Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1661: Nước Mắt

Trước Tiếp

Minh Đằng nghe báo lại thì ra khỏi thư phòng, lúc bước vào thì thấy nương tử và nhạc mẫu đang chơi với con trai. Hắn chào hỏi:

- Thưa nhạc mẫu.

Mã thị thấy con rể gầy ốm đi rồi, nói:

- Mẹ lo cho hai đứa nên mới tới đây thăm thôi.

Con rể thành Hầu gia, con gái thành Hầu phu nhân, lúc chiếu chỉ ban xuống thì thị có tới phủ một lần, khi đó con rể vẫn chưa gầy tới mức này. Thị cảm khái Minh Đằng là đứa sống tình cảm, cũng mừng vì hắn sống tình cảm như thế.   

Minh Đằng giơ tay đón lấy con trai đang đòi bế, hỏi thăm:

- Gần đây bên nhà mẹ có chuyện gì không?

Mã thị cười đáp: - Mọi chuyện đều ổn.

Thị đã giao quyền quản lý gia đình cho con dâu cả từ lâu rồi, hằng ngày chỉ cần trông cháu trai và cháu gái. Ngoài việc lo lắng cho tướng công đang đi làm nhiệm vụ ở xa thì cuộc sống ở nhà trôi qua rất êm đềm.

Lưu Giai tiếp lời:

- Phủ chúng con từ chối tiếp khách rồi, nếu có người gửi thiệp cho đại ca và nhị ca thì mẹ nhớ dặn hai huynh ấy từ chối hết nhé.

Đây cũng là lý do mà mẹ đích thân lại đây.

Minh Đằng nghĩ thầm, bên ngoài biết không thể thuyết phục được nhóm công tử của Chu hầu phủ nên mới chuyển hướng sang nhóm cữu ca đây mà. Thế là hắn nói với nhạc mẫu:

- Không cần để ý tới đâu ạ.

Mã thị nghe lời con gái vừa nói, bây giờ lại thêm con rể nói như thế thì cũng hiểu rồi:

- Thời gian không còn sớm nữa, mẹ về trước đây, các con nhớ giữ gìn sức khỏe đấy.

Minh Đằng nói: - Để con tiễn nhạc mẫu.

Mã thị phất tay: - Không cần đâu.

Thị sợ con rể bị cảm lạnh, bây giờ trông con rể gầy yếu quá.

Lưu Giai đứng dậy tiễn mẹ ra ngoài, Mã thị ra khỏi sân mới sực nhớ ra bèn hỏi:

- Các con tính ở đây luôn à?

Lưu Giai trả lời: - Tụi con sẽ để tang ở Vinh An hầu phủ một năm, tròn một năm rồi sẽ quay về Chu hầu phủ.

Mã thị cười: - Vậy thì tốt.

Thị hi vọng con gái có thể sống riêng nhưng gần đây lại hay nghe con trai nói có người dòm ngó con rể, thế nên thị cảm thấy về bên kia ở sẽ tốt hơn.

Lưu Giai nắm tay mẹ, nói:

- Mẹ à, tướng công sẽ không rước thiếp về đâu.

Nàng ta biết mẹ sợ tướng công ở đây lại mang họ Vinh, không có trưởng bối nào ở nhà sẽ khó tránh được âm mưu tính toán.

Mã thị nói nhỏ nhẹ:

- Con người đều có lòng tham và mẹ cũng thế. Thấy con và con rể sống hạnh phúc như bây giờ, mẹ chỉ mong các con hạnh phúc trăm năm thôi.

Lưu Giai nói: - Mẹ cứ yên tâm đi.

Buổi tối, Chu Thư Nhân trò chuyện với cháu trai, biết thằng bé sẽ chăm sóc tốt cho mình anh mới yên tâm. Nghe Minh Đằng thuật lại lời của Mã thị, anh nói:

- Hai người cữu ca của cháu không tồi.

Minh Đằng: - Nhờ ông nội chọn cho cháu một nhà thê tử tốt đấy ạ.

Không gây thêm phiền cho hắn, còn tự hiểu lấy mình là đã xem như giúp hắn rồi.

Minh Đằng nhìn ông nội, suy nghĩ một hồi vẫn không kìm lòng được bèn kể:

- Cháu đã nằm mơ vào tối hôm an táng thái gia gia.

Chu Thư Nhân: "..."

Minh Đằng thấy ông nội im lặng, tại sao hắn lại chép kinh Phật hằng ngày chứ, hắn làm thế không chỉ vì thái gia gia mà còn vì dòng họ Vinh thị, hắn hỏi:

- Ông nội, ông có muốn chép một bản kinh văn cùng cháu không?

Tim Chu Thư Nhân đập nhanh hơn, hỏi:

- Lão gia tử báo mộng cho cháu à?

Minh Đằng gật đầu: - Dạ.

Thái gia gia báo mộng để nói lời từ biệt, còn dặn dò hắn phải giữ gìn sức khỏe, cuối cùng mới nhắc tới chuyện kinh văn, dùng giọng điệu tiếc nuối để nói rằng nếu ông nội có thể chép một bản thì tốt quá. Nhưng vì ông nội bị bệnh nên nếu hắn muốn chép thay ông nội cũng không sao.

Chỉ là khi thấy thái gia gia nói thế, hắn lại cảm thấy thái gia gia vẫn rất mong ông nội sẽ chép một bản.

Chu Thư Nhân không muốn hỏi xem hắn mơ thấy cái gì, chỉ nói:

- Được, ông sẽ chép một bản cho cháu.

Anh chiếm thân phận của chủ thân xác này, cũng nhớ kỹ việc Tứ cữu đối xử tốt với mình như thế nào, hơn nữa anh cần phải thừa nhận rằng hoàng thất tin tưởng anh như thế không chỉ vì anh trung thành và có năng lực, còn bởi vì trong người anh đang chảy dòng máu của dòng họ Vinh thị. Ai bảo Thái Thượng Hoàng chỉ còn lại mỗi thân thích là dòng họ Vinh thị này làm gì.

Minh Đằng nghe ông nội đồng ý, cả người lập tức nhẹ nhõm hơn: - Cảm ơn ông nội.

Chu Thư Nhân cười, nói:

- Cháu ăn chay cũng nhớ ăn nhiều một chút, mẹ cháu hay khóc lóc với bà nội cháu lắm đấy.

Minh Đằng sờ mũi, đáp:

- Là cháu bất hiếu.

Chu Thư Nhân vỗ bả vai cháu trai: - Thôi cháu về đi.

Minh Đằng: - Dạ, ông nội cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.

- Ừ.

 

Thời gian trôi qua rất nhanh, trong buổi chầu của ngày nào đó, Chu Thư Nhân nghe tấu sớ được gửi gấp vào kinh xong thì mặt mũi đen thui, được lắm, anh và vợ còn đang không hiểu mấy đứa Minh Huy bị trì hoãn vì chuyện gì nhưng giờ thì biết rõ rồi.

Thái Tử nhìn về phía Chu hầu gia, vẻ mặt vị này khó coi như vậy tức là không biết gì.

Hoàng Thượng tiếp tục nói:

- Cướp sông làm càn, các vị ái khanh có ý kiến gì không?

Chu Thư Nhân liếc mắt nhìn đám đồng liêu trên triều đình, ai cũng biết rõ cướp sông có người che chở, lần này Minh Huy gặp cướp sông lại bỏ qua Tri phủ địa phương, để người của thuyền buôn giao bọn cướp đó cho Ngô tri phủ ở châu bên cạnh. Sau đó vị đại nhân này đã vượt qua biên giới châu để diệt tận gốc một ổ cướp sông, đây là công trạng, song, đồng thời cũng giẫm nát thể diện của Vương tri phủ.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm chắc chắn Tri phủ của hai mảnh đất này có thù oán với nhau rồi, còn việc tên của Minh Huy và Vu Việt Dương xuất hiện trong tấu sớ thì chứng tỏ vị Ngô tri phủ này đã điều tra về Minh Huy và Việt Dương. Lý do Ngô tri phủ đưa tên hai đứa nhỏ vào chủ yếu là muốn mượn thế của Chu hầu phủ và Vu gia. Hiện tại liên lụy đến Minh Huy và Việt Dương, anh và Vu đại nhân phải xử lý thôi.

Chu Thư Nhân ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng Thượng, hiển nhiên Hoàng Thượng tuyên đọc tấu sớ ngay trên triều âu cũng là do hành động lần này của Ngô tri phủ đã lọt vào mắt Hoàng Thượng. Vị Ngô tri phủ này đúng là người thông minh.

Hoàng Thượng cảm nhận được ánh mắt của Chu Thư Nhân nên nhìn về phía anh, vua tôi nhìn nhau, Chu Thư Nhân bước ra khỏi hàng, bẩm:

- Thần có ý kiến ạ.

Hoàng Thượng nói: - Mời Chu ái khanh nói.

Giọng điệu nào còn vẻ tức giận gì, rõ ràng là hiền hòa biết bao.

Mà Chu Thư Nhân vừa lên tiếng là trong đại điện càng yên tĩnh hơn, cùng làm quan trong triều bao năm nên ai cũng sợ anh sẽ làm gì đó khác thường.

Chu Thư Nhân dùng giọng điệu nghiêm túc, tâu:

- Trên chiếc thuyền đó có một đứa cháu trai và hai đứa cháu gái của thần, nếu không phải thần và các con không yên lòng khi để bọn nhỏ đi xa rồi sắp xếp cho rất nhiều hộ vệ đi theo, thì có lẽ cái hôm nay thần được nghe sẽ không còn là tấu sớ báo công của Ngô đại nhân, mà là tin báo tử của cháu trai cháu gái nhà thần. Đúng rồi, còn có đích thứ tử của Vu đại nhân. Nó là cháu rể tương lai của thần ạ.

Vu đại nhân nghe xong đã cảm thấy có ánh mắt đổ dồn về phía mình. Ông ấy chỉ cần làm mặt lạnh là được, còn lại cứ để một mình Chu hầu giải quyết!

Mấy vị đại nhân khác mắng thầm trong lòng, tin báo tử gì chứ, cướp sông nào dám giết hết người trên thuyền, cùng lắm chỉ giết vài hộ vệ để cướp của thôi. Chứ nếu dám giết hết người trên thuyền thì chuyện này đã rần rần lên từ lâu rồi, bây giờ có phải như thời chiến loạn nữa đâu. Trong lòng bọn họ đều biết rõ luật ngầm trong chuyện này, đồng thời cùng hướng ánh mắt hoài nghi sang nhóm đồng liêu. Muốn biết là ai nhận hối lộ hàng năm của đám cướp sông đó. -

Hoàng Thượng nói: - Cướp sông hoành hành, năm nào cũng tổ chức vây quét nhưng không diệt hết được, khiến trẫm thấy vô cùng khó hiểu.

Chu Thư Nhân cũng dùng giọng điệu khó hiểu:

- Và tại sao khi giao cho Tri phủ ở châu bên cạnh thì lại dọn sạch được hang ổ của chúng?

Nói xong, vành mắt Chu Thư Nhân lại đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào, rằng:

- Thần nghĩ lại vẫn còn thấy sợ thưa Hoàng Thượng, thần sợ cháu trai cháu gái bị trả thù. Haiz, mặc dù bọn nhỏ dẫn theo nhiều hộ vệ tinh thông võ nghệ nhưng lũ cướp lộng hành thế cơ mà!

Thái Tử quay đầu đi dằn lại nụ cười ở khóe miệng, Chu hầu gia phối hợp với phụ hoàng nhịp nhàng quá, lại cảm thán có Hầu gia đại diện nói ra, cho dù Ngô tri phủ có nộp tấu sớ báo công thì cũng không còn ai dám giận chó đánh mèo nhóm Chu Minh Huy.

Hoàng Thượng cũng hơi sững sờ, Chu hầu gia học được bản lĩnh cần khóc là khóc ngay được từ khi nào thế, nhớ lại cảnh Chu Thư Nhân té xỉu lần trước, Hoàng Thượng hết biết nói gì.

Vu đại nhân thở phào một hơi, ông ấy có thể yên tâm được rồi, đồng thời còn nghĩ chỉ có Chu hầu gia mới dám nói thẳng ra thế này thôi, nếu đổi lại là ông ấy thì không có sự tự tin và năng lực này.

Một lúc sau, Hoàng Thượng mới nói:

- Chu hầu gia đừng sợ, để trẫm xem thử ai dám ra tay.

Trước Tiếp