Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1665: Giấy Cam Kết

Trước Tiếp

Buổi chiều, Trúc Lan muốn nằm nghỉ một lát nên Xương Trung mới rời khỏi chủ viện đi tìm cháu gái Ngọc Văn, nha hoàn báo rằng cháu gái đang ở thư phòng. Xương Trung giật mình, hỏi:

- Con mà cũng chịu vẽ tranh hả?

Ngọc Văn đặt bút xuống, hỏi lại:

- Sao con không được vẽ chứ?

- Ta thấy con tới thư phòng được mấy lần đâu.

Ngọc Văn rửa tay, ra hiệu cho nha hoàn rửa bút. Nói:

- Tiểu thúc thúc tới tìm con có chuyện gì không?

Xương Trung đặt thiệp mời trong tay xuống, nói:

- Con xem đi.

Ngọc Văn cầm thiệp lên với vẻ khó hiểu. Sau khi đọc xong thì đặt xuống, nói:

- Trác Cổ Du không chỉ tính hạ thấp thanh danh Cố Thăng mà còn muốn phá hoại chuyện hôn nhân của y nữa.

Không phải ai cũng tán đồng chuyện Cố Thăng bán tranh, nếu Trác Cổ Du thật sự mang tranh của Cố Thăng ra cho mọi người thưởng thức và bình luận thì chắc chắn Cố Thăng sẽ hoàn toàn nổi tiếng ở Kinh Thành.

Xương Trung: - Ta lại cảm thấy như vậy cũng hay.

Ngọc Văn sửng sốt, sau đó lại bật cười:

- Có lẽ Cố Thăng cũng không để ý chuyện này đâu.

Xương Trung nghĩ thầm nếu Cố Thăng để ý chuyện này thì đã không bán tranh rồi, Cố Thăng là người sống rất thực tế, hắn hỏi:

- Ta nghe nói Cố Thăng lại mua cửa hàng à?

Ngọc Văn trả lời:

- Tiểu thúc thúc nghe ai nói thế?

Đã lâu rồi tiểu thúc thúc không gặp Cố Thăng, mà nàng ấy cũng không phái người đi theo.

Xương Trung cười, nói:

- Y nhờ phò mã mua cửa hàng cho.

Nhờ tính cách nên Ngô Thế Hằng rất được chào đón ở Kinh Thành, lại là phò mã tương lai nên đi đâu cũng được nể mặt một chút, muốn mua cửa hàng ở Kinh Thành khó lắm, Cố Thăng không có quan hệ bèn đi nhờ phò mã tương lai hỗ trợ.

Ngọc Văn: - Tính tới nay mới bao lâu đâu, Cố công tử giỏi tích góp của cải quá.

- Đúng vậy, là một người tháo vát.

Vào giờ tan tầm ở cổng Hàn Lâm Viện, Cố Thăng ghét nhất là bị Trác Cổ Du tìm. Lần nào Trác Cổ Du cũng tìm y vào giờ tan tầm, vì khi đó là đông người nhất.

Trác Cổ Du cười giả lả:

- Ta sẽ chờ Cố đại nhân.

Cố Thăng cười khẩy, đáp:

- Vậy nhất định ta sẽ tới đúng giờ.

Xương Trí nghe thấy có người cười ra tiếng, bèn quay đầu nhìn xem, là hai gã Thứ cát sĩ đang cười thầm, phát hiện hắn đang nhìn mình thì không cười nữa. Lúc này hắn mới nhìn về phía Trác Cổ Du:

- Đến lúc đó bản quan cũng sẽ đến đúng giờ.

Cố Thăng nghĩ thầm trong lòng, y biết Chu đại nhân không để ý chuyện y bán tranh nhưng lại không biết ngài ấy có để ý chuyện tranh của y bị đánh giá và bình luận hay không. Thấy Chu đại nhân gật đầu với mình, Cố Thăng thả lỏng bàn tay đang siết chặt nhưng trong lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Trác Cổ Du cười với Cố Thăng rồi xoay người rời đi, lúc này trên mặt nào còn ý cười nữa. Y không hiểu nổi, rốt cuộc Cố Thăng có gì mà có thể lọt vào mắt Hoàng Thượng kia chứ?

Gần tới cuối năm, trong triều không có sự kiện gì lớn nên Hoàng Thượng thường xuyên gọi Cố Thăng tiến cung đọc sách cho ngài nghe, thế mà y lại không được gọi lần nào, y không thể để Cố Thăng lấn lướt mình được.

Cố Thăng chờ ca ca tới đón mình, gần đây toàn là đại ca tới đón y. Cố Ngạn thấy mặt mũi đệ đệ hầm hầm, bèn hỏi:

- Bộ có chuyện gì xảy ra sao?

Cố Thăng kể lại chuyện Trác Cổ Du mời mình, Cố Ngạn quay đầu nhìn đệ đệ nói:

- Nửa năm gần đây đệ tích góp cũng được kha khá của cải rồi, sau này có người tới mua thì đệ đừng bán tranh nữa.

Cố Thăng đáp: - Hoàng Thượng biết chuyện có người nhờ đệ vẽ tranh rồi.

Cố Ngạn sửng sốt: - Hả?

Chuyện này mà Hoàng Thượng cũng biết sao?

Cố Thăng nhớ lại ngày hôm đó, y quỳ xuống thỉnh tội nhưng Hoàng Thượng không hề tức giận mà lại bảo y đứng lên, còn nói y rất biết cách trang trải cuộc sống. Y rời cung trong sự hốt hoảng, đứng hứng gió một hồi, trong lòng y mới bình tĩnh lại. Ít nhất thì sau này y không cần sợ bị người ta vịn vào chuyện này để gây sự nữa.

Cố Thăng thật sự không để ý chuyện Trác Cổ Du mang tranh mình ra để nhận xét và bình luận, y chỉ không thích việc mình bị tính kế thôi.

 

Cổng Hộ Bộ, Chu Thư Nhân thấy gương mặt tròn đang thò đầu ra khỏi cửa sổ xe ngựa Uông gia, bộ râu giật giật, cuối cùng vẫn bước tới:

- Sao tan làm rồi mà ngài còn chưa về nhà, vòng tới Hộ Bộ làm gì?

Uông Cự trả lời:

- Lên đi, để ta đưa ngài về phủ.

Chu Thư Nhân: - ...Mọi khi là con trai hoặc là cháu trai của ta đón ta về nhà.

Uông Cự: "..."

Chu Thư Nhân bật cười, cuối cùng vẫn lên xe ngựa, Uông Cự trừng mắt với Chu Thư Nhân, nói:

- Ngài già đầu rồi mà sao cứ trêu ta hoài vậy.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng:

- Già cỡ nào thì vẫn có thể trêu ngài mà.

Uông Cự hậm hực:

- Ta tới tìm ngài là có chuyện nghiêm túc.

- Ta biết ngay là không thể nào tự dưng ngài lại đưa ta về nhà.

Uông Cự lấy một cuốn sách từ trong ngăn kéo trên xe ngựa, nói:

- Vị Phong Thanh tiên sinh này là tẩu tẩu đúng không!

Chu Thư Nhân uống trà để làm ấm người, đáp:

- Ngài đoán được rồi thì hỏi ta làm gì nữa?

Uông Cự siết chặt cuốn sách:

- Không chỉ một cuốn thôi đúng không, những cuốn khác đâu?

Chu Thư Nhân thong thả uống trà:

- Cứ chờ đi.

Uông Cự lại cất sách vào, trong đầu suy nghĩ rất nhiều, ông ấy sẽ không chờ đâu, dù sao cũng có cháu dâu của mình mà:

- Nhất định có rất nhiều người đang đoán Phong Thanh tiên sinh là ai đúng không?

Chu Thư Nhân cười nhạo một tiếng:

- Ở Kinh Thành thiếu gì người thông minh.

Các vị hoàng tử đã học những sách vở này từ nhỏ, một người biết thì là bí mật nhưng càng nhiều người biết thì đó không còn là bí mật nữa, chỉ là biết nhưng không nói ra ngoài, lại càng không tìm anh để hỏi đáp án. Nói thẳng ra là bọn họ không muốn bị so sánh là không bằng một nữ tử, thế nên mới không muốn nói ra.

Hoàng Thượng càng mở rộng nó thì bọn họ lại càng ngậm chặt miệng không nói ra.   

Uông Cự vuốt sách: - Thật tiếc cho tẩu tẩu.

Chu Thư Nhân trợn mắt, nói:

- Trường tộc Uông gia tính dùng cuốn sách này à?

Uông Cự trả lời:

- Đương nhiên là phải học rồi, ta đã hỏi thăm, nghe nói bảy ngày sau cuốn sách này sẽ được bán ở hiệu sách.

Chu Thư Nhân sờ giấy cam kết trong lòng, tâm trạng càng tốt hơn.

Uông Cự hỏi: - Có khi nào sau này sẽ thay đổi cách thi cử không?

Chu Thư Nhân hỏi lại:

- Chẳng lẽ thay đổi không tốt hơn sao?

Uông Cự im lặng, sau đó mới cảm thán:

- Ngài từng nói có thay đổi mới có đổi mới, vậy nên có lẽ thay đổi là đúng.

Chỉ là đã kéo dài quá lâu nên ông ấy mới thấy hơi không quen.

Ý cười hiện lên trong mắt Chu Thư Nhân. Anh nói:

- Có thay đổi mới có tương lai tốt đẹp hơn.

Khư khư cố chấp, bảo thủ không chịu thay đổi không phải là không tốt, chỉ là muốn tiến bộ thì cần phải thay đổi thôi.

   -

Đến cổng Chu hầu phủ, Uông Cự nhìn Chu Thư Nhân xuống xe ngựa, hỏi:

- Ta đã đưa ngài tới trước cửa nhà rồi mà ngài còn không chịu mời ta vào ăn một bữa cơm hay sao?

Chu Thư Nhân chẳng thèm quay đầu lại, vẫy tay, nói:

- Không mời, tạm biệt, không tiễn.

Uông Cự nhìn Chu Thư Nhân bước vào cổng phủ mà cạn lời, sau đó lại đưa mắt nhìn cuốn sách trong tay. Dương thị đúng là khiến người ta ngạc nhiên, sau đó ông ấy lại cảm khái, người có thể quản lý mấy thôn trang xuất sắc như thế thì sao có thể là người bình thường cho được, có rất nhiều người trong số những người biết chuyện đang mất ăn mất ngủ đấy.

*

Chủ viện, Trúc Lan xem giấy cam kết xong, nghe tiếng bước chân bèn ngẩng đầu lên, Thư Nhân đã thay quần áo xong và bước ra rồi, nói:

- Hằng năm chia cho em hai trăm lượng? Em không nhìn nhầm chứ, là hằng năm?

Chu Thư Nhân đáp: - Đúng, hằng năm đều phát.

Trúc Lan chỉ vào một đoạn trong giấy cam kết:

- Chỉ cần Chu gia vẫn còn con cháu thì năm nào cũng được phát hai trăm lượng.

Nếu sau này Chu gia gặp nạn thì chỉ cần vương triều chưa thay đổi và còn giữ giấy cam kết này, hoàng thất sẽ phải tuân thủ. Hai trăm lượng một năm đủ để con cháu đi học và có cuộc sống dư dả rồi. Hơn nữa đây chẳng khác nào một lời đảm bảo trá hình, rằng chỉ cần Chu gia không tạo phản, không bị diệt tộc thì con cháu sẽ có đường lui, là sự bảo đảm để lại cho con cháu. -

Vì tờ giấy cam kết này mà trong lòng Chu Thư Nhân thấy rất nhẹ nhõm:

- Đây là anh cò kè mặc cả với Hoàng Thượng mới được đấy, vốn dĩ Hoàng Thượng muốn cho em một khoản tiền.

Anh đâu có ngu mà làm vụ mua bán một lần là dứt chứ. Mấy cuốn sách này là vợ anh tốn công tốn sức lắm mới soạn ra được đó. Trí nhớ của con người là có giới hạn mà không phải chỉ đọc một lần là sẽ không quên, có rất nhiều câu hỏi trong sách là do vợ anh biên soạn, còn phải nghiên cứu các loại sách khác nên kệ sách của vợ anh có rất nhiều sách, tất cả đều là tâm huyết của cô.

Trúc Lan cất kỹ giấy cam kết, nói:

- Để em bảo nhà bếp nấu thêm mấy món anh thích nhé, hôm nay anh là công thần, chúng ta chờ một lát rồi ăn cơm.

Chu Thư Nhân mỉm cười nhìn vợ lấy hộp ra, thấy vợ trầm tư thì hỏi:

- Có chuyện gì thế?   

Trước Tiếp