễm Uyển, nói:

- Sang năm Nhiễm Uyển cũng đi ra đó, con phải chăm sóc bọn trẻ rồi.

Cô đã có tuổi, không thể trông chừng bọn trẻ giống như trước kia, mà càng lúc cô lại càng thích yên tĩnh, lứa cháu chắt không còn quá thân thiết với cô nữa.

Lý thị cười nói: - Bởi vậy con dâu phải điều dưỡng cơ thể khỏe mạnh mới được.

 

Thảo nguyên

Minh Vân nhìn gió tuyết bên ngoài, hắn cầm một quả khô lên nhai:

- Ui, đau!

Lúc này Ngô Minh đẩy cửa bước vào, cởi bao tay ra rồi lấy quả khô đưa đến bên miệng:

- Ta biết ngay là chỗ con còn mà.

Minh Vân chỉ lên miệng mình, nói:

- Dạo này con ăn nhiều thịt quá nóng trong người, nổi nhiệt miệng rồi đây này!

Ngô Minh: - Haiz, không biết khi nào tuyết mới ngừng rơi.

Minh Vân chỉ trông cho tuyết ngừng rơi để gửi thư về Kinh Thành, hắn thèm rau khô, và lê ướp lạnh, chỉ mới nghĩ đến lê ướp lạnh thôi là cảm thấy quả khô trong miệng chán òm. Hắn nói:

- May mà ở nhà đã gửi đến cho con mấy xe than củi từ trước.

Thảo nguyên thiếu thốn đủ thứ, trời lạnh thì thứ thiếu nhất là than củi. Ngày ngày luôn có nhiều người đứng xếp hàng ở trước cửa hàng bán than củi trong thành.

Ngô Minh: - Hồi nữa gói cho ta ít quả khô mang về nhé.

Minh Vân: - Con thật sự không còn nhiều lắm đâu.

- Lần nào trong Kinh Thành cũng gửi đến cho con cả đống, con ăn gì hao quá vậy.

Trong khi y phải tính toán cuộc sống cẩn thận.

Minh Vân nhún vai, nói:

- Những hộ vệ tháp tùng con đến đây đều có gia quyến đi cùng. Con chia cho họ một mớ, bọn họ bán mạng cho con thì đâu có lý gì con lại khắt khe với họ.

Ngô Minh đứng dậy nói:

- Ghen tị thật đấy.

Minh Vân bật cười thành tiếng, cha hắn quản lý thôn trang trong nhà, bởi vì hắn ở thảo nguyên, nên cha mẹ chuẩn bị rất nhiều rau khô và các loại lương thực khác. Nếu không phải vì tuyết rơi quá dày chặn kín đường đi thì hắn cũng không đến mức quá khổ sở đâu. Cũng bởi quen ăn ở nhà rồi, nên mới mấy ngày không ăn đã bị nóng trong người.

 

Kinh Thành

Cố Thăng canh giờ để đến phủ Vĩnh An quốc công, y không phải là người sợ bị người khác bàn tán mà là không muốn thấy mặt Trác Cổ Du. Vừa mới xuống xe ngựa liền nghe thấy:

- Cố Thăng, chờ ta với!

Ngô Thế Hằng xuống xe ngựa, nói:

- Ta biết ngay là ngươi sẽ không đến sớm mà.

- Huynh cố tình chờ ta ở cửa hả?

Ngô Thế Hằng cười, nói:

- Đúng vậy. Ta cũng không muốn nhìn mặt Trác Cổ Du nhiều, tại vì biết ngươi đến chứ không ta thật sự không thèm đến đâu.

Cố Thăng hiểu rõ trong lòng, Ngô Thế Hằng sợ y bị làm khó đây mà:

- Cảm ơn.

- Chúng ta là bạn bè mà.

Hiếm khi hắn mới tìm được một người hợp ý mình.

Hai người sánh bước đi qua cổng phủ, lúc vào trong phòng, ánh mắt mọi người đổ dồn vào họ, Ngô Thế Hằng cười hỏi:

- Bọn ta không đến muộn chứ?

Trác Cổ Du bước lên, nói:

- Không có, mời qua bên này.

Phò mã tương lai không hề di chuyển, cười nói:

- Ta và Cố Thăng ngồi chung nhé, không cần tiếp đón đặc biệt đâu.

Trác Cổ Du bực mình, y không hiểu được, phò mã tương lai xuất thân từ nhà quyền quý, sao lại làm bạn với Cố Thăng chứ. Y nói:

- Mời hai vị qua bên này.

Xương Trung bỗng nhiên lên tiếng:

- Đây nè!

Ánh mắt Ngô Thế Hằng sáng lên, nói:

- Để bọn ta tự đi, Trác công tử cứ lo chuyện của mình đi.

Vị trí bên cạnh Xương Trung còn trống, có người muốn đến ngồi nhưng Xương Trung bảo là có người rồi. Bây giờ mới biết là để dành lại cho ai.

Cố Thăng ngồi xuống chào hỏi:

- Chu công tử.

Xương Trung cười nói:

- Lâu quá không gặp Cố công tử, dạo này Cố công tử khỏe không?

Cố Thăng cong môi cười, đáp:

- Dạo này vẫn ổn.

Cố Thăng ngồi giữa phò mã tương lai và con trai út của Chu hầu gia, những người hay cười nhạo Cố Thăng ở Hàn Lâm Viện thì im thin thít. Cố Thăng rất khiêm tốn khi ở Hàn Lâm Viện, không hề khoe khoang mình quen biết ai, Trác Cổ Du càng không khoe khoang ra dùm, thế nên khá nhiều người có xuất thân quyền quý thường xuyên bàn tán sau lưng Cố Thăng. -

Mặt Trác Cổ Du không hề biến sắc, mọi người đã đến đông đủ, y cười nói:

- Hôm nay sẽ giám định và thưởng thức ba bức tranh. Hai trong số đó là tranh do ông nội của ta sưu tầm, bức còn lại là ta mới có được gần đây.

Nói xong, nha hoàn bèn bưng tranh vào.

Xương Trung bĩu môi. Sưu tầm khỉ khô, rõ ràng là cướp được trong lúc chiến loạn. Hắn đưa mắt nhìn bức họa đang được cuộn tròn, được phủ Vĩnh An quốc công sưu tầm đúng là hiếm có khó tìm.

Bức họa đầu tiên được trải ra, mọi người đều nhìn thấy rõ. Ngô Thế Hằng dùng quạt che mặt lại, nhỏ giọng nói với Xương Trung:

- Ta nghe bảo năm đó Vĩnh An quốc công vẫn luôn đánh giặc ở phía Nam.

Xương Trung nheo mắt nhìn, hỏi:

- Huynh biết bức tranh này hả?

Ngô Thế Hằng híp mắt, nói:

- Bảo sao ta cứ chướng mắt Trác Cổ Du mãi!

Xương Trung sửng sốt:

- Không lẽ ta nói đúng rồi?

Cố Thăng cũng nhìn sang, Ngô Thế Hằng là người có xuất thân từ nhà quyền quý ở phương Nam đấy!

 

Trước Tiếp