Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1655: Lòng Tham

Trước Tiếp

Hôm sau, Chu Thư Nhân vào triều sớm, lúc chờ ở cửa cung, anh ngẩng đầu nhìn bầu trời. Trời hôm nay nhiều mây lại còn có gió rất lạnh, thu hoạch vụ thu đã kết thúc, mùa đông lại sắp đến, anh ghét phải chầu triều vào sáng sớm mùa đông.

Chu Thư Nhân kéo áo choàng lên, lạnh quá, về phần những ánh mắt như có như không anh hoàn toàn chẳng hề để ý. Ai bảo áo choàng của anh có mũ, chặn hết rồi.

Hôm nay buổi chầu không có chuyện gì quan trọng, Hoàng Thượng ngồi một lúc đã cho bãi triều. Chu Thư Nhân bước chân ra khỏi cửa điện, thấy Ôn lão đại nhân đang đứng chờ rồi nhưng mắt vẫn nhìn thẳng tiếp tục đi về phía trước.

Bộ râu của Ôn lão đại nhân phất phơ theo gió, lão phải thở sâu mấy cái. Cuối cùng cũng đuổi theo, nói:

- Chu hầu có thể chậm bước nói chuyện được không?

Diệp bá tước cảm thấy vô cùng hối hận, lên tiếng chậm rồi.

Chu Thư Nhân dừng bước, hỏi:

- Đại nhân có việc gì sao?

Đúng là Ôn lão đại nhân có việc, lão ra hiệu cho Chu Thư Nhân đi sang bên cạnh, thấy Chu Thư Nhân không nhăn mặt mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi:

- Ta nghe nói hôm nay cháu trai của Binh Bộ thượng thư đi dạy học hả?

- Đại nhân đúng là nắm bắt tin tức nhanh thật, chuyện nhà của Binh Bộ thượng thư cũng có thể hỏi thăm được. Bản hầu bội phục, bội phục.

Vẻ mặt của Ôn lão đại nhân không thay đổi, đây mới là Chu Thư Nhân quen thuộc, vẻ mỉa mai quen thuộc, lão nói:

- Ta cũng từng đến thôn trang.

- Thì?

- Lão phu có thể đoán được phần nào tính toán của Hoàng Thượng.

Chu Thư Nhân cười lạnh, nói:

- Lão đại nhân thật khiêm tốn.

Phần nào cái gì, rõ là đã đoán được gần hết rồi!

Ôn lão đại nhân không đến để cãi nhau, nói:

- Vinh hầu gia rời khỏi Kinh Thành, không chỉ có lão phu chú ý. Bây giờ thôn trang đang được phu nhân của ngài quản lý, sau này có quá nhiều khả năng.

Ôn lão đại nhân thấy Chu Thư Nhân không lên tiếng, tiếp tục nói:

- Chính vì lão đã từng đến đó cho nên trong lòng rất cảm động, chỉ là một người đàn bà mà lại có năng lực bậc này, lão phu cũng rất bội phục. Tuy nhiên, một khi thôn trang thay đổi, Hầu phủ cũng không muốn bị người khác hái quả thay đúng không, chúng ta cùng có lợi thì sao?

Chu Thư Nhân nghe xong cười lạnh trong lòng:

- Có người muốn lợi ích, có người muốn danh vọng, lão đại nhân thật lợi hại, cái gì cũng muốn.

Ôn lão đại nhân bị nói trúng tim đen cũng không hề tức giận, nói:

- Hầu phủ các ngươi thì có khác gì?

Chu Thư Nhân: - Đôi bên cùng có lợi thì lão đại nhân đừng nghĩ đến nữa, tương lai của thôn trang như thế nào đã có Hoàng Thượng quyết định, bản hầu đang bận, xin đi trước.

Dứt lời liền dẫn Khâu Duyên đang đợi ở phía trước rời đi.

Khâu Duyên ra khỏi hoàng cung, ngồi trên xe ngựa của Hộ Bộ mới lên tiếng:

- Ta nghe được mấy câu, không có cố ý nghe đâu nha.

Vị trí mà ông ta đang đứng vốn dĩ tránh gió, ai ngờ hướng gió lại có chút thay đổi, ông ta không nghe rõ lắm, chỉ nghe được vài chữ.

Chu Thư Nhân: - Hửm?

Khâu Duyên vân vê đầu ngón tay, nói:

- Cháu trai của ta cũng không xuất sắc.

Dù có dạy dỗ bằng gậy gộc nhưng tiền đồ vẫn không có triển vọng gì, ông ta cảm thấy có chút lo lắng bèn chăm chú nhìn Thượng Thư đại nhân.

Chu Thư Nhân và Khâu Duyên đã là cộng sự với nhau nhiều năm, phối hợp ăn ý, quả thực mấy năm nay Khâu Duyên đã giúp đỡ anh, anh nói:

- Ngài hãy chọn một đứa có tính nết bình tĩnh đến thôn trang đi.

Khâu Duyên cảm kích nói:

- Cảm ơn ngài.

Chu Thư Nhân: - Chuyện này đừng nói ra ở Hộ Bộ.

Khâu Duyên hiểu, ông ta có thể xin một cơ hội cho cháu trai là nhờ tình bạn nhiều năm với Thượng Thư đại nhân.

Chu Thư Nhân thoải mái đồng ý âu cũng là vì thái độ của Hoàng Thượng hôm qua. Hoàng Thượng không quan tâm đến những chuyện vặt vãnh này, hơn nữa anh thấy được sách đã được Trúc Lan cải biên ở trên án thư của Hoàng Thượng, còn là cuốn sách nền tảng nhất, trong lòng có một chút suy đoán.

 

Chu hầu phủ

Ngọc Văn cầm thiệp, hỏi:

- Bà nội, Thái tử phi mời cháu đến phủ Thái tử ư?

Trúc Lan cũng cảm thấy ngoài ý muốn:

- Ừ, ta đã phái nha hoàn đến phủ Tần vương để hỏi tiểu cô của cháu xem là mời riêng hay là mời cùng với Lâm Hi.

Tô Huyên cau mày nói:

- Từ sau đại hôn, Thái tử phi không tự mình mở yến tiệc mà còn từ chối tất cả tiệc chiêu đãi. Tại sao lại đột nhiên mời Ngọc Văn?

Trúc Lan nghĩ ngợi:

- Bây giờ trong phủ Thái tử chỉ có một người là Thái tử phi nên có lẽ muốn nói chuyện với Ngọc Văn chăng?

Sau đại hôn của Thái Tử, càng có nhiều người tìm đến Thái tử nên Thái tử phi không tiện mở tiệc chiêu đãi. Sau khi thành thân, cuộc sống của đôi phu thê đó quá cẩn thận, Thái Tử ngày ngày cắm rễ trong cung, Thái Tử phi thật sự không thể rủ rê được mấy người đến chơi.

Nha hoàn được phái đi hỏi thăm rất nhanh đã quay lại:

- Vương phi nói Lâm Hi quận chúa cũng nhận được thiệp, cả hai vị công chúa trong cung ngày mai cũng sẽ xuất cung.

Ngọc Văn nghe xong, nói:

- Cháu được tham gia là nhờ ông nội thôi ạ.

Trúc Lan cười: - Ta còn tưởng cháu sẽ nói bởi vì có phong hào.

Ngọc Văn khẽ nói:

- Năm đó mẹ cháu cũng có phong hào nhưng chưa bao giờ nhận được thiệp mời từ Thái tử phi.

Nói thẳng ra thì vẫn có liên quan đến bối cảnh gia đình, tuy ông nội không được gọi là sư phụ của Thái Tử nhưng cũng dạy dỗ Thái Tử, Thái Tử kính trọng ông nội, người cháu gái có phong nào như Ngọc Văn mới bị đẩy ra. Về phần tại sao không mời Tam tỷ tỷ, nhìn xem Thái Tử phi mời ai. Không phải công chúa thì cũng là quận chúa.

Tô Huyên nghe vậy trừng mắt nhìn con gái một cái, sau đó lại cười, cùng một phong hào nhưng người khác nhau lại có địa vị khác nhau, thị rất vui.

Trúc Lan ho khan một cái, nói:

- Biết được mời ai thì không cần lo lắng gì nữa.

Ngọc Văn ngồi một lát bèn nói:

- Bà nội, cháu về chuẩn bị trước.

- Được.

Tô Huyên không rời đi cùng con gái, nói:

- Ngày mai khi tin tức trong yến hộ truyền ra thì sẽ lại có người đến nhà thăm dò.

Trúc Lan lại nghĩ đến những lời Thư Nhân nói tối hôm qua. Cố Thăng đã từ chối rất nhiều lời dạm hỏi, hiện tại không phải là lúc để làm mai.

Tô Huyên thấy mẹ chồng thất thần: - Mẹ?

Trúc Lan hoàn hồn nói:

- Thăm dò thì cứ thăm dò thôi.

  -

Hôm sau, hiếm khi Ngọc Văn dậy sớm rửa mặt và chải đầu trang điểm, nàng ấy không mặc chiếc váy đỏ rực rỡ nữa mà chọn một chiếc váy màu xanh nhạt, sau khi xác nhận không có chỗ nào sai lầm mới ăn cơm sáng rồi ra phủ.

Phủ Thái Tử

Ngọc Văn đến sớm nhất, ai bảo thân phận của nàng ấy thấp nhất làm chi. Nàng ấy theo cung nữ đi vào trong viện.

Phủ Thái Tử có nhà kính, trong nhà kính trồng rất nhiều hoa, vì đại hôn của Thái Tử mà đã tân trang lại, hoa trong nhà kính đều được trồng từ mùa hè năm nay.

Ngọc Văn xuất hiện, Thái Tử phi nghe tiếng nhìn qua cười nói:

- Trang phục này rất hợp với muội

Ngọc Văn tiến lên chào hỏi:

- An Hòa bái kiến Thái Tử phi.

Thái Tử phi nói: - Miễn lễ, mau lại đây ngồi đi.

Ngọc Văn cảm khái trong lòng, sự chênh lệch giữa gả chồng và không gả chồng thật lớn. Trước đây Thượng Quan tiểu thư rất giống Tứ tỷ tỷ nhưng hiện tại có thân phận Thái tử phi cao quý, trên người có khí thế của một người bề trên.

Ngọc Văn ngồi xuống:

- Vừa rồi Thái tử phi đang nhìn gì vậy?

Thái tử phi chỉ về phía trước, nói:

- Nhìn phong cảnh bên ngoài.  

Ngọc Văn nhìn qua kính của nhà kính, cây bên ngoài không còn nhiều lá, cành cây đung đưa theo gió, nàng ấy chỉ thấy mùa thu lạnh lẽo, không thấy phong cảnh nào khác.

Thái tử phi thấy vẻ mặt mông lung của An Hòa thì phụt cười, thở dài nói:

- Khi muội chưa tới đây, trong sân rất yên tĩnh.

Ngọc Văn ngầm tán thành, khi đi theo cung nữ đến đây nàng ấy cảm thấy rất yên tĩnh. Quy củ của phủ Thái Tử khắc nghiệt, cung nữ và thái giám không dám làm ồn nên nơi nơi đều tĩnh lặng. Phủ thái tử có nhiều viện, chủ tử chỉ có Thái Tử và Thái tử phi, Thái Tử thường xuyên ở trong cung, trong phủ chỉ còn một chủ tử là Thái tử phi.

Ngọc Văn nghĩ đến Hoàng Hậu, nàng ấy xoắn chiếc khăn tay, sau khi Hoàng Hậu tĩnh dưỡng rất thích yên tĩnh, Thái tử phi không tiện thường xuyên vào cung.

Chẳng bao lâu Lâm Hi đã đến, Lâm Hi được nuông chiều từ nhỏ, tính tình hoạt bát đáng yêu, người chưa đến nhưng tiếng cười đã truyền đến trước.

Thái Tử phi cười: - Điều gì khiến muội muội vui vẻ như vậy?  

Trước Tiếp