Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hai vợ chồng Chu Thư Nhân thay quần áo rồi đi sang nhà bên cạnh, bên đó đã treo cờ tang trắng cả sân rồi, linh đường cũng được dựng xong, Trúc Lan dạo qua một vòng phát hiện không có chuyện gì cần mình nhúng tay. Bởi, Tứ cữu đã thu xếp hậu sự vô cùng cẩn thận rồi.
Chu Thư Nhân quỳ đốt vàng mã, nghe tiếng động thì thấy vợ đang quỳ gối ở bên cạnh:
- Có gì cần giúp không?
Trúc Lan cầm tiền giấy lên, đáp:
- Tứ cữu đã thu xếp ổn thỏa hết rồi.
Tứ cữu biết mình hồi quang phản chiếu nên đã cho hạ nhân chuẩn bị trước, ông cụ sắp chết nhưng vẫn để ý hậu sự của mình.
Chu Thư Nhân nghẹn ngào, đột nhiên xuất hiện một bậc cha chú đối xử tốt với mình, không đến mức năm nào cũng tặng quà nhưng lại bày tỏ sự quan tâm đối với con cháu, nên anh rất hưởng thụ tình thân này:
- Những chuyện còn lại giao cho Minh Đằng là được.
Mắt Trúc Lan đỏ hoe, đáp: - Ừ.
Lúc này chỉ mới cho người đi báo tin nên chưa có ai tới cửa thăm viếng, trong linh đường toàn là người trong nhà.
Trúc Lan nhìn đứa bé ngồi quỳ bên cạnh Minh Đằng, thằng bé này còn chưa nói sõi nữa nên cô mới bảo Lưu Giai:
- Thằng bé còn nhỏ, cho nó quỳ một lát là đủ rồi.
Cô vốn không muốn cho An Tiêu quỳ vì thằng bé còn nhỏ quá, nhưng Minh Đằng kiên trì, mà đứa chắt trai họ Vinh này sáng dạ, nói năng còn chưa sõi đã có thể hiểu được ý của Minh Đằng. Bắt quỳ một hồi cũng không thấy nó quấy khóc lần nào.
Lưu Giai xót con trai chứ, con trai là bảo bối của nàng ta mà. Nàng ta nhìn chằm chằm con trai, vừa mừng vì con trai hiểu chuyện, nhưng cũng vừa lo con trai sẽ bị thương, nói:
- Vậy cháu bế An Tiêu xuống nhé bà nội.
Trúc Lan đáp: - Ừ.
Lưu Giai bước tới nói với tướng công rằng sẽ bế con trai đi, Minh Đằng quay đầu sờ tay con rồi nói:
- Được, ra phía sau nghỉ ngơi đi.
Bởi vì thái gia gia dọn về Vinh phủ nên hắn và vợ con cũng dọn về theo. Vốn tưởng rằng có thể chăm lo cho thái gia gia được nhiều hơn, ai ngờ mới đó mà thái gia gia đã đi rồi.
Minh Đằng nghĩ đến đây thì nước mắt lại lăn dài trên gương mặt, miệng lẩm bẩm mãi:
- Mong kiếp sau thái gia gia có cha mẹ yêu thương, có huynh trưởng gánh vác gia đình để kiếp sau có thể sống vì bản thân.
Chu Thư Nhân không nghe rõ hết nhưng cũng từ những từ ngữ nghe được mà đoán ra câu nói hoàn chỉnh, trong lòng lại khó chịu không thôi.
Tin tức Vinh Dụ Đãng qua đời truyền ra, lục tục có người tới thăm viếng. Người tới đầu tiên là Vinh An Hạnh và muội muội, Trúc Lan không thấy Diêu Dao đâu, chờ An Hạnh quỳ xuống đốt vàng mã rồi mới hỏi:
- Mẹ cháu đâu?
Giọng Vinh An Hạnh khàn khàn, đáp:
- Mẹ cháu quỳ lạy ngoài cổng phủ chứ không đi vào cùng chúng cháu ạ, mẹ nói Tứ thái gia gia không muốn gặp mẹ.
Trúc Lan ngẩng đầu nhìn quan tài, khẽ thở dài một hơi.
Cảm xúc Vinh An Hạnh dành cho Tứ thái gia gia rất phức tạp, Tứ thái gia gia đối xử rất tốt với cậu ta nhưng cũng không che giấu sự chán ghét đối với mẹ, trừ khi có chuyện gì lớn, còn không thì Tứ thái gia gia sẽ không tới Hầu phủ. Cậu ta thò tay vuốt miếng ngọc bội mình đang đeo, đây là Tứ thái gia gia cho cậu ta chỉ bởi vì cậu ta nhìn nó mấy lần.
Đôi mắt Vinh An Hạnh lại đỏ hơn. Từ nhỏ cậu ta đã lớn lên cùng câu chuyện về dòng họ Vinh thị, cuối cùng Tứ thái gia gia cũng được giải thoát rồi.
Hai vợ chồng Dung Xuyên dẫn con tới, sau đó lại lục tục có người tới thăm viếng, mãi đến khi Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu tự mình đến, Thái Thượng Hoàng sẽ không quỳ nhưng lại đích thân thắp hương rồi ngồi canh một bên mà không rời đi. Chuyện này truyền ra khỏi Vinh gia khiến nhiều người ở Kinh Thành đến thăm viếng hơn nữa, mấy vị Vương gia cũng đến. Sao không đến cho được? Đây là trưởng bối mà Thái Thượng Hoàng thừa nhận, cũng tức là trưởng bối của mấy vị Vương gia. Thái Tử và Thái Tử Phi đến rồi, sau khi hai người thắp hương thì Thái Thượng Hoàng mới rời đi cùng Thái Tử.
Minh Đằng là người thừa kế của Vinh gia nên Minh Đằng phụ trách tiếp đãi, Vinh An Hạnh được kéo tới phụ một tay. Đây là tang sự của Vinh gia, từ chuyện ông cụ chỉ chịu gặp Minh Đằng trước khi chết, Chu Thư Nhân đã biết lão gia tử không muốn anh nhúng tay vào.
Chu Thư Nhân cũng mệt mỏi, Chu lão đại vội đỡ cha ngồi xuống. Hắn nói:
- Cha ơi, cha có muốn ra sau nghỉ ngơi không?
Chu Thư Nhân phất tay:
- Không cần, sức khỏe của cha có tệ lắm đâu.
Nhưng Chu lão đại lo lắng, cha đã gần sáu mươi rồi mà. Thế là hắn sai người gọi đại phu tới đây túc trực.
Chu Thư Nhân nhìn Minh Đằng, nói:
- Con để ý Minh Đằng một chút, thằng bé mới là người thấy khó chịu nhất.
Chu lão đại cũng lo lắng cho con trai, nhưng lại không thốt nên lời những câu khuyên bảo thằng bé. Hắn đành thở dài đáp:
- Vâng ạ.
Thái Thượng Hoàng và Thái Tử đến khiến cho Kinh Thành lại thảo luận về dòng họ Vinh thị, cho dù dòng họ Vinh thị neo người nhưng đó lại là thân thích được hoàng thất chấp nhận. Lễ tang của Vinh Dụ Đãng được tổ chức vô cùng long trọng, sau khi an táng thì Hoàng Thượng ban chiếu chỉ để Minh Đằng kế thừa tước vị, nhận phong hào Vinh An Hầu, Minh Đằng gắng gượng chịu đựng để tiếp chỉ. Sau đó thì đổ bệnh, đóng chặt cổng phủ từ chối tất cả những người muốn tới thăm.
Cùng bệnh còn có Chu Thư Nhân, còn vì sao Chu Thư Nhân bị bệnh thì không phải do cảm lạnh. Mà là đổ bệnh sau khi mơ thấy một giấc mơ.
Trúc Lan đưa trái cây đã cắt xong cho anh, nói:
- Cũng may bệnh không nặng lắm.
Chu Thư Nhân: - Giấc mơ đó thật lắm.
Vậy nên anh mới bị dọa, đến sáng hôm sau thì phát sốt nhưng đúng là không có gì nặng.
Trúc Lan nói: - Là báo mộng đấy.
Bây giờ ngẫm lại cảnh trong mơ Chu Thư Nhân vẫn còn nhớ rất rõ ràng, Tứ cữu vừa an táng là ngay tối hôm đó anh đã nằm mơ, mơ thấy mình đang bước đi trong mộ địa, nhìn thấy Tứ cữu đứng trước phần mộ của mình, chỉ cười mà không nói gì với anh. Mãi một lát sau mới nói với anh rằng lão đại diện dòng họ Vinh thị cảm ơn anh, sau đó bên tai anh vang lên rất nhiều giọng nói, anh cũng không biết ở trong giấc mơ đó mình đã phản ứng như thế nào, cuối cùng chỉ thấy Tứ cữu rời đi. Hình như còn thấy có rất nhiều bóng người đi theo Tứ cữu, rồi anh tỉnh dậy.
Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân lại nhớ tới, bèn nói:
- Đừng nghĩ tới nó nữa, đã qua rồi.
Thế là Chu Thư Nhân không nghĩ nữa, hỏi:
- Minh Đằng đỡ hơn chưa?
- Thằng bé đỡ hơn nhiều rồi, mấy ngày nữa là khỏi hẳn thôi.
Từ nhỏ sức khỏe Minh Đằng đã rất tốt, lần này bị bệnh chỉ là do quá đau buồn và không được nghỉ ngơi đàng hoàng thôi, thế nên trông thì có vẻ rất nặng, nhưng chỉ cần nghỉ ngơi là có thể khôi phục.
Chu Thư Nhân nói: - Lão Đại còn chưa lên làm Hầu gia mà Minh Đằng đã làm trước rồi, Vinh An Hầu đó.
- Đúng vậy, sau này Minh Đằng là Hầu gia rồi, cáo mệnh của Lưu Giai và chiếu chỉ phong Thế tử cũng được ban xuống.
Chu Thư Nhân không ăn trái cây nữa, nói:
- Giờ thì Kinh Thành biết hoàng thất coi trọng dòng họ Vinh thị bao nhiêu rồi.
Tốc độ hạ chỉ của Hoàng Thượng cho thấy thái độ của ngài.
Trúc Lan nói: - Ý của Minh Đằng là mượn chuyện giữ đạo hiếu để đóng cửa phủ.
- Cũng tốt.
Trúc Lan lại nhắc tới đám cháu trai và cháu gái đi xa:
- Cũng không biết mấy đứa Ngọc Nghi có thuận lợi trên đường về không. Mấy ngày nay bận bịu chuyện đám tang, đến giờ em mới nhớ đã vài ngày rồi không nhận được thư của chúng.
Chu Thư Nhân lại không thấy lo. Anh nói:
- Xung quanh chúng toàn là hộ vệ, không gửi thư về chắc là vì gặp chuyện gì đó nên bị trì hoãn thôi.
-
Đúng là nhóm Ngọc Nghi bị trì hoãn, họ vốn định chờ thuyền cập bến rồi giao đám cướp sông này cho nha môn phủ và tiện thể rời đi, ấy vậy mà ai ngờ giữa đường đám cướp sông đó lại đánh ngất thủ vệ, tuy sau đó bị phát hiện và bắt lại lần nữa nhưng đám cướp sông đó cũng kịp đục thủng thuyền. May là phát hiện kịp thời nên thuyền đã cập bờ, chỗ đậu thuyền cách nha môn phủ khá xa, lại phải tìm thợ tới sửa thuyền, nên cuối cùng mới trì hoãn thời gian.
Ngọc Kiều ngồi trên bờ, than thở:
- Haiz, sửa thuyền mất mấy ngày đây.
Ngọc Nghi nói: - Chủ thuyền buôn nói ngày mai là khởi hành được rồi.
Ngọc Kiều cau mày:
- Cũng do hộ vệ của thuyền buôn không cẩn thận, hại chúng ta trì hoãn lâu thế này.
Minh Huy ngồi bên cạnh sưởi ấm, nói:
- Muội nên thấy may vì đám cướp sông đó không đuổi theo cứu người.
Ngọc Kiều rụt cổ lại, chỉ ước có thể chui rúc vào trong áo choàng. Ngọc Nghi ôm chặt muội muội, nói:
- Ca ca, huynh đừng hù con bé nữa