Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân kéo vợ ngồi xuống, nói:
- Tất nhiên là thật rồi, mấy cuốn sách in xong đã được đưa tới các thư viện ở Kinh Thành, ý định của Hoàng Thượng là sẽ mở rộng nó ở Kinh Thành trước khi sang năm mới, qua năm sau thì mở rộng ở các châu.
Trúc Lan nói: - Em cứ tưởng phải đợi phổ biến sách ở thôn trang trước rồi mới mở rộng ra ngoài.
- Có vui không?
- Vui chứ sao không.
Chu Thư Nhân cũng vui lắm. Chiều nay nghe Hoàng Thượng nói tin này, anh cảm thấy bầu trời âm u ngoài kia cũng đẹp một cách lạ thường.
Sau bữa cơm chiều, hai vợ chồng bàn về giáo dục, nói rất nhiều, Trúc Lan còn lấy giấy bút ra ghi lại. Có tuổi rồi nên trí nhớ không được như xưa nữa, bây giờ nghĩ tới đâu là cô phải ghi lại tới đó. Buổi tối đi ngủ, Trúc Lan nắm tay Thư Nhân, nói:
- Anh vẫn còn gầy quá, tay toàn là xương không.
Chu Thư Nhân nắm bàn tay mập mạp của vợ, mềm mụp. Thế là im lặng.
Trúc Lan mở mắt ra, hỏi:
- Sao không nói gì thế?
- Muốn nói gì đây?
Trúc Lan: - Thôi bỏ đi, anh có ăn cũng không mập.
Chu Thư Nhân sờ nếp nhăn trên mặt, nhưng gầy quá cũng không tốt vì nó khiến anh trông già hơn vợ rất nhiều:
- Thôi ngủ đi.
Hôm nay Trúc Lan vui quá nên không ngủ được:
- Hay tâm sự thêm đi?
Chu Thư Nhân không muốn bàn về vấn đề mập ốm nữa:
- Vậy em muốn nói gì?
Trúc Lan thì thầm:
- Càng lớn tuổi, em lại thường xuyên nghĩ không biết sau khi chúng ta chết có thể quay về được không?
Đã rất lâu rồi Chu Thư Nhân không nghĩ tới vấn đề này:
- Thế em có muốn quay về không?
- Muốn chứ, em còn chưa kết hôn mà.
Chu Thư Nhân cười khẽ một tiếng:
- Nhưng em làm bà nội rồi đấy.
Trúc Lan nói rất thoải mái: - Hiện đại là hiện đại chứ.
Chu Thư Nhân nắm chặt tay vợ, nói:
- Thế thì anh sẽ lấy em lần nữa.
Trúc Lan cười híp mắt: - Khó lắm đấy nhé.
Chu Thư Nhân nhếch môi, quyết tâm làm mọi cách để cưới cô về. Đêm nay hiếm khi hai vợ chồng nhớ lại cuộc sống ở hiện đại, nói chuyện rất lâu. -
*
Hôm sau, Trúc Lan đọc thư ở quê gửi tới xong thì không còn tâm trạng nào nữa, cha Lý thị mất rồi, mẹ thị cũng đi theo chồng. Cô lẩm bẩm:
- Sức khỏe họ vốn không đến nỗi nào mà, sao chỉ đổ bệnh một lần mà người đã đi rồi.
Lý thị biết tin xong cũng thẫn thờ, bàn tay cầm lá thư run rẩy không kìm được. Chu lão đại vội đỡ nương tử.
Trúc Lan tính thử tuổi, cha mẹ Lý thị hơn sáu mươi, cũng sắp bảy mươi rồi, số tuổi này đã được tính là sống thọ ở cổ đại. Năm xưa cha mẹ Lý thị bán mặt cho đất bán lưng cho trời nên cơ thể để lại rất nhiều bệnh tật, có thể sống tới hơn sáu mươi tuổi cũng nhờ lúc về già được hưởng phúc.
Lý thị đã khóc không thành tiếng, nhưng không mở lời xin về nhà mẹ đẻ. Cha mẹ thị được an táng xong xuôi rồi, có về cũng đã muộn.
Trúc Lan nghe Lý thị khóc mà lòng không khỏi khó chịu theo, cô gọi vợ chồng con cả tới để trò chuyện, rõ ràng vừa rồi họ còn đang vui vẻ lắm. cô nói:
- Trong thư viết, ông bà sui mỉm cười ra đi.
Lý thị nghe vậy lại càng thấy khó chịu hơn, nước mắt vẫn trào ra:
- Rõ ràng họ luôn nói sức khỏe rất tốt mà.
Trúc Lan hỏi: - Con có muốn về tế bái không?
Lý thị lặng lẽ khóc, qua rất lâu sau đó mới nói:
- Con muốn lên chùa quyên tiền nhang đèn để cầu cho cha mẹ.
Trúc Lan đáp: - Được.
Ở cổ đại, con gái lấy chồng xa muốn về nhà khó lắm, bây giờ đã vào mùa đông, muốn về quê một chuyến lại càng khó hơn. Lý thị khóc một hồi uể oải không còn sức sống, thị đứng dậy quay về sân của mình. Trúc Lan ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, con người rất hay nghĩ nhiều, vậy nên cô cũng liên tưởng tới bản thân, không biết ngồi bao lâu mà tới khi chân tê rần cô mới hoàn hồn lại.
Hầu phủ vốn đang ăn mặc mộc mạc vì còn để tang Vinh Dụ Đãng, thế nên đại phòng không cần thay quần áo làm gì.
Hôm sau, ngoài Văn Nguyệt thì mấy đứa nhỏ khác của đại phòng không đi đâu mà đều lên chùa, đến chiều khi trời nhá nhem mới trở về, nhưng về chưa bao lâu thì Lý thị ngã bệnh. Gần đây Lý thị vốn đã tiều tụy rồi, lại gặp chuyện mất cha mất mẹ nên bệnh càng nặng hơn, sốt cao lặp đi lặp lại, hù người đại phòng một phen khiếp vía.
Buổi tối Trúc Lan ngủ cũng chập chờn, mơ mơ màng màng, cô dặn Thanh Tuyết để ý kỹ, sáng dậy thì nhận được tin Lý thị đã hạ sốt rồi. Sau khi ăn xong, cô bèn đi thăm Lý thị, Lý thị nằm ở trên giường, được lão Đại tự tay đút cháo cho ăn. Hắn còn dỗ dành:
- Dù nàng không muốn ăn cũng phải ráng ăn một chút chứ.
Trúc Lan thấy rất rõ, thằng con cả sợ hú vía, trong mắt toàn tia máu đỏ, chắc chắn là đã khóc thầm rồi.
Lý thị thấy cả người khó chịu, nghe thấy giọng mẹ chồng thì căng thẳng:
- Mẹ đừng tới gần đây, đừng để bị lây bệnh ạ.
Cha mẹ thị qua đời vì bị bệnh, thế nên thị rất sợ.
Chu lão đại đặt bát đũa xuống rồi đứng dậy, nói:
- Ở đây có con rồi mẹ, mẹ cứ yên tâm đi.
Trúc Lan thấy Lý thị kéo chăn lên che kín mặt thì trong lòng đầy ấm áp, thế là cô gật đầu với con trai rồi quay lưng đi ra khỏi phòng ngủ. Mới ngồi được một lát thì Chu lão đại bưng bát đi ra, Trúc Lan thấy bát cháo đã vơi hơn phân nửa mới yên tâm.
Chu lão đại nói: - Để mẹ phải lo lắng rồi.
Trúc Lan: - Con cũng phải nghỉ ngơi nhiều vào.
Trên mặt Chu lão đại hiện lên chút ý cười: - Dạ.
Hai mẹ con nói chuyện thêm được vài câu thì Nhiễm Uyển và Lưu Giai tới, có hai đứa con dâu chăm sóc nên Chu lão đại cũng tranh thủ thời gian này để nghỉ ngơi một lát.
Trúc Lan ra khỏi đại phòng, thấy Triệu thị và Tô Huyên cùng tới đây:
- Đại tẩu các con vừa uống thuốc đi ngủ rồi.
Triệu thị nói: - Vậy để chiều tụi con lại ghé thăm.
Tô Huyên bước tới đỡ mẹ chồng:
- Mẹ ơi, để con đưa mẹ về.
- Ừ.
Buổi tối, Chu Thư Nhân vội vàng về nhà, thấy vợ không sao thì trái tim đang hoảng loạn mới bình tĩnh lại, hỏi:
- Hôm nay em thấy khó chịu ở đâu?
Trúc Lan trả lời: - Không có, em khỏe lắm.
Lão Đại sợ cô bị lây bệnh nên kêu đại phu bắt mạch cho cô, nhưng sức khỏe của cô lại rất tốt.
Chu Thư Nhân nói: - Năm nay không phải năm tốt.
Đối với Chu hầu phủ thì không phải.
Trúc Lan đáp: - Đúng vậy, đúng là năm nay không được tốt lắm.
Bởi vì Lý thị bị bệnh nên Chu hầu phủ lại càng yên tĩnh hơn, những thiệp mời gửi tới Hầu phủ đều bị từ chối. Xương Trung cũng không ra ngoài, cả ngày làm bạn bên mẹ, Trúc Lan biết con trai đang sợ, liên tục đối mặt với tử vong nên con trai sợ cha mẹ cũng sẽ rời xa mình.
Trúc Lan đặt cuốn sách trong tay xuống, nói:
- Con không cần ở cạnh mẹ suốt như vậy đâu.
Xương Trung không nén được cảm giác lo lắng trong lòng, hắn không cảm thấy cha mẹ đã lớn tuổi. Trong tiềm thức của mình, hắn vẫn luôn cảm thấy cha mẹ sẽ nhìn hắn cưới vợ sinh con sống lâu trăm tuổi. Nhưng giờ nhìn thấy những sợi tóc bạc trên đầu mẹ, hắn nói:
- Mẹ à, con muốn dành thời gian với mẹ.
Bây giờ hắn mới đối diện với tuổi tác của cha mẹ, hắn sợ, những ngày tháng bây giờ chỉ là giấc mơ.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Sức khỏe của cha mẹ tốt lắm, nhất định cha mẹ sẽ sống tới lúc chứng kiến con cưới vợ sinh con mà.
Xương Trung đứng dậy, bước tới gối đầu lên đùi mẹ:
- Nhưng con lại mong cha mẹ sẽ ở bên cạnh con mãi mãi.
Trúc Lan xoa đầu con trai, trên đời này nào có điều gì là mãi mãi chứ. Cô hỏi:
- Con đã từng nghĩ xem mình sẽ cưới cô nương như thế nào chưa?
Sang năm Ngọc Điệp cập kê, con trai cũng không còn nhỏ nữa.
Xương Trung ủ rũ nói:
- Chỉ cần cha mẹ thích là con thích ạ.
Trúc Lan ngạc nhiên:
- Không phải con muốn tìm người mình thích sao?
Xương Trung lắc đầu, bây giờ trong lòng hắn thì cha mẹ là quan trọng nhất:
- Cha mẹ nhìn người rất chuẩn ạ.
Trúc Lan bật cười, con trai còn nhỏ. Lại nghĩ vì con trai còn nhỏ nên cô và Chu Thư Nhân càng phải cố gắng sống lâu hơn nữa mới được.
-
Thanh Tuyết bước vào, báo:
- Trác đại nhân gửi thiệp cho tiểu công tử ạ.
Xương Trung ngẩng đầu lên, hỏi:
- Sao y lại gửi thiệp cho ta?
Nói rồi hắn nhận lấy tấm thiệp: - Là thiệp mời ngắm hoa?
Trúc Lan lấy tới:
- Mẹ nghe ngũ ca con kể Trác Cổ Du mua tranh của Cố Thăng.
Xương Trung thật sự không biết chuyện này, từ sau khi Cố Thăng vào Hàn Lâm Viện thì hắn và Cố Thăng cũng ít qua lại hơn, dù sao cũng có ngũ ca ở đó rồi, hắn nói:
- Đừng nói là Trác Cổ Du định ngắm và bình luận về tranh của Cố Thăng đấy nhé?
Trúc Lan nói: - Mẹ nghe cha con nói gần đây Cố Thăng thường xuyên vào cung.
Xương Trung nghiền ngẫm:
- Vậy con sẽ nhận lời.
Sau đó hắn gọi gã sai vặt của mình tới, kêu gã sai vặt đi hỏi thăm xem phò mã tương lai có được mời không.