Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1657: Tâm Nguyện

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân thấy mấy cái chìa khóa trong hộp, bên dưới chìa khóa là hai tờ khế thư:

- Cái này là?

Theo lý thuyết thì chẳng phải tất cả tài sản của Vinh thị nên trao lại cho Minh Đằng hay sao? Lúc Tứ cữu giao cho Minh Đằng còn kêu anh tới làm chứng nữa kia mà.

Vinh Dụ Đãng ho khan một tiếng, lại uống một miếng nước để nén cơn ho xuống mới nói:

- Ta để dành được một chút tiền, bây giờ giao cho ngươi giữ nhưng ta hy vọng sẽ không có ngày ngươi phải dùng tới nó.

Những chuyện Vinh gia trải qua vẫn còn rõ mồn một trước mắt lão, những năm qua lão để lại không ít đường lui, cái này là giao cho nhánh của Chu Thư Nhân, tuy nhiên lão không mong Vinh gia hay Chu gia phải dùng đến chúng.

Chu Thư Nhân ôm hộp, đáp:

- Ta sẽ bảo quản kỹ.

- Ừ, hy vọng là sẽ không ai phải dùng tới.

Lão không để ý những của cải này, thà rằng chúng cứ mai một đi.

Chu Thư Nhân nói: - Tứ cữu nghỉ ngơi cho khỏe đi.

Đúng là Vinh Dụ Đãng thấy mệt mỏi, lần này lão dặn dò rất nhiều, thấy nha hoàn bưng thuốc vào nhưng lão không muốn uống, chỉ là khi đối diện với ánh mắt của cháu trai, cuối cùng hóa thành tiếng thở dài rồi bưng lên uống một hơi cạn sạch.

Chu Thư Nhân đứng dậy nói với Minh Đằng:

- Ông về trước nhé, cháu nhớ để ý nhiều hơn.

Minh Đằng thấy thái gia gia đã uống thuốc thì giọng điệu vui vẻ hơn, đáp:

- Ông nội về nghỉ trước đi, cháu sẽ ở lại chăm sóc chu đáo cho thái gia gia.

Chu Thư Nhân rời khỏi phòng, ôm cái hộp trong lòng, đi từng bước về phía chủ viện, bỗng dưng Cẩn Ngôn lên tiếng:

- Hầu gia, ngài không sao chứ?

Chu Thư Nhân quay đầu nhìn về phía sân của Tứ cữu, lão làm trưởng bối của anh nhiều năm rồi, sao lại không có cảm tình cho được, trong giọng nói anh vương chút thương cảm:

- Không sao. Thời gian không còn sớm nữa, ngươi cũng về nhà nghỉ ngơi đi.

Cẩn Ngôn lo lắng, nói:

- Hầu gia phải để ý tới sức khỏe nhiều hơn đấy.

- Ừ.

 

Chủ viện

Trúc Lan nhận ra tâm trạng của Chu Thư Nhân khác thường, cô hỏi:

- Bệnh của Tứ cữu lại nặng hơn nữa à?

- Không có, chỉ là Tứ cữu không muốn sống nữa.

Đã để lại lời trăn trối cho anh rồi.

Trúc Lan: - Chuyện này...

Chu Thư Nhân đặt cái hộp xuống, nói:

- Đối với Tứ cữu thì cái chết giống như sự giải thoát, ông ấy đã sống cả đời vì dòng họ Vinh thị rồi, cuối cùng bây giờ cũng được trút xuống hết mọi trọng trách, chúng ta nên thấy mừng cho ông ấy mới phải.

Trúc Lan mấp máy môi, đúng vậy, buông hết mọi gánh nặng rồi ra đi nhẹ nhàng vẫn hơn là tiếp tục gánh vác cả gia tộc, cuộc đời Tứ cữu không thể nói là cực khổ mà chỉ có thể nói là đầy mệt mỏi. Người cổ đại có ý thức trách nhiệm gia tộc rất cao, ở hiện đại cũng có chuyện kế thừa gia tộc như thế nhưng hầu hết vẫn là sống cho gia đình nhỏ của mình thôi. Tới cổ đại rồi cô mới thấu hiểu hơn về trách nhiệm gia tộc, chuyện của Tứ cữu khiến cô rất xúc động, đời người ngắn ngủi biết bao, vậy mà Tứ cữu lại hy sinh hết thảy vì gia tộc.

Chu Thư Nhân lại nói:

- Cái gì nên chuẩn bị thì hãy chuẩn bị đi.

Trúc Lan thở dài:

- Tứ cữu vẫn luôn tự thu xếp hậu sự cho mình.

Như chuyện xây mộ, từ khi nhận Minh Đằng làm cho làm người thừa kế thì Tứ cữu đã tìm người xây rồi.

Hai vợ chồng chất đầy tâm sự nên buổi tối không có hứng ăn cơm, chỉ ăn qua loa đơn giản một chút, sau khi ăn xong hai người cũng không trò chuyện với nhau mà chỉ ngồi lẳng lặng như thế, mãi cho tới giờ đi ngủ. Đêm nay Chu Thư Nhân ngủ không ngon giấc, cứ ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh, sáng dậy mở mắt ra phải mất một hồi mới có tinh thần, đêm qua không bị làm phiền tức là Tứ cữu vẫn còn ổn.

Trúc Lan đứng dậy, nói:

- Có dậy chưa?

Chu Thư Nhân lắc đầu, anh đã xin nghỉ mấy ngày rồi: - Anh muốn nằm thêm một lúc nữa.

Bây giờ Trúc Lan không ngủ không nhiều lắm, nằm nhiều sẽ khiến cô đau đầu, thế là cô xuống giường mặc quần áo. Thanh Tuyết nghe thấy tiếng động bèn dẫn nha hoàn đi vào, màn bị kéo ra, Trúc Lan sửng sốt:

- Tuyết rơi rồi?

Thanh Tuyết cầm lược, đáp: - Vâng ạ, hơn nửa đêm thì trời đổ tuyết.

Trúc Lan đưa mắt nhìn ra ngoài, nói: - Lại thêm một mùa đông nữa.

Thời gian trôi qua nhanh quá, mới đó mà cô đã đến cổ đại sắp được hai mươi năm rồi.

Bữa sáng được chuẩn bị xong Chu Thư Nhân mới đứng dậy, anh chẳng thèm sửa soạn gì mà ăn mặc rất thoải mái, bữa sáng đơn giản với cháo và dưa muối, thanh đạm nhưng bọn họ lại ăn được rất nhiều. Sau khi hai vợ chồng ăn xong bèn khoác thêm áo choàng đi thăm Tứ cữu, lúc tới thì Tứ cữu đang ăn cháo, nhưng mới ăn được mấy miếng đã viện cớ không muốn ăn, bảo Minh Đằng mang đi.

Ông cụ lau miệng, hỏi:

- Các ngươi đã ăn sáng chưa?

Chu Thư Nhân cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, vẻ mặt Tứ cữu chẳng có bao nhiêu sức sống. Anh trả lời:

- Đã ăn rồi, Tứ cữu ăn không vô à?

Ông cụ đáp: - Ăn không vô, trong miệng toàn mùi thuốc thôi.

Minh Đằng nói xen vào:

- Phải uống thuốc thì thái gia gia mới khỏe được chứ.

Ông cụ lại nói:

- Sức khỏe ta thế nào thì ta tự biết.

Sau đó lão lại nói với Chu Thư Nhân:

- Các ngươi tới đúng lúc lắm, ta đã chuẩn bị xong hậu sự cho mình rồi, các ngươi không cần nhọc lòng đâu. Khụ khụ, ngày mai ta sẽ về Vinh phủ.

Trúc Lan nghe xong mà thấy mũi cay cay, ông cụ muốn ra đi tại Vinh phủ. Cô nói:

- Bên ngoài có tuyết rồi, Tứ cữu không nên chuyển đi đâu.

Ông cụ nói: - Đây là tâm nguyện cuối cùng của ta.

Minh Đằng sốt ruột nhìn sang ông nội, nhưng lại nghe ông nội nói:

- Được, vậy tới đó ta sẽ đưa ngài về.

Ông cụ nở nụ cười:

- Được, được, những năm qua cảm ơn ngươi.

Chu Thư Nhân nói: - Lát nữa ta sẽ tiến cung một chuyến.

Lão gia tử sửng sốt, sau đó thở dài nói: - Cũng được.

Hai vợ chồng Trúc Lan ngồi một hồi, chờ ông cụ uống thuốc đi ngủ rồi mới chuẩn bị rời đi, Trúc Lan thấy thương cháu trai, thằng bé đã thức cả đêm rồi:

- Cháu cũng đi nghỉ ngơi một lát đi.

Nhưng Minh Đằng không ngủ được:

- Bà nội à, cháu vẫn còn chịu đựng được.

Trúc Lan cũng không khuyên bảo nhiều, từ sau khi cho Minh Đằng làm con thừa tự thì thằng bé được Tứ cữu tay cầm tay dạy dỗ, thế nên người thấy khó chịu nhất lúc này chính là Minh Đằng: - Haiz.

Hai vợ chồng Trúc Lan trở về chủ viện, Chu Thư Nhân vệ sinh cá nhân đơn giản rồi mặc thường phục thật dày đứng dậy tiến cung.

Trúc Lan đưa bình nước nóng đã chuẩn bị sẵn cho anh, nói:

- Anh cũng phải để ý sức khỏe đấy.

Chu Thư Nhân đáp: - Ừ.

Một khắc đồng hồ sau, Chu lão đại đến chủ viện nói:

- Mẹ ơi, Vinh phủ cách vách mở cửa kìa.

Trúc Lan trả lời:

- Ừ, cữu gia của con muốn dọn về đó.

- Nhưng mà mẹ ơi, cữu gia đang bệnh mà!

Trúc Lan thở dài, nói: - Đó là tâm nguyện của cữu gia.

Chu lão đại còn gì không hiểu nữa, vành mắt đỏ bừng, vì Minh Đằng nên cữu gia cũng chỉ bảo hắn rất nhiều, hắn nói:

- Vậy để con tới thăm cữu gia.

- Đi đi.

Trúc Lan chờ con trai đi rồi mới ngồi xuống bên cửa sổ, tuyết bên ngoài vẫn chưa ngừng, Tứ cữu đã thu xếp xong tất cả mọi chuyện rồi, cô giơ tay vuốt khung cửa sổ. Nơi này vốn là Vinh phủ, hai mắt cô bỗng thấy cay cay.

   -

Trên thuyền quay về kinh, Ngọc Kiều vẫn luôn cười nắc nẻ, cười tới mức mặt mũi Minh Huy đen như đít nồi, hắn nói:

- Cười vui ghê nhỉ?

Ngọc Kiều hắng giọng một cái, nói:

- Ca ca à, muội phát hiện chuyến này huynh đi có số đào hoa lắm nhé.

Ngọc Nghi cũng thấy buồn cười, đúng là đào hoa thật.

Minh Huy đau đầu: - Hai đứa muốn cười thì cứ cười đi.

Nói xong hắn lại nhìn về phía muội phu, thấy cặp má lúm đồng tiền của y. Rõ ràng trông Vu Việt Dương dễ dụ hơn mà, sao lại nhắm trúng hắn không bỏ chứ?

Vu Việt Dương nhướng mày, vừa lên thuyền là y đã lan truyền tin mình có vị hôn thê rồi. Trừ khi bị điên thì họ mới bám lấy y thôi.

Ngọc Kiều không cười nữa: - Ca ca, huynh còn ra ngoài ngắm mưa nữa không?

Minh Huy chọc trán muội muội, nói: - Muội nghịch quá.

Ngọc Nghi nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, nói:

- Mưa càng lúc càng lớn, may mà mua nhiều than củi lên thuyền.

Cho dù có đóng kín cửa sổ thì nàng ấy vẫn cảm nhận được cái lạnh, bèn kéo kín áo choàng lại.

Ngọc Kiều buồn bực: - Tuyết rơi vẫn đỡ hơn trời mưa, chăn lại bị ẩm rồi.

Ngọc Nghi nói với nha hoàn:

- Nhóm nhiều than một chút, các ngươi đừng tiết kiệm, ta mua đủ than để dùng mà.

 

Trước Tiếp