Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1662: Một Câu Chí Mạng

Trước Tiếp

Thế là nước mắt Chu Thư Nhân ngừng chảy, anh biết điểm dừng và lui về hàng, vận tải đường sông là mảng có liên quan rất rộng, tiền tài khiến người ta mờ mắt!

Lúc tan chầu, Vu đại nhân vội vàng bước tới:

- Hầu gia, nếu như không có hộ vệ mà ngài cho theo thì Việt Dương dữ nhiều lành ít rồi.

Chu Thư Nhân nói: - Đừng nói như vậy, ta và ngươi đều biết Việt Dương làm gì mà.

Vu đại nhân cười hớn hở:

- Thằng bé này hiền như cục bột ấy.

Chu Thư Nhân lại không cảm thấy thế, Vu Việt Dương cũng khôn khéo lắm, lại còn gan dạ, chỉ là có một gương mặt đánh lừa người khác - là ví dụ điển hình cho câu "tẩm ngẩm ngầm ngầm mà đấm chết voi".

Uông Cự đi tới, Vu đại nhân vẫn chưa rời đi. Chu Thư Nhân bèn hỏi:

- Vị Ngô tri phủ này là người nhà nào thế?

Anh có thể nhớ rõ mạng lưới quan hệ và quan viên ở Kinh Thành, nhưng không thể nào nhớ hết cả nước được.

Uông Cự bị hỏi cũng ngơ ngác:

- Sao ta biết được, để ta về điều tra xem sao.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Sao ngài dở thế.

Uông Cự: "..."

Ở Lại Bộ có cả đống hồ sơ quan viên, chẳng lẽ Chu Thư Nhân tưởng ông ấy có bản lĩnh xem một lần là nhớ được à?

Trên mặt Chu Thư Nhân tỏ vẻ ghét bỏ, nếu anh là Lại bộ thượng thư thì chắc chắn sẽ phân loại quan viên, rồi ghi nhớ kỹ trong đầu dựa theo xuất thân và tiềm lực, đây là tài nguyên cả đấy. Nhưng đáng tiếc anh lại là Hộ bộ thượng thư, suốt ngày tiếp xúc với thuế má lương thực!

Vu đại nhân ho nhẹ một tiếng, ông ấy không ngờ lúc Chu hầu và Uông đại nhân trò chuyện riêng lại thoải mái như vậy. Uông Cự đã quen như vậy rồi, hỏi nhỏ:

- Sao Hoàng Thượng không cho người đi điều tra, hơn nữa câu cuối cùng có nghĩa là gì?

Chu Thư Nhân nói: - Thịt heo ăn tết!

Muốn bắt gọn một mẻ thì khó lắm vì Ngô tri phủ đã rút dây động rừng rồi, bây giờ tấu sớ đã tới Kinh Thành, có đi điều tra thêm nữa thì dấu vết cũng bị xóa sạch chẳng còn manh giáp, vậy nên con heo bị thịt lần này là kẻ bị đẩy ra để gánh trách nhiệm.

Uông Cự: "..."

Vu đại nhân: "..."

Chu Thư Nhân cười phá lên rồi nhanh chóng rời đi. Nhóm đại thần đi trước nghe thấy tiếng cười thì quay đầu lại, cạn lời, chậc, đồ không biết xấu hổ!

Chu Thư Nhân ngâm nga, nhóm đồng liêu ghen tị anh có kỹ thuật diễn tốt chứ gì!

 

Lúc Trúc Lan biết tin thì đã là buổi chiều, là con trai út mang tin này về, Trúc Lan hít sâu một hơi, nói:

- Mấy cái đứa này gan thế nhỉ, gửi thư về mà không thấy nhắc tới chữ nào.

Xương Trung hối hận không thôi, sớm biết thế này thì hắn cũng cùng đi thăm Tứ ca. Hắn nói:

- Tụi nhỏ sợ người nhà lo lắng thôi ạ.

Trúc Lan: - Cũng may là bình an vô sự.

Xương Trung nói: - Mẹ ơi, có cần nói chuyện này cho đại tẩu biết không?

Trúc Lan phất tay:

- Tạm thời đừng nói, gần đây đại tẩu con không được khỏe.

Xương Trung tiếp tục hỏi:

- Vậy Tứ ca thì sao?

Trúc Lan đáp:

- Chờ tụi nhỏ về tới nhà rồi bảo Ngọc Nghi viết thư cho nó biết.

- Sau khi mấy đứa nó về tới nhà thì đừng cho chúng ra ngoài nữa ạ.

Trúc Lan gật đầu đồng ý:

- Chặn đường làm ăn của người khác như giết cha giết mẹ người ta, sau đợt này cướp sông sẽ ngoan ngoãn một khoảng thời gian.

Cho dù chỉ là gián tiếp nhưng cẩn thận vẫn hơn.

Xương Trung vân vê quân cờ, nói:

- Vị Ngô tri phủ này là người khôn khéo đấy.

Trúc Lan đáp: - Đúng.

Xương Trung cười tủm tỉm:

- Lại còn can đảm nữa.

Trúc Lan nói: - Đúng là can đảm thật, nhưng điều này cũng chứng tỏ ông ấy không còn cách nào khác.

Buổi tối, Trúc Lan đã biết tại sao vị Ngô đại nhân này lại làm thế, tất cả là do vị Tri phủ sắp năm mươi tuổi này xuất thân từ nhà bình dân, cô hỏi:

- Ông ấy là người khôn khéo, chẳng lẽ ông ấy bị chèn ép sao?

Chu Thư Nhân trả lời:

- Ông ấy muốn bắt lấy cơ hội lần này để lọt vào mắt Hoàng Thượng, vậy thì sẽ không ai mượn chuyện lần này để chèn ép ông ấy được.

- Mấy đứa nhỏ cũng sắp về tới rồi nhỉ.

Chu Thư Nhân cũng cảm khái:

- Đi đủ lâu rồi.

   -

Thôn trang

Minh Thụy ngồi bên cạnh bếp lửa để viết chữ, Vinh Ân Khanh mở cửa đi vào:

- Vẫn còn đang soạn à?

Minh Thụy đặt bút lông xuống, xoa cổ tay:

- Ghi lại sẽ dễ nhớ hơn, ghi ra thì bà nội cũng tiện đọc.

Vinh Ân Khanh giơ tay lên sưởi ấm:

- Tuyết rơi rồi, ngày mai chúng ta chưa đi được nên hôm nay ngươi không cần ghi vội cho xong đâu.

Minh Thụy nghe xong vẫn không thu dọn bút mực, nói:

- Nếu ở thêm một ngày thì ngày mai ta sẽ đi dạy tụi nhỏ.

Vinh Ân Khanh nói: - Mấy đứa nhỏ đó rất thích ngươi.

Minh Thụy cười khẽ: - Tụi nhỏ có trực giác của mình.

Vinh Ân Khanh nghe tiếng gió thổi, trong phòng vẫn còn lạnh quá:

- Thêm một ít than củi đi.

Gã sai vặt ra ngoài rồi nhanh chóng mang thêm than củi vào, nhưng tiếc là nhiệt độ trong phòng vẫn không tăng lên được.

Minh Thụy nói: - Đi được mấy châu rồi mới thấy vẫn là cô nhi ở Kinh Thành đỡ nhất.

Vinh Ân Khanh giương mắt:

- Lão phu nhân khiến người ta phải bội phục.

Người quản lý có vai trò rất quan trọng, mấy thôn trang ở Kinh Thành được lão phu nhân bỏ công bỏ sức nên cho dù đã vào mùa đông rét lạnh mà tụi nhỏ vẫn không phải chịu quá nhiều cực khổ.

Trong lòng Minh Thụy lấy làm kiêu ngạo:

- Cha ta luôn thấy tiếc vì bà nội không phải nam nhi.

Vinh Ân Khanh bật cười thành tiếng:

- Nếu lão phu nhân thành nam nhi thì làm sao có các ngươi được?

Minh Thụy cũng bật cười:

- Ngài nói đúng, bà nội vẫn nên là nữ tử thì hơn.

Vinh Ân Khanh đã thấy ấm hơn một chút. Hắn nói:

- Tri phủ cũng biết đối nhân xử thế lắm, lúc chúng ta vừa đến đã quyên tặng không ít áo bông và lương thực.

- Là người khôn khéo.

Vinh Ân Khanh ngồi dựa vào ghế:

- Sang năm phải xây sửa lại phòng ốc ở thôn trang thôi.

- Đúng vậy, nếu không tới mùa đông sẽ lạnh lắm.

Nếu không phải bọn họ đến đây thì không biết bao nhiêu đứa trẻ sẽ bị bệnh rồi qua đời, đã quen với cuộc sống của cô nhi Kinh Thành nên mỗi khi tới một chỗ mới là hắn lại không khỏi cảm khái, cho dù cô nhi ở các châu cảm thấy cuộc sống hiện tại đã tốt lắm rồi. -

Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, gã sai vặt đi ra ngoài quay về báo:

- Quản sự thôn trang tặng gà nướng ạ.

Vinh Ân Khanh nói: - Để đó đi, sáng mai mang tới nhà bếp cho lũ trẻ ăn.

Cho vào cháo cũng được thêm tí mùi thịt. Haiz, thỉnh thoảng cô nhi ở Kinh Thành còn được bổ sung một bữa ăn mặn, chứ cô nhi ở các châu thì muốn ăn mặn khó lắm.

Minh Thụy nói: - Không biết ở nhà thế nào rồi.

Hắn lấy làm tiếc khi cữu thái gia qua đời mà mình lại không có mặt ở Kinh Thành để tiễn đưa.

Vinh Ân Khanh mím môi, người gánh vác dòng họ Vinh thị đã không còn nữa, trong lòng hắn cảm thấy khó chịu. Tứ gia gia che chở hắn nhưng lại chán ghét thê tử của hắn, đồng thời cũng thấy mâu thuẫn với xuất thân của hắn. Thân phận con thiếp thất là điều vĩnh viễn hắn không thể thay đổi được. Tứ gia gia là người rất coi trọng gia tộc và quy củ, thế nên hắn có cố gắng bày tỏ thế nào cũng vô dụng, trong lòng lão gia tử chỉ có tộc quy, đó là thứ như được khắc vào trong xương cốt.

Lại qua mấy ngày, cuối cùng nhóm Minh Huy cũng về tới nhà, còn về trước khi trời đổ tuyết, giữa trưa về tới Hầu phủ. Trúc Lan quan sát thật kỹ mấy đứa cháu trai cháu gái, bảo:

- Gầy rồi, đường về gặp nạn mà.

Minh Huy nói: - Cháu sẽ không đi đâu xa vào mùa đông nữa đâu.

Cho dù cả chặng đường có nha hoàn và bà tử hầu hạ thì hắn vẫn thấy cực quá, chân như bị đông lạnh bây giờ cứ thấy ngưa ngứa.

Sức khỏe của hai tỷ muội Ngọc Nghi không được tốt như Minh Huy nên trông vô cùng tiều tụy.

Phu thê đại phòng xót con, từ nhỏ Minh Huy đã được cưng chiều, cho dù Minh Tịnh chào đời cũng không làm lung lay được địa vị của Minh Huy, có một gương mặt đẹp cũng đủ để sướng cả đời!

Trúc Lan nói: - Bà không nói nhiều với các cháu nữa, các cháu mau về sân tắm rửa nghỉ ngơi đi. Đúng rồi, lát nữa để đại phu bắt mạch cho mấy đứa các cháu nhé.

Ngọc Nghi hết gượng nổi rồi, chặng đường sau bọn họ không còn sức để ngắm cảnh ven đường nữa, trong lòng chỉ muốn về nhà nhanh một chút thôi, nói:

- Bà nội ơi, cháu về trước đây ạ. Đến tối rồi cháu sẽ trò chuyện với bà sau.

Trúc Lan đáp: - Ừ, buổi tối mấy đứa tới đây ăn hết đi.

Minh Huy và Ngọc Nghi mang về rất nhiều quà, hai vợ chồng Trúc Lan giữ lại rồi chia cho các nhà.

Thanh Tuyết bước vào, báo:

- Đại phu bắt mạch báo Minh Huy công tử không có vấn đề gì, nhưng Ngọc Nghi và Ngọc Kiều tiểu thư phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ạ.

Cuối cùng Trúc Lan cũng yên tâm:

- Không có vấn đề gì là tốt rồi, mấy đứa nhỏ tội quá.

Nhớ tới Minh Thụy, Trúc Lan lại lo lắng hơn, mấy đứa Minh Huy về nhà rồi, nhưng Minh Thụy vẫn còn đi theo Vinh Ân Khanh tới các châu đấy!

Trước Tiếp