Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1660: Phong Thanh

Trước Tiếp

Minh Huy cũng bực bội, chỗ này cách huyện thành rất xa, muốn ra ngoài mua sắm một lần rất khó, hắn thở dài nói:

- Nếu không phải đi đường bộ chậm quá thì ta đã cho mọi người đi đường bộ rồi.

Vu Việt Dương đưa lò sưởi cầm tay cho vị hôn thê rồi cất lời:

- Đường thủy vẫn nhanh hơn, huynh cũng thấy là không có ai rời đi mà.

Minh Huy cũng nghĩ tới chuyện sẽ tới bến sông tiếp theo để chờ thuyền nhưng cần phải đặt trước, mà chưa chắc đã có chỗ nên cuối cùng hắn mới từ bỏ suy nghĩ này. May mà không ai thấy bọn họ còn trẻ mà trêu chọc bọn họ, võ nghệ của nhóm hộ vệ đã khiến nhưng người đi cùng sợ hãi.

Ngọc Nghi nghe tiếng gió, nói:

- Nhiệt độ mấy ngày nay lại giảm mạnh quá.

Ngọc Kiều dựa vào lòng tỷ tỷ:

- May mà tỷ mua nhiều than củi và đồ ăn.

Ngọc Nghi cũng thấy may mắn, đường về đúng là đầy ly kỳ:

- Lúc này chắc ở Kinh Thành cũng có tuyết rơi rồi.

Ngọc Kiều nhớ khoảnh sân của mình, bị nhốt ở đây khiến nàng ấy thấy buồn bực.

 

Kinh Thành

Hai vợ chồng Thư Nhân ăn tối xong, đang đọc sách thì Xương Nghĩa tới:

- Thưa cha mẹ.

Chu Thư Nhân để sách xuống, nói:

- Cha đỡ hơn nhiều rồi.

Xương Nghĩa: - Con biết ạ, vậy nên mới tới thăm.

Chu Thư Nhân ngồi dậy:

- Vậy con nhìn mẹ con làm gì?

Xương Nghĩa trả lời:

- Hôm nay Nhị hoàng tử hỏi cha đã khỏi bệnh chưa.

Chu Thư Nhân: - Còn nói gì khác nữa đúng không.

Xương Nghĩa gật đầu:

- Nhị hoàng tử nhắc tới cô nhi ở thôn trang, Nhị hoàng tử nói là muốn tới đó tham quan.

Trúc Lan cứ tưởng Nhị hoàng tử đã chịu ngoan rồi chứ:

- Nhưng quản sự ở thôn trang đâu có cản được Nhị hoàng tử.

Cho nên vốn dĩ không cần báo cho Xương Nghĩa biết trước làm gì.

Xương Nghĩa cười, nói:

- Gần đây Nhị hoàng tử nỗ lực học tập lắm, đối xử với người khác cũng thân thiện hơn.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, đây là thông minh ra nên muốn cứu vớt hình tượng chứ gì:

- Con chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được.

Trong lòng Xương Nghĩa tự biết, đáp:

- Con biết rõ ạ.

Chu Thư Nhân không lo cho mấy đứa con trai, làm quan nhiều năm nên bọn chúng đã có thể sống độc lập rồi, người anh lo bây giờ là cháu trai, anh nói:

- Minh Thụy đã xa nhà được một khoảng thời gian rồi.

Xương Nghĩa cũng lo cho con trai. Hắn nói:

- Lần này ra ngoài thằng bé có thể học được rất nhiều từ Vinh Ân Khanh.

Năm xưa cha từng dạy cho Vinh Ân Khanh, thế nên những năm qua người này thu mình không có nghĩa là hắn không có bản lĩnh, con trai đi theo Vinh Ân Khanh học tập, hắn cũng thấy mừng. -

Chu Thư Nhân cười, nói:

- Con nghĩ được như vậy là tốt.

Xương Nghĩa rất tự hào về trưởng tử của mình, hắn nhớ cha vẫn chưa khỏi bệnh hẳn nên đứng dậy và nói:

- Cha ơi, cha mẹ ngủ sớm đi nhé, con đi về đây ạ.

- Ừ.

Trúc Lan chờ con trai đi rồi mới xoa bả vai:

- Anh đừng đọc sách nữa, đi ngủ sớm một chút.

Chu Thư Nhân cũng không tính đọc nữa, bèn đáp: - Được.

Mấy ngày sau đó, mặc dù đã khỏi bệnh như Chu Thư Nhân vẫn không vội đi chầu, Hoàng Thượng cũng không thúc giục nên anh làm ổ luôn tại nhà.

Sau trận tuyết đầu mùa thì không còn đổ tuyết lần nào nữa, tới hôm nay mới có đợt tuyết thứ hai của mùa đông, tuyết không lớn nhưng nhiệt độ lại vô cùng thấp, có thể so với năm có mùa đông khắc nghiệt.

Chu Thư Nhân sưởi ấm, nói:

- Thời tiết này thì ở nhà là thoải mái nhất.

Trúc Lan chỉ vào sách trên bàn, nói:

- Anh xem sách được in ra đi kìa.

Chu Thư Nhân nói: - In ấn không tồi, nhưng có một điều đáng tiếc.

Sự vui mừng của Trúc Lan cũng phai nhạt một chút:

- Đáng tiếc là không thể dùng tên thật của em, mà dùng cái tên Phong Thanh tiên sinh.

Chu Thư Nhân cũng tiếc nuối vì anh muốn lan tỏa điều này, để cho nhiều người học tập hơn, nói thẳng ra là chế độ phong kiến quá khắc nghiệt với phái nữ, nếu không dùng tên thật của vợ thì khó để xóa bỏ thành kiến này:

- Đời sau sẽ làm sáng tỏ điều này cho em.

Trúc Lan vuốt sách, nói:

- Nếu vậy thì tốt quá.

Đây chỉ mới là cuốn sách đặt nền móng, sau này vẫn còn mấy cuốn sách nữa được mở rộng. Cô không thèm để ý danh tiếng mà chỉ hy vọng tương lai sẽ tốt đẹp hơn.

Xương Trung hứng gió tuyết đi vào sân, Chu Thư Nhân thấy vậy thì hừ một tiếng:

- Tuyết lớn thế này mà còn không chịu ở yên trong phòng.

Trúc Lan cất sách, Xương Trung bước vào rồi đưa áo choàng cho nha hoàn cầm đi.

Xương Trung thấy cha trừng mình thì sờ cánh mũi, nói:

- Con có phải người không biết lượng sức đâu.

Chu Thư Nhân: - Lời này chỉ thuyết phục được chính con thôi.

Xương Trung chờ khi người mình ấm hơn một chút rồi mới ngồi xuống giường nhỏ bên cạnh cửa sổ, nhanh nhẹn cởi giày ngồi trước mặt cha:

- Con bị Tứ hoàng tử và phò mã tương lai kêu ra ngoài.

Chu Thư Nhân chỉ biết là con trai ra ngoài sau khi ăn sáng, còn đi đâu thì anh không biết. Anh bèn hỏi:

- Trời tuyết lạnh thế này, mấy đứa ra ngoài làm gì?

Xương Trung xụ mặt, đáp: - Ngắm tuyết ạ.

Hơn nữa còn là ngắm tuyết ngoài trời, làm hắn sắp chết cóng.

Trúc Lan đã bảo nha hoàn đổi trà thành trà gừng, ra hiệu cho con trai uống:

- Không sợ bị bệnh à.

Xương Trung nói:

- Tứ hoàng tử và phò mã tương lai xáp lại với nhau, hai người chỉ ước gì bị bệnh để được lười biếng thôi.

Một người không muốn học còn một người không muốn làm việc.

Trúc Lan cười, nói:

- Đều là người có số thanh nhàn phú quý.

Một người có ca ca ruột thịt là Thái Tử, chỉ cần Thái Tử kế vị là có thể dựa dẫm cả đời; Người còn lại thì cưới được công chúa không tham gia phân tranh.

Xương Trung nhìn tuyết ngoài cửa sổ, nói:

- Không biết đợt tuyết này rơi tới khi nào nữa, cũng không biết mấy đứa Minh Huy đã tới đâu rồi?

Trúc Lan tính ngày, nói:

- Hôm qua mới gửi thư về, nói là trì hoãn mất mấy ngày nên sẽ về trễ hơn một chút.

Còn chuyện về tới đâu rồi thì cô không tính ra được.

Xương Trung lo lắng:

- Trời lạnh thế này mấy đứa nó phải chịu khổ rồi.

Chu Thư Nhân nói: - Ngày mai anh sẽ quay lại Hộ Bộ.

Xương Trung: - Sao cha không nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa đi?

Chu Thư Nhân chỉ bông tuyết ngoài cửa sổ, đã biến thành bông tuyết lớn tựa lông ngỗng rồi:

- E là sắp có thiên tai.

Xương Trung lại càng lo lắng và sốt ruột hơn, hắn lo cho mấy đứa cháu trai cháu gái.

*

Hôm sau, bởi vì tuyết lớn nên không phải đi chầu, tuyết trên đường rất dày, may mà tối hôm qua tuyết đã ngừng rơi rồi. Chu Thư Nhân suy nghĩ một hồi vẫn quyết định vào cung.

Tuyết trong cung đã được dọn sạch sẽ, lúc Chu Thư Nhân đến thì Hoàng Thượng đang bàn chuyện với Thái Tử. Hoàng Thượng ra hiệu cho bưng trà gừng lên:

- Trẫm cứ tưởng khanh sẽ nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa chứ.

Chu Thư Nhân nói: - Số thần là số nhọc lòng, hôm qua tuyết lớn quá khiến thần trằn trọc cả đêm.

Trong lòng Hoàng Thượng cũng lấy làm may mắn:

- Trẫm cũng sợ sẽ thành thiên tai, may mà tuyết đã ngừng rồi.

Chu Thư Nhân hỏi: - Vừa rồi thần nghe được một chút, thảo nguyên gặp thiên tai ạ?

Hoàng Thượng phất tay bảo Chu Thư Nhân ngồi xuống, sau đó mới nói:

- Mấy ngày trước ở thảo nguyên có một đợt tuyết lớn, rồi gửi tin khẩn về Kinh Thành.

Chu Thư Nhân sốt ruột: - Dê bò còn sống không ạ?

Vất vả lắm mới chăn nuôi được đấy.

Hoàng Thượng tìm tấu sớ rồi đưa cho Chu Thư Nhân xem:

- Tự khanh xem đi.

Chu Thư Nhân nhanh chóng lật xem tấu sớ, mặc dù có chết rét nhưng cũng may là phản ứng kịp nên không tạo thành tổn thất quá lớn.

Hoàng Thượng tiếp tục nói:

- Trẫm tính gửi một lô lương thực tới đó, nếu hôm nay khanh không tiến cung thì trẫm cũng sẽ phái người tới Hầu phủ nói cho khanh biết.

Chu Thư Nhân tính thầm trong lòng, lương thực có rồi, mới được nhập kho chưa bao lâu, anh nói:

- Có thể trích một lô lương thực ạ.

Hoàng Thượng lại hỏi:

- Minh Đằng đã đỡ hơn chút nào chưa?

Chu Thư Nhân trả lời:

- Đã khỏe rồi ạ, gần đây đang ở phủ để tang và chép kinh văn.

Hoàng Thượng nói: - Hắn là một đứa có hiếu.

Chu Thư Nhân xót cháu trai, lúc cháu trai khỏi bệnh có tới thăm anh một lần, mới mấy ngày không gặp mà thằng bé gầy hẳn đi, mà nó còn muốn ăn chay trong lúc để tang nên anh không cách nào cho nó tẩm bổ được.

Hoàng Thượng lại nói:

- Bảo thằng bé nghỉ ngơi đàng hoàng đi, đừng để đổ bệnh nữa.

Chu Thư Nhân tính buổi tối sẽ tâm sự với Minh Đằng, đáp:

- Vâng ạ.

   -

Phủ Vinh An Hầu

Lưu Giai đứng dậy đón mẹ vào nhà, Mã thị hỏi:

- Minh Đằng đã khỏe hơn chưa?

Lưu Giai đỡ mẹ ngồi xuống rồi mới đáp:

- Đã khỏe rồi ạ. Tướng công đang ở thư phòng, để con đi báo cho tướng công biết.

Mã thị phất tay, nói:

- Đừng làm phiền Hầu gia, mẹ thấy lo nên mới tới đây xem thôi. Nếu các con đều khỏe thì mẹ ngồi chơi một lát rồi về.

Trước Tiếp