Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1656: Khó Cứu Người Đã Muốn Chết

Trước Tiếp

Lâm Hi bước tới, nói:

- Muội và đường tỷ cá cược, đường tỷ thua ạ.

Hóa ra hai vị công chúa cũng tới, vừa dứt lời, Lâm Hi và hai vị công chúa đã đến, Thái Tử Phi cười nói:

- Các muội tới đúng lúc lắm, mau vào đây ngồi chung đi.

Trân Nguyệt đáp: - Tham kiến tẩu tẩu.

Tiểu công chúa Tĩnh Huyên: - Tham kiến tẩu tẩu.

Lâm Hi là người lên tiếng cuối cùng: - Thưa tẩu tẩu.

Thái Tử Phi vui vẻ, nói:

- Ta đã chuẩn bị trà bánh mà các muội thích ăn, mau nếm thử tay nghề của đầu bếp trong phủ đi.

Trong ba người thì Lâm Hi là người thoải mái nhất, ngồi xuống rồi cầm đồ ăn lên không chút khách sáo:

- Đúng lúc muội chưa ăn sáng.

Trân Nguyệt đã là thiếu nữ rồi, ngồi xuống nhưng vẫn không động tay, còn tiểu công chúa thì hiếm khi được ra cung nên bây giờ thấy gì cũng tò mò, thấy đường tỷ ăn trông ngon quá bèn cầm lên ăn chung.

Thái Tử Phi hỏi: - Vừa rồi các muội cá cược gì thế?

Lâm Hi cười tủm tỉm, đáp:

- Muội cá là nhất định tỷ phu tương lai chờ ở cửa lúc xuất cung, đường tỷ không tin. Kết quả thua rồi.

Trân Nguyệt đỏ mặt:

- Muội lanh quá.

Lâm Hi hừ một tiếng:

- Đường tỷ không muốn gặp Ngô công tử sao? Không muốn gặp thì sao hôm qua không cản muội truyền tin đi.

Mặt mũi Trân Nguyệt lại đỏ hơn, nàng ta nói:

- Tỷ nói không lại muội.

Thái Tử Phi sửng sốt, nàng ấy không biết nhiều về đối tượng đính ước của trưởng công chúa vì khi đó nàng ấy đang chuẩn bị lấy chồng. Đương nhiên cũng có một phần là vì trưởng công chúa không phải do mẫu hậu sinh, thế nên nàng ấy mới không chú ý nhiều, chỉ tưởng rằng đính ước với người không có cảm tình, bây giờ thấy hai rặng mây đỏ trên gò má trưởng công chúa xem ra công chúa và phò mã cũng có tình cảm dành cho nhau.

Đột nhiên tiểu công chúa lên tiếng:

- Sau này muội muốn tìm một đại hiệp về làm phò mã.

Ngọc Văn: "..."

Đám người Thái Tử Phi: "..."

Một lúc sau, Trân Nguyệt mới nói với vẻ bất đắc dĩ:

- Gần đây muội nghe kể truyện võ hiệp à?

Tiểu công chúa đáp:

- Đúng đấy ạ, Trần thái phi viết đó, muội cảm thấy cốt truyện rất hay, xách kiếm lang bạt tự do tự tại.

Ngọc Văn tránh mắt đi, chuyện này do một tay bà nội thúc đẩy đấy, lúc trước bà nội mở đầu, kết quả gợi lên đam mê của Trần thái phi. Những năm qua Trần thái phi đã viết được rất nhiều truyện.

 

Tại Vu gia, hôm nay là ngày Ngọc Nghi lên đường, nếu còn chưa đi thì sẽ vào đông mất, Ngọc Nghi cũng không ngờ mình lại ở Vu gia lâu như vậy. Lão phu nhân đứng ở cổng phủ, nắm tay Ngọc Nghi mãi không buông. Bà ấy dặn dò:

- Trên đường đi nhớ giữ gìn sức khỏe.

Vu Việt Dương đỡ bà nội, đáp:

- Bà yên tâm đi, cháu sẽ chăm sóc Ngọc Nghi chu đáo.

Lão phu nhân lưu luyến không thôi, bà ấy ít cháu gái, mà con bé Ngọc Nghi này lại được lòng bà quá, tri kỷ hơn cháu trai nhiều. Nếu không phải đã đến lúc phải đi thì bà ấy còn muốn giữ con bé ở lại lâu thêm chút nữa.

Ngọc Nghi nói: - Bà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

Lão phu nhân trả lời: - Ừ, ừ.

Vu Việt Dương: "..."

Vậy mới nói nhiều cháu trai quá thì sẽ bị mất giá, sau đó y lại vui vẻ vì mắt nhìn người của mình tốt quá đi chứ!

Xe ngựa đi xa, Ngọc Nghi vẫn còn nhìn thấy người đứng ngoài cổng phủ. Ngọc Kiều nói:

- Lão phu nhân đang sợ mình không chờ được tới ngày tỷ thành thân.

Lão phu nhân lớn tuổi rồi, vậy nên mới lưu luyến tỷ tỷ như thế.

Ngọc Nghi cũng biết, nàng ấy nói:

- Không biết ông bà nội có khỏe không?

Ngọc Kiều đáp: - Cuối cùng cũng về Kinh Thành rồi, muội nhớ ông bà nội quá.

Trong lòng Ngọc Nghi thầm nghĩ về nhà nhất định phải hỏi thăm đại phu xem sao, vì tuổi tác của ông bà nội cũng không còn nhỏ nữa.

Đột nhiên Ngọc Kiều lên tiếng:

- Muội cứ tưởng sẽ gặp biểu muội gì đó ở Vu gia chứ, không ngờ lại chẳng thấy được ai.

Ngọc Nghi bật cười:

- Muội bớt đọc tiểu thuyết lại đi.

Ngọc Kiều nói: - Điều này chứng tỏ Vu gia coi trọng quy củ, chứ ở Ninh Châu thì nhiều chuyện ngoài ý muốn.

Ngọc Nghi nhếch môi:

- Không phải cha giải quyết rồi à?

Lúc trước Minh Huy ca bị tính kế, cha thích dùng dương mưu nên cho dù rắc rối khó gỡ thì có sao, cha mượn lực đánh trả, vì vậy lúc bọn họ rời đi ai cũng an phận.

   -

Thời gian trôi qua nhanh như chớp, thoáng cái đợt tuyết đầu tiên của năm nay đã trút xuống, hôm nay Chu Thư Nhân xin nghỉ, tự mình túc trực trong sân của Vinh Dụ Đãng.

Trúc Lan đang chờ thái y đi ra, thầm thở dài. Cô vẫn luôn cẩn thận chăm sóc sức khỏe cho Tứ cữu, nên hôm qua ông cụ lén ra ngoài, Trúc Lan biết tin ngay rồi phái người đi theo, sau đó mới biết ông cụ tới đất mộ của dòng họ Vinh thị. Ông cụ đi xem đất chôn của mình, chờ ông cụ trở về, Trúc Lan lập tức cho đại phu bắt mạch trước rồi, nhưng cho dù đã đề phòng thì tối hôm qua lão vẫn phát sốt.

Minh Đằng sốt ruột đi qua đi lại, hỏi:

- Sao đang yên đang lành lại đi xem mộ địa làm gì chứ?

Chu Thư Nhân đáp: - Gần đây ông cụ hay nhắc mãi mấy cái tên.

Minh Đằng lo lắng:

- Ông nội, thái gia gia sẽ không sao đúng không ạ?

Hắn biết có vài người già sẽ linh cảm được, nhưng hắn thật sự không muốn thái gia gia xảy ra chuyện gì.

Chu Thư Nhân nói: - Đừng lo lắng, sẽ không sao đâu.

Không bao lâu sau thái y đã đi ra, kê thuốc, còn đổi lại phương thuốc điều dưỡng, chỉ cần hạ sốt là sẽ không sao nữa nhưng sau này phải tĩnh dưỡng cẩn thận hơn.

Chu Thư Nhân thở phào nhẹ nhõm: - Làm phiền rồi.

Thái y đáp: - Chuyện nên làm thôi.

Chu Thư Nhân vẫn không rời đi. Ông cụ đã uống thuốc rồi, anh muốn chờ ông cụ tỉnh lại.

Đến chiều ông cụ mới hạ sốt và tỉnh lại, một cơn bệnh khiến lão chẳng còn tinh thần và sức lực nữa. Ông cụ tỉnh lại một hồi mới có sức để nói:

- Ngươi vẫn luôn canh ở đây à?

Chu Thư Nhân đáp: - Ừ.

Ông cụ nhếch môi, nói:

- Mấy năm nay nhờ ngươi mà ta được hưởng phúc, chờ khi nào ta chết thì ta sẽ cảm ơn mẹ ngươi.

Chu Thư Nhân gượng cười, đáp:

- Có khi mẹ ta đã đi đầu thai từ lâu rồi.

Ánh mắt ông cụ sâu thẳm:

- Không đâu, mọi người đang chờ ta xuống đó báo rằng dòng họ Vinh thị đã có người kế tục rồi. Ai cũng đang chờ ta.

Chu Thư Nhân thở dài:

- Tứ cữu phải ráng giữ gìn sức khỏe.

Vinh Dụ Đãng nhìn về phía Minh Đằng đang đứng, nói:

- Ta chẳng còn gì không yên lòng nữa.

Hôm qua lão ra mộ địa, dường như nghe thấy có rất nhiều người đang nói chuyện bên tai, nói gì thì lão không nghe rõ nhưng không có sự oán hận nào, lão vẫn chưa quên được cảm giác trong lúc tế bái hồi mới quay lại Kinh Thành - nỗi oán hận khi đó có thể khiến người ta điên cuồng. Lão nghĩ chắc chắn mọi người vẫn còn đang chờ lão, chờ lão kể lại tường tận những chuyện xảy ra mấy năm nay rồi mới buông bỏ chấp niệm để chuyển thế. -

Trong lòng Chu Thư Nhân nặng trĩu, người xưa có câu khó cứu người đã muốn chết, thái y bảo nếu nghỉ ngơi đàng hoàng thì còn có thể sống tiếp, nhưng từ những lời Tứ cữu nói thì rõ ràng lão đã không muốn sống nữa rồi. Anh nói:

- Tại sao tự dưng ngài lại tới mộ địa?

Ông cụ uống một miếng nước, trả lời:

- Gần đây ta hay nằm mơ, mơ thấy cảnh nô đùa và học tập cùng các ca ca khi còn nhỏ, mơ thấy cảnh mình nghịch ngợm trèo lên hòn non bộ, mơ thấy rất nhiều.

Nói xong, trên mặt lão hiện ra nụ cười, đây là những ký ức quý giá nhất của lão, Vinh gia bây giờ đã giống Vinh gia ngày xưa rồi.

Minh Đằng không kìm được nước mắt, nói:

- Thái gia gia, cháu vẫn còn nhỏ lắm.

Lão gia tử lại cười nói:

- Cháu đã làm cha rồi thì nhỏ gì nữa. Ta đã giao hết mọi chuyện lại cho cháu, không có ta hỗ trợ nhưng cháu vẫn xử lý được rất tốt mà.

Minh Đằng hối hận, vốn dĩ hắn chỉ muốn thái gia gia bớt nhọc lòng thôi, vậy nên mới cố gắng không làm phiền thái gia gia, ai ngờ như vậy lại khiến thái gia gia buông tay.

Chu Thư Nhân ngồi lặng thinh, ánh mắt của anh không rời cụ già sinh bệnh nằm trên giường, trên mặt lão có những đốm đồi mồi, lần này đổ bệnh khiến lão trông càng già nua hơn. Anh thật sự phải khuyên ông cụ hay sao?

Vinh Dụ Đãng nhận ra ánh mắt đầy bi thương của cháu trai, nói:

- Ta đã sống không uổng đời này rồi, từng hưởng thụ vinh hoa phú quý, cũng từng trải qua mưa gió, sống một đời đầy ý nghĩa. Thế nên cứ để thuận theo tự nhiên đi.

Nói xong, Vinh Dụ Đãng lấy một cái hộp từ trong ngăn tủ đầu giường ra, giao nó cho Chu Thư Nhân, nói:

- Cái này giao cho ngươi.

Chu Thư Nhân thắc mắc nhưng vẫn nhận lấy hộp, hỏi:

- Bên trong là cái gì?

Vinh Dụ Đãng nói:

- Ngươi mở ra là biết thôi.

Trước Tiếp