Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1663: Cập Kê

Trước Tiếp

Tối đó, mấy đứa Minh Huy và Ngọc Nghi nghỉ ngơi một buổi trưa nên sắc mặt cũng hồng hào hơn một chút. Cuối cùng Ngọc Kiều cũng hết uể oải, đang ngồi bên cạnh Trúc Lan để làm nũng:

- Bà nội ơi, cháu nhớ bà lắm luôn đấy, bà xem gương mặt hốc hác của cháu này, là vì nhớ bà nội nên mới thế đấy.

Trúc Lan v**t v* gương mặt cháu gái, nói:

- Bà nội biết rồi, chuyến này cháu ngoan của bà vất vả quá.

Bữa tối hôm nay là cả gia đình ăn chung với nhau, chỉ toàn món chay nhưng đầy đủ sắc hương vị.

Nhóm Minh Huy cũng đã biết tin cữu thái gia qua đời, bọn họ biết rõ cho dù không bị trì hoãn trên đường về thì bọn họ cũng không thể về kịp.

Chu Thư Nhân thấy con cháu đã ngồi vào vị trí thì mới cầm đũa lên, nói:

- Ăn cơm đi.

Đã lâu rồi đại gia đình không dùng bữa chung với nhau. Xuyên suốt bữa cơm Chu Thư Nhân không hỏi Minh Huy về chuyện cướp sông mà chỉ hỏi han quan tâm sức khỏe cháu trai, thi thoảng đám Chu lão đại lại nói chen vào một câu.

Sau khi ăn xong, Chu Thư Nhân không giữ cháu trai ở lại nói chuyện mà để cháu trai cháu gái về nghỉ ngơi cho khỏe. Chúng đi đường vất vả nên phải nghỉ ngơi lấy sức mấy ngày mới được. Chờ đến khi chỉ còn hai vợ chồng già, Chu Thư Nhân mới ngồi xuống bên cạnh vợ nói chuyện:

- Lúc chúng ta mới tới trong nhà chỉ có mấy người, thế mà đây giờ dọn ba bàn vẫn không đủ chỗ ngồi.

Trúc Lan nói: - Sao tự dưng lại nhiều cảm xúc thế?

- Từ sau khi Tứ cữu qua đời, anh hay cảm thấy sao thời gian trôi qua nhanh quá, chớp mắt đã sắp tới tết nữa rồi, lại một năm trôi qua.

Trúc Lan cười:

- Đúng nhỉ, lại một năm trôi qua, Ngọc Điệp sắp cập kê luôn rồi.

Chu Thư Nhân hừ lạnh một tiếng:

- Em không nhắc thì anh quên mất, gần đây Liễu lão đại nhân muốn chọn ngày cho hai đứa nhỏ cưới nhau kìa.

Trúc Lan không muốn gả cháu gái sớm như thế, bèn nói:

- Chờ qua lễ cập kê rồi lại bàn.

Chu Thư Nhân nói: - Anh cũng trả lời như thế, anh muốn giữ đám trẻ ở nhà thêm mấy năm.

Lúc chưa lấy chồng thì mấy đứa cháu gái mới được sống tự do, chứ lấy chồng rồi khó sống theo ý mình được nữa. Anh nhớ tới cháu gái lớn theo chồng đi nhậm chức, cháu gái thứ hai bị vây giữa bốn vách tường Uông gia, ngày nào cũng có nhiều chuyện giải quyết mãi không xong, còn phải lo cho nhà chồng rồi tới chồng con - Ngọc Lộ là đứa vất vả nhất.

 

Uông gia

Uông Úy nghe nương tử ngâm nga, hỏi:

- Nhóm Minh Huy về tới khiến nương tử vui đến vậy à?

- Bọn chúng về tới thì mẹ mới không phải lo lắng nữa, gần đây mẹ gầy đi nhiều quá.

Uông Úy: - Ngày mai nàng mang thêm mấy thứ bổ dưỡng để biếu nhạc phụ nhạc mẫu nhé.

Ngọc Lộ đáp lời: - Vâng ạ.

Uông Úy lại nói với giọng áy náy:

- Ngày mai ta phải đi làm nhiệm vụ với Thị lang, không cách nào về nhà với nàng được.

Ngọc Lộ thấy vui vì tướng công quan tâm chuyện này, bèn nói:

- Thiếp biết chàng bận việc, chàng đi làm nhiệm vụ nhưng vẫn phải nhớ để ý bản thân đấy.

Uông Úy không còn áp lực về nối dõi tông đường nữa nên cả người toát lên sự chững chạc của con trưởng trong nhà. Y cúi đầu nhìn nương tử, hỏi:

- Chờ hai năm nữa, chúng ta sinh thêm một đứa con gái, có được không?

Ngọc Lộ đã thấy kiệt sức với hai đứa con trai rồi, nhất là đứa con trai nhỏ, bị người nhà chiều quá nên vô cùng bướng bỉnh, thế nên nàng ấy cũng muốn có một cô con gái đáng yêu, chỉ là:

- Chẳng lẽ muốn là sinh được con gái à? Lỡ như lại là con trai thì sao?

Uông Úy nhớ tới đứa con trai út nghịch như quỷ của mình, lập tức thấy nhức nhức cái đầu, mới hôm trước nó còn làm vỡ bình hoa y thích, y chưa kịp nặng lời tiếng nào là bà nội đã bế thằng bé đi mất rồi!

Ngọc Lộ thấy dáng vẻ buồn bực của tướng công thì bật cười thành tiếng. Uông Úy cũng cười theo, y thật sự không ngờ lại có ngày mình sẽ thấy đau đầu vì có nhiều con trai. Trước khi lấy vợ y lo không có con nối dõi, còn tự dọa bản thân mấy lần, rất sợ không hoàn thành trách nhiệm nối dõi tông đường, nhưng ai ngờ chỉ mới thành thân được mấy năm y đã có đứa con trai thứ hai rồi.

   -

Hôm sau Minh Huy tới phủ Vinh An Hầu cách vách, hắn đi chép kinh văn cùng Minh Đằng. Ngọc Nghi và Ngọc Kiều thì tới tới chủ viện, Trúc Lan quan sát sắc mặt hai đứa xong thì nở nụ cười:

- Xem ra tối hôm qua hai đứa ngủ ngon lắm nhỉ.

Ngọc Nghi cười, trả lời:

- Về tới nhà nên thấy yên tâm lắm ạ. Bọn cháu về phòng chưa bao lâu đã ngủ mất rồi, tới khi trời sáng mới tỉnh dậy.

Trúc Lan ra hiệu cho Thanh Tuyết đi lấy chút trái cây và nước trà lại đây, cô nói với hai đứa cháu gái:

- Bà nội tò mò không biết các cháu đã thấy gì trong chuyến đi lần này, hôm nay có thể kể cho bà nội nghe được không?

Quả thật Ngọc Nghi có rất nhiều lời muốn nói với bà nội, bèn đáp: - Được ạ.

Trái cây nhanh chóng được bưng lên, Ngọc Kiều cầm táo lên, nói:

- Ở ngoài muốn ăn trái cây tươi khó lắm, thế nên cháu phải ăn bù mới được.

Ngọc Nghi nói: - Ở ngoài chỉ có mấy loại trái cây đông lạnh như lê thôi nên cháu mới không dám để muội muội ăn nhiều ạ.

- Đúng là phải nghiêm khắc với con bé này.

Ngọc Kiều vội nói:

- Bây giờ cháu ngoan lắm ạ.

Từ cuộc trò chuyện sau đó, Trúc Lan đã biết cụ thể chuyện cướp sông tấn công, sau đó không biết phải nói gì về số đào hoa của Minh Huy, cũng mừng vì sau chuyến đi này các cháu gái đã được mở mang tầm mắt. Lại một lát sau, Ngọc Lộ dẫn hai đứa con trai tới, Ngọc Điệp và Ngọc Văn nghe tin cũng tới chủ viện. Vậy là mấy tỷ muội trò chuyện vô cùng náo nhiệt. Mấy tỷ muội nói chuyện một hồi thì nhắc tới chuyện cập kê, Ngọc Điệp đòi quà:

- Các tỷ muội phải chuẩn bị quà thật kỹ đấy nhé.

Ngọc Lộ cười khẽ:

- Tỷ vẫn nhớ chuyện này, đã chuẩn bị xong lâu rồi.

Ngọc Văn nhếch môi, nói:

- Tam tỷ tỷ, muội chuẩn bị rồi.

Ngọc Nghi cũng cười theo:

- Khéo quá, muội cũng chuẩn bị xong từ hồi ở Ninh Châu rồi.

Ngọc Kiều giơ tay:

- Còn muội nữa, muội tốn nhiều tiền để mua quà cho Tam tỷ tỷ lắm đấy!

Ngọc Điệp nghe vậy thì thấy tò mò:

- Mọi người chuẩn bị quà gì thế?

Mấy tỷ muội giữ bí mật không chịu nói, Ngọc Điệp thấy không thể hỏi được thì quyết định từ bỏ:

- Sau khi tỷ cập kê là tới lượt Ngọc Nghi, rồi lại đến Ngọc Văn.

Tiếng "Ngọc Văn" này được nhấn vô cùng mạnh.

Ngọc Văn lập tức đứng dậy, nói:

- Cũng trễ rồi, muội về trước nhé. Giải tán!

Vừa ra khỏi phòng, Ngọc Văn giơ tay lên:

- Tuyết rơi nữa rồi.

Đại nha hoàn nói:

- Chúng ta nên về nhanh thôi tiểu thư, người đừng để bị cảm lạnh.

Ngọc Văn lại không tính quay về sân, bèn nói:

- Chúng ta ra vườn đi dạo đi.

Ngoài cổng Hàn Lâm Viện và giờ tan tầm, Trác Cổ Du nói với Cố Thăng:

- Ngươi thiếu bạc lắm à?

Cố Thăng không thích Trác Cổ Du, nói:

- Đây là chuyện của ta.

Trác Cổ Du mỉm cười, nói:

- Ta rất muốn có một bức tranh về tuyết nhưng tới vài tiệm tranh rồi vẫn không tìm thấy bức nào hài lòng, ngươi bán một bức cho ta có được không?

Cố Thăng cảm nhận được ánh mắt các đồng liêu đang nhìn mình, trong lòng thầm cười nhạo một tiếng, nếu y thật sự là người cổ hủ để ý hư danh thì y đã từ chối hết những người muốn mua tranh từ khi vào Hàn Lâm Viện rồi, y nói:

- Được thôi, nhưng tranh của ta không rẻ đâu đấy.

Trác Cổ Du lại đáp: - Ta trả nổi.

Vừa rồi Xương Trí cố ý dừng bước, bây giờ nghe xong cuộc hội thoại này thì gật đầu với Cố Thăng rồi bước tới chỗ xe ngựa nhà mình.

Xe ngựa của Cố Thăng cũng đã đến, không ngờ lại thấy ca ca của mình. Y hỏi:

- Ca ca, sao hôm nay huynh lại tới đón đệ vậy?

Cố Ngạn cười đáp:

- Nhạc phụ của huynh mới tặng nhà mình nửa con dê, đúng lúc hôm nay trời có tuyết nên tẩu tử của đệ nấu một nồi thịt dê hầm. Huynh tới đón đệ về ăn chung.

Cố Thăng: - Đúng lúc đệ đang thèm thịt dê hầm đấy.

- Vậy hôm nay ăn nhiều một chút để bồi bổ nhé.

Cố Thăng không ngồi vào xe ngựa mà ngồi bên ngoài cùng với ca ca, trên đường về từ Hàn Lâm Viện, bởi vì đang có tuyết nên ngoài đường thưa thớt bóng người, chỉ có xe ngựa chạy băng băng thôi.

Cố Ngạn nghiêng đầu nhìn đệ đệ, hắn thấy vô cùng thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, chuyện lo lắng nhất bây giờ chỉ còn lại chuyện của đệ đệ thôi, hắn nhịn không được bèn hỏi:

- Có phải lần trước huynh đoán sai rồi không?

Cố Thăng mất một lúc mới phản ứng lại, chỉ cười mà không nói. Lâu rồi Chu Xương Trung không đến Cố gia, và y cũng chưa gặp lại Chu ngũ tiểu thư lần nào kể từ lần từ biệt ở tiệm tranh lần trước, nhưng bây giờ ngày nào y cũng gặp Chu đại nhân ở Hàn Lâm Viện, vậy là được rồi.

Cố Ngạn càng ngày càng nhìn không thấu đệ đệ, nhưng sau đó lại cười, xưa giờ vốn là đệ đệ gánh vác gia đình, hắn không cần nhọc lòng nhiều làm gì. -

*

Chu hầu phủ

Trúc Lan nghe Thư Nhân nói xong, hỏi lại:

- Thật sao?

Trước Tiếp