Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc đi Ninh Châu thì bá mẫu và thẩm thẩm ở nhà chuẩn bị đồ ăn đồ dùng, còn trên đường về là Ngọc Nghi sắp xếp mua sắm. Nàng ấy không chỉ mua nhiều than củi mà còn mua không ít thức ăn.
Nha hoàn cười, đáp: - Vâng ạ.
Tiếng gõ cửa vang lên, nha hoàn ra mở cửa, gã sai vặt của Minh Huy bước tới, báo:
- Thưa công tử, có tình huống bất thường ạ.
Vừa rồi công tử không ngắm cảnh nên để kính viễn vọng lại, hộ vệ cầm xem thì thấy có vài chiếc thuyền nhỏ đang nhanh chóng cập sát thuyền lớn, đoạn này hay có cướp sông, mà hôm nay còn mưa to nên đúng là thời tiết tốt để phạm tội.
Minh Huy nghe gã sai vặt báo cáo xong, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên:
- Phái người đi báo cho chủ thuyền buôn đi.
Gã sai vặt nhanh chóng đi ra ngoài, hộ vệ bên ngoài đã canh giữ trước cửa.
Ngọc Nghi đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ:
- Cơn mưa này đúng là lớp phòng hộ tự nhiên.
Minh Huy thấy muội muội không sợ hãi, hỏi: - Muội không sợ à?
Ngọc Nghi cười, đáp: - Hộ vệ chúng ta dẫn theo toàn là cao thủ, có gì phải sợ chứ.
Minh Huy nở nụ cười, người trưởng bối trong nhà phái theo toàn là cao thủ đã từng thấy máu.
Quả nhiên là cướp sông, bởi vì được cảnh báo trước nên hơn ba mươi tên cướp sông vừa bò lên đã bị bao vây lại, bên dưới cũng bắt đầu đánh nhau rồi, có tên cướp chạy lên tầng thượng. Tiếng hô hoán không ngừng, Ngọc Nghi nghe thấy:
- Chu công tử cứu mạng, Chu công tử.
Ngọc Kiều nhìn về phía Minh Huy ca ca. Minh Huy trợn mắt, chẳng phải lúc này nên ở yên trong phòng à? Còn dám lấy chuyện này ra để thử lòng hắn, ngu hết chỗ nói!
Minh Huy chẳng nhúc nhích lấy một cái, ngoài cửa có thủ vệ canh chừng, chỉ qua vài giây hộ vệ đã đánh nhau với đám cướp rồi, không bao lâu sau đã có kết quả vì chẳng bao lâu là bên ngoài đã yên tĩnh lại.
Lại đợi một hồi, gã sai vặt gõ cửa báo:
- Tứ công tử, đã kết thúc rồi. Chủ thuyền buôn muốn gặp công tử ạ.
Minh Huy không định cho người vào mà sẽ gặp bên ngoài, hắn nhìn về phía Ngọc Nghi hỏi:
- Muội có muốn đi cùng không?
Ngọc Nghi biết bên ngoài toàn là máu, nhưng vẫn nhếch môi đáp: - Có ạ.
Ngọc Kiều hết nhìn ca ca lại nhìn sang tỷ tỷ, mím môi thò tay nắm lấy tay tỷ tỷ:
- Muội cũng muốn đi chung.
Hai mắt Vu Việt Dương sáng quắc nhìn chằm chằm vị hôn thê, mặc dù y không mở miệng nhưng thái độ đã rất rõ ràng rồi.
Minh Huy mở cửa, nước mưa bên ngoài đã cọ rửa vết máu. Hắn hỏi gã sai vặt:
- Có ai bị thương không?
Gã sai vặt trả lời: - Có hai người bị thương ngoài da, đã đi xử lý rồi ạ.
Minh Huy đáp một tiếng, gã sai vặt lấy dù tới, Ngọc Nghi thấy vết máu không khỏi cảm thấy hơi khó chịu, vẻ mặt căng thẳng. Cũng may là trời đổ mưa to nên mùi máu tươi cũng không nồng lắm. Cuối cùng Ngọc Kiều vẫn thấy sợ, tuy nhiên tiểu cô nương không muốn làm Chu gia mất mặt nên dù tay có run cũng ráng chịu đựng.
Ngọc Nghi thấy có một cô nương đang ngồi trong góc, vì còn hoảng sợ do trận đánh nhau vừa rồi nên nàng ấy ngồi ngơ ngác được bà tử mặt mũi tái nhợt che chở.
Chủ thuyền buôn đi lên, Minh Huy đứng thẳng tắp hỏi:
- Bắt được hết không?
Vẻ mặt chủ thuyền buôn ủ rũ, có rất nhiều người bị thương, còn có người chết nữa. Hắn ta đáp:
- Cảm ơn công tử đã cảnh báo, nếu không ta chỉ có thể lấy cái chết tạ tội thôi.
Minh Huy nói: - Cứ tăng tốc lên cho ổn thỏa, tạm thời đừng giao đám cướp sông này ra.
Chủ thuyền buôn cũng hiểu, ai biết nha phủ địa phương có bị hối lộ hay chưa, hắn ta nghiến răng, thuyền buôn chạy đường dài đều có người chống lưng nên hắn ta cũng có chỗ dựa.
Chủ thuyền buôn muốn hỏi thăm công tử là con nhà ai nhưng người đi theo hắn ta nói với hắn ta rằng hộ vệ trên tầng thượng toàn là cao thủ hiếm gặp, thấy công tử không định nói thêm gì thì cảm ơn lần nữa rồi rời đi. Lúc chủ thuyền buôn xuống lầu còn quay đầu nhìn thoáng qua tiểu thư đứng chung một chỗ với công tử, đúng là gan dạ, Sau đó hắn ta dặn người hầu hạ cho cẩn thận.
Chỉ một lát sau, chủ thuyền buôn đưa quà hậu tạ tới, là mấy viên đá quý không tồi, Minh Huy nhanh chóng nhận lấy.
-
Kinh Thành
Chu Thư Nhân và Thái Thượng Hoàng ngồi đối diện nhau. Bọn họ đã ngồi yên được một lúc, chủ yếu là Thái Thượng Hoàng đang hồi tưởng lại chuyện xưa còn Chu Thư Nhân lẳng lặng ngồi ở bên. Lại qua khoảng một khắc, Thái Thượng Hoàng mới lên tiếng:
- Ngày mai ta sẽ đích thân tới Vinh phủ.
Chu Thư Nhân không thấy bất ngờ: - Tứ cữu sẽ rất vui cho xem.
Thái Thượng Hoàng lại nói:
- Ngày mai thăm ông cụ xong, khanh hãy đi xem mộ địa của dòng họ Vinh thị cùng với trẫm.
Chu Thư Nhân vội nói:
- Thái Thượng Hoàng, ngài...
Thái Thượng Hoàng giơ tay lên:
- Ý ta đã quyết rồi.
Chu Thư Nhân chỉ có thể ngậm miệng lại:
- Thần sẽ đi cùng Thái Thượng Hoàng.
Tính ra thì anh chỉ mới tới mộ địa Vinh thị có một lần, mà một lần đã đủ chấn động rồi.
Thái Thượng Hoàng không có ý định trò chuyện nhưng cũng không lên tiếng cho Chu Thư Nhân rời đi, cuối cùng Chu Thư Nhân không ngồi yên được nữa mới nói:
- Thần tiến cung cũng lâu rồi.
Thái Thượng Hoàng nhìn đồng hồ:
- Đã qua hai canh giờ rồi sao?
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, giờ ngài mới phát hiện à, anh đã ăn hết một dĩa bánh ngọt và đi vệ sinh một lần rồi đấy.
Thái Thượng Hoàng thấy sắc trời ngoài cửa sổ không còn sớm, lại vì có tuyết nên thời tiết âm u, ngoài trời càng tối sầm hơn, ngài nói:
- Vậy ta không giữ khanh ở lại nữa.
Chu Thư Nhân lui ra ngoài, vừa giẫm lên nền tuyết vừa nghĩ bụng hôm nay Thái Thượng Hoàng luôn tự xưng là "ta".
Ngoài cung, Cẩn Ngôn vẫn luôn đứng canh. Chu Thư Nhân đi ra, nói:
- Chờ lâu nên chắc ngươi cũng lạnh lắm rồi đúng không.
Cẩn Ngôn đáp: - Tiểu nhân luôn chờ trong xe ngựa nên không thấy lạnh ạ.
Chu Thư Nhân cười, nói: - Về nhà thôi.
Về đến nhà, Chu Thư Nhân vào phòng thấy vợ đứng dậy đón mình thì vươn tay nắm lấy bàn tay mềm mụp của vợ rồi hỏi:
- Chờ lâu chưa?
- Cứ tưởng anh sẽ về sớm thôi, ai ngờ mất tới ba canh giờ.
Chu Thư Nhân nói: - Khiến em lo lắng rồi.
- Anh đói bụng không?
Chu Thư Nhân đã ăn bánh ngọt nên không thấy đói bụng lắm:
- Không đói, em đã ăn gì chưa?
- Bữa trưa có ăn một bát canh.
Chu Thư Nhân đuổi nha hoàn đi hết rồi mới kể chuyện ngồi lẳng lặng với Thái Thượng Hoàng, còn kể chuyện đi mộ địa của dòng họ Vinh thị.
Hôm sau, Trúc Lan và Chu Thư Nhân đưa Tứ cữu quay về Vinh phủ. Về đến nơi, sắc mặt của Tứ cữu khá hơn rất nhiều, lúc Thái Thượng Hoàng đến thì Tứ cữu đang ăn kẹo, Thái Thượng Hoàng nói:
- Ngài phải giữ gìn sức khỏe đấy.
Vinh Dụ Đãng lắc đầu: - Không được, ta muốn nghỉ ngơi rồi.
Thái Thượng Hoàng nhìn về phía Minh Đằng:
- Thằng bé này giỏi giang, ngài có thể yên tâm được rồi.
Vẻ mặt Vinh Dụ Đãng hồng hào hơn, đây là lời bảo đảm ngầm của Thái Thượng Hoàng:
- Tạ ơn Thái Thượng Hoàng.
Thái Thượng Hoàng không kiêng kị Vinh gia, không bàn tới những việc Vinh gia đã giúp đỡ ngài, chỉ riêng chuyện Vinh gia chỉ còn sót lại vài người, đã đủ khiến ngài có lòng muốn che chở Vinh gia.
Sau đó Vinh Dụ Đãng lại kể về những chuyện lúc dòng họ Vinh thị vẫn còn tồn tại, nói về trường tộc, nói rất nhiều thứ, khiến phần ký ức như đã phủ đầy bụi ngày một rõ ràng hơn. Mãi cho đến khi ông cụ mệt mỏi nghỉ ngơi thì Thái Thượng Hoàng mới rời đi, ngài dẫn Chu Thư Nhân tới mộ địa Vinh thị.
Xe ngựa ra khỏi thành, Chu Thư Nhân đỡ Thái Thượng Hoàng xuống xe ngựa, hôm qua tuyết cứ rơi mãi, tuyết đầu mùa đọng lại phủ đầy mộ địa trước mắt bằng tuyết trắng. Thái Thượng Hoàng không đi vào mà chỉ đứng nhìn từ xa, cuối cùng mới nói:
- Chúng ta quay về thôi.
Chu Thư Nhân nghe thấy tiếng gió, gió lay cành cây giống như có người đang thì thầm bên tai. Chu Thư Nhân lên xe ngựa rồi vẫn quay đầu nhìn thoáng qua.
Sáng sớm hôm sau, lúc hai vợ chồng Trúc Lan còn chưa rời giường thì tiếng khóc của Chu lão đại đã vọng vào phòng ngủ. Chu Thư Nhân lập tức ngồi dậy, trong lòng anh có suy đoán rồi, khi suy đoán được chứng thực thì trong lòng khó chịu vô cùng, hốc mắt đỏ lên, rơi lệ. Anh đứng dậy mặc quần áo tử tế rồi đi ra, thấy Chu lão đại đang khóc đầy đau lòng.
Trúc Lan dùng khăn tay lau nước mắt, cô nói với Thanh Tuyết:
- Ngươi đi sắp xếp đi.
Thanh Tuyết đáp: - Vâng ạ.
Chu lão đại vô cùng buồn bã:
- Hôm nay trời còn chưa sáng, đột nhiên cữu gia ngồi dậy trò chuyện rất nhiều với Minh Đằng, con thấy mọi chuyện không ổn thì định mời cha tới, nhưng cữu gia không cho. Còn đuổi con ra rồi sai người canh chừng.
Chu Thư Nhân vỗ bả vai con cả, nói:
- Không trách con được, đây là ý muốn của cữu gia.
Vào những giây phút cuối đời, ông cụ chỉ muốn được ở cạnh người thừa kế của Vinh thị thôi!