Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1654: Danh Và Lợi

Trước Tiếp

Lý thị đáp: - Nhị đệ muội đã tự mình đóng gói, những thứ có thể mang được điều đã bỏ vào, chắc sẽ có khoảng bốn xe hành lý lớn, đến cả đồ ăn và than củi cũng được mang theo rất nhiều.

Trúc Lan biết lần này Minh Thụy nhận nhiệm vụ này tương đối hành xác, nếu không phải vì không thể trì hoãn công việc thì cô cũng muốn để sang đầu xuân năm sau Minh Thụy mới phải đi. Nhưng bọn trẻ lại không chờ được qua mùa đông này.

Lần này tuần tra còn mang theo ngân phiếu và đồ ăn đồ dùng do Thái hậu ban cho, toàn là đồ mà Thái hậu thay mặt Hoàng Thượng tặng cho cô nhi ở các châu. Từ lúc bước vào mùa đông cuộc sống cực kỳ chật vật, bọn trẻ đang chờ đợi tiền và lương thực.

Trúc Lan nghĩ đến len, hỏi:

- Những đứa trẻ ở thôn trang có biết đan len không?

Vài giây sau Lý thị chợt hiểu ra, nói:

- Đã dạy cho bọn trẻ rồi, chỉ là khi mặc lên người rất thô ráp nên bọn trẻ đang nghĩ cách.

Trúc Lan hỏi: - Ngô Minh không nghĩ ra cách sao?

Lý thị: - Chăn nuôi mới khởi sắc năm nay thôi, Ngô Minh cũng mới bắt đầu làm.

Trúc Lan đáp “ừ", cô đã đến cổ đại rất nhiều năm nhưng không hề xem thường người xưa chút nào.

Nói chuyện một lúc, Trúc Lan thấy mệt mỏi bèn dựa đầu vào gối ngủ thiếp đi. Lý thị ra hiệu cho đám người Thanh Tuyết nhỏ giọng rồi mới cẩn thận rời khỏi căn phòng, trên đường trở lại nơi ở của mình thì gặp được Nhị đệ muội:

- Mẹ đã ngủ rồi.

Triệu Thị xoay người, nói:

- Vậy muội chờ mẹ dậy rồi tới.

Lý thị hỏi: - Muội tìm mẹ làm gì?

Triệu Thị nói: - Cũng không có chuyện gì lớn, muội nghĩ Minh Thụy sẽ đến gặp trẻ mồ côi ở các châu nên đã sửa lại một ít quần áo cũ của hạ nhân ở thôn trang. Định hỏi mẹ xem để Minh Thụy mang qua đó luôn hay là phái người đưa qua.

Lý thị nghe vậy thì nói:

- Hai ngày nữa Minh Thụy mới lên đường, tẩu cũng chuẩn bị một mớ.

Vài năm trở lại đây bông vẫn luôn khan hiếm, hạ nhân sống dựa vào hầu phủ có thể được phát bông để làm quần áo mùa đông mới, quần áo mùa đông cũ đều để dành lại, thị đang nghĩ đến việc đổi một ít vải bông lấy quần áo cũ.

 

Buổi chiều Trúc Lan biết được thật ra người có nhiều quần áo nhất không phải hạ nhân mà là các chủ tử của Chu gia, tiếc là không thể mang đi quyên góp vì chất liệu làm quần áo không thích hợp:

- Để mẹ cho người đi hỏi Vinh hầu gia.

Thanh Tuyết tự mình đi, sau đó trở về báo lại là sẽ mang quần áo đi luôn chuyến này.

Chỉ riêng áo bông cũ của hạ nhân Chu gia đã chất đầy hai xe. Đương nhiên không lấy không áo bông cũ của họ mà là dùng vải để đổi, ai không cần vải thì lấy tiền. Ban đầu những hạ nhân bảo không cần nhưng Trúc Lan kiên trì mãi họ mới nhận.

Ngày Minh Thụy lên đường, Chu Thư Nhân vừa lên triều, Lý Chiêu sáp lại, nói:

- Ngươi đúng là biết tính toán cho các cháu trai của mình.

Trong lòng Lý Chiêu, Chu Thư Nhân đã trải sẵn đường cho cháu trai mình hết rồi!

Chu Thư Nhân biết rõ từ khi Hoàng Thượng và đám người Ôn lão đại nhân đi thăm bọn trẻ, kinh thành có rất nhiều người nhìn chằm chằm mấy cái thôn trang ở Kinh Giao. Các học sinh vào thôn trang đi lại khiến những người nhạy bén nhận ra rằng một khi bọn trẻ ở thôn trang Kinh Giao xuất sư sẽ xảy ra biến hóa.

Vinh Ân Khanh và Minh Thụy đi tuần tra không phải chuyện gì bí mật, nếu không phải trước đó có đại hôn của Thái Tử thì đã sớm được lam truyền rộng từ lâu rồi.

Chu Thư Nhân không lên tiếng, Lý Chiêu tiếp tục nói:

- Ngươi bỏ cái thói hiểu rõ mà giả vờ hồ đồ ấy đi.

- Cháu trai của ta thường xuyên đến thôn trang dạy trẻ mồ côi học, không dẫn cháu ta theo thì dẫn ai?

Lý Chiêu thầm nghĩ vậy cũng là do Chu Thư Nhân sắp đặt, ông ta tin rằng đây là kế sách của Chu Thư Nhân bèn hạ giọng nói:

- Mấy năm nay quan hệ giữa ta và ngươi cũng không đến nỗi nào đúng không?

Chu Thư Nhân che lương tâm lại, gật đầu: - Thì?

Lý Chiêu cười: - Đứa cháu thứ tư con của chính thất nhà ta cũng là tú tài, ngươi xem cháu trai của ngươi ra kinh tuần tra cùng Vinh hầu gia thì cháu trai ta qua đó dạy học vài buổi được không?

Chu Thư Nhân: “...”

Người này còn mặt dày hơn cả anh.

Lý Chiêu cũng nôn nóng lắm, Thái Tử đã cử hành đại hôn rồi, Lý gia của ông ta không có ý định vào hậu trạch của Thái Tử, ông ta phải lo cho đời sau của mình. Kinh thành có quá nhiều kẻ khôn ngoan, ông ta tuyệt đối không xem thường sự vô liêm sỉ của đồng liêu. Nếu không mở miệng sớm thì ông ta sẽ hối hận mất.

Chu Thư Nhân vẫn không lên tiếng, trong đầu đang suy nghĩ, anh biết Lý Chiêu ỷ vào tình nghĩa đôi bên mà lên tiếng trước, sau đó sẽ càng có nhiều người đến tìm anh:

- Thôn trang đó giờ do phu nhân ta quản lý.

Ánh mắt Lý Chiêu sáng lên: - Đa tạ.

Chu Thư Nhân nhìn Lý Chiêu vội vã rời đi, tiếp tục chậm rãi bước đi.

Lâm đại nhân tiến lên: - Bá phụ.

Chu Thư Nhân cười: - Ngươi đến vì Minh Thụy hả?

Lâm đại nhân cười gật đầu, nói:

- Đúng vậy, hôm nay là ngày Minh Thụy khởi hành.

Chu Thư Nhân có ấn tượng tốt với nhạc phụ của Minh Thụy, sau khi Chu gia và Lâm gia đính ước, có người làm ngự sử, mấy năm nay Lâm gia đã giúp anh rất nhiều:

- Ta đã phái Thận Hành đi theo Minh Thụy.

Anh nghĩ gì đó rồi lại nói thêm:

- Xung quanh Vinh hầu gia có người, an toàn của bọn họ không thành vấn đề.

Lâm đại nhân yên tâm, ông ấy cũng muốn tự mình đến hầu phủ nhưng lại cảm thấy quá phô trương, ông ấy vui vì con rể có chuyện để làm, trong lòng cảm thán Chu hầu gia thực sự dốc lòng vì cháu trai.

Chu Thư Nhân nói: - Ta nhớ hình như con trai thứ ba của ngươi là cử nhân, hiện tại đang ở nhà hả?

Lâm đại nhân: - Đúng vậy, đứa trẻ này không thích hợp làm quan.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Ta nghe Minh Thụy nói nó thích tính toán.

Anh nhớ rõ như vậy là vì đứa nhỏ này đã từng nhờ Minh Thụy mượn sách mà Trúc Lan sửa đổi lại.

Lâm đại nhân kinh ngạc, hỏi:

- Minh Thụy còn nói với ngài điều này sao?

Chu Thư Nhân nói: - Ngươi có thể cho hắn đến thôn trang thử xem.

Lâm đại nhân hiểu ý, trong lòng vui mừng nói:

- Sau khi xuất cung ta sẽ phái người về phủ ngay.

- Ừ.

  -

Chu hầu phủ

Trúc Lan bất ngờ khi phu nhân của Binh Bộ thượng thư đến chơi. Hai nhà có quan hệ không tệ nhưng cũng chỉ dừng lại ở Thư Nhân và Lý Chiêu mà thôi, nữ quyến không mấy thân thiết nên Trúc Lan và vị phu nhân này chỉ có quan hệ xã giao.

Hôm nay đích thân đến cửa cũng quá đột ngột, sau khi nghe được mục đích đến đây Trúc Lan cười nói:

- Thôn trang có nhiều trẻ con, đúng là cần một người thầy. Nếu công tử Lý phủ muốn đi thì ta sẽ cho gã sai vặt đi dẫn đường.

Phu nhân của Lý đại nhân không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy:

- Phu nhân không kiểm tra gì sao?

Trúc Lan cười rõ ràng hơn, nói:

- Không cần, đến thôn trang sẽ có người sắp xếp. Nhưng ta cũng xin nói trước, nếu như không thích hợp làm thầy thì ta cũng không có cách nào.

Lý phu nhân nói: - Ta hiểu được.

Trúc Lan tiễn Lý phu nhân đi, khẽ nói:

- Ai cũng muốn tham dự vào.

Có người vì danh vọng, có người vì lợi ích. Phát triển được như lúc này, cô vui vì Hoàng Thượng rất coi trọng giáo dục, thôn trang như trở thành một trường học thực thụ, không biết cô có thể ngồi vững ghế quản lý này không.

Buổi chiều, Chu Thư Nhân tiến cung, nói đùa nói về chuyện Lý Chiêu:

- Thôn trang vẫn luôn được nương tử của thần quản lý, thần tôn trọng nương tử nên bảo Lý Chiêu đi hỏi nương tử của thần.

Gần đây tâm trạng của Hoàng Thượng rất tốt, nghe được lời này thì nói:

- Mũi thính như chó ấy.

Chu Thư Nhân:

- Ngài có quyết định rồi sao?

Hoàng Thượng xoay chuỗi ngọc: - Vẫn chưa vội.

Tuy ngoài miệng nói không vội nhưng thực ra ngài đã quyết định rồi. Ngài sẽ định kỳ nghe báo cáo của thôn trang, bọn trẻ được dạy dỗ càng ưu tú thì ngài càng có nhiều cảm xúc trong lòng.

Chu Thư Nhân lại nói chuyện mình đã nói với Lâm gia:

- Đứa trẻ kia rất giỏi tính toán, thôn trang cần có một người thầy giỏi toán.

Hoàng Thượng không để ý đến điều đó, ngài nghĩ đến cô nhi viện hoàng thất, trong lòng trăn trở mấy bận, sau khi hoàn hồn mới nói:

- Ta nghe Thái Tử nói một số việc.

Chu Thư Nhân sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại:

- Thái Tử sẽ không nhiều chuyện đâu.

Hoàng Thượng ho khan một cái, quả thực Thái Tử sẽ không nhiều chuyện, nhưng ngài biết được Thái Tử đang tra xét ai, ngài nói:

- Đúng là khiến trẫm cảm thấy ngạc nhiên.

Chu Thư Nhân cạn lời:

- Dạo này Hoàng Thượng không bận sao?

Hoàng Thượng bận chứ, ngày nào cũng có chuyện xử lý không xong, buổi sáng dậy sớm, đêm đến ngủ muộn.

- Trẫm cũng cần được thả lỏng.

Chu Thư Nhân: “...”

Vậy nên nhà anh thành niềm vui của Hoàng Thượng à?

Trước Tiếp