Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâm Hi bước lên, hỏi:
- Tranh sơn thủy hả?
Ngọc Văn gật đầu, đáp:
- Đúng vậy, là bức tranh sơn thủy này.
Chưởng quầy hớn hở ra mặt, nói:
- Tiểu nhân nhận được lời nhắn của huyện chúa liền giữ lại không trưng bày, mời huyện chúa đi lối này ạ.
Ngọc Văn bước tới cẩn thận chiêm ngưỡng bức tranh, là tác phẩm mới của Lưu tiên sinh, vị danh gia này luôn rất được lòng giới quyền quý, nàng ấy nói:
- Phiền chưởng quầy cho vào hộp, ta sẽ mang về.
Chưởng quầy cười rạng rỡ:
- Vâng vâng, tiểu nhân sẽ đóng gói ngay lập tức.
Đại nha hoàn của Ngọc Văn cầm túi tiền, đi theo gã sai vặt trong phòng ra ngoài thanh toán.
Lâm Hi nhìn túi tiền, trông dáng vẻ không hỏi giá của biểu tỷ thì càng hâm mộ hơn. Ai có thể ngờ được trong túi của Lâm Hi quận chúa còn không có nổi mười lượng bạc chứ!
Đại nha hoàn quay về, tự tay nhận lấy chiếc hộp trong tay chưởng quầy. Ngọc Văn cười nói:
- Phiền trưởng quầy rồi.
Chưởng quầy: - Để tiểu nhân tiễn huyện chúa.
Lâm Hi lên tiếng: - Tỷ không xem những bức tranh khác sao?
Đôi mắt của chưởng quầy sáng lên, nhìn huyện chúa với ánh mắt đầy mong đợi.
Ngọc Văn lắc đầu: - Không.
Ngọc Văn ra ngoài chỉ để mua tranh, mua xong rồi về phủ nghỉ ngơi tốt biết bao, nói chuyện mấy câu đã ra khỏi phòng, nhưng nàng ấy bỗng nhiên dừng bước.
Lâm Hi thắc mắc:
- Sao tỷ lại không đi tiếp?
Ngọc Văn ho khan một cái, nói:
- Thật ra xem tranh một lúc cũng được.
Lâm Hi: “???”
Khi nhìn thấy Cố Thăng đang ngắm tranh ở dưới lầu, Lâm Hi: “!!!”
Chưởng quầy không hề hay biết, hồ hởi nói:
- Để đích thân tiểu nhân giới thiệu.
Ngọc Văn xua tay, nói:
- Không cần, chưởng quầy hãy đi làm việc cần làm đi. Ta và biểu muội tự xem là được rồi.
Chưởng quầy bắt được trọng điểm, “biểu muội”. Ông ta chỉ muốn vả cho mình một cái, sao ông ta lại ngu như vậy, không nghĩ đến Lâm Hi quận chúa?
Chưởng quầy vội nói:
- Bái kiến quận chúa.
Lâm Hi không hề để ý:
- Ông đi làm việc của mình đi.
Lần này chưởng quầy không dám nói nhiều nữa, để lại một tiểu nhị rồi mới rời đi.
Cố Thăng đến đây cùng Ngô Thế Hằng, y đến đây chỉ để xem, tranh ở tiệm tranh không rẻ, y không nỡ mua nên chỉ trơ mắt nhìn phò mã tương lai vừa nói chuyện vừa mua hai bức tranh.
Ngô Thế Hằng đột nhiên kéo tay áo Cố Thăng, nói:
- Lâm Hi quận chúa và An Hòa huyện chúa.
Cố Thăng nhìn theo tầm mắt của Ngô Thế Hằng, đó chính là An Hòa huyện chúa. Huyện chúa mặc một bộ váy màu đỏ tươi, khiến y nhớ lại lần đầu gặp mặt.
Ngô Thế Hằng nhận ra có điều gì đó không đúng, tuy hắn thích chơi nhưng rất có đầu óc. Nếu không đã không tài nào đỗ tiến sĩ dưới sự chiều chuộng của cha mẹ. Hắn cũng là người biết cách cư xử, cứ nhìn qua lại giữa Cố Thăng và An Hòa huyện chúa.
Lâm Hi đã đi tới, nói:
- Tỷ phu tương lai.
Ngô Thế Hằng nghe vậy liền cảm thấy thoải mái:
- Gần đây quận chúa có tiến cung không?
Lâm Hi: - Có, ta mới vào cung hôm qua.
Ngô Thế Hằng ho nhẹ:
- Ta vừa mua hai bức tranh, cảm thấy khá tốt nên định tặng cho công chúa.
Lâm Hi: - Không thành vấn đề, ngày mai ta có tiến cung sẽ mang vào luôn.
Ngô Thế Hằng vội vàng cảm ơn:
- Cảm ơn quận chúa.
Vị hôn thê là công chúa vừa có ưu điểm vừa có nhược điểm, ưu điểm là tặng quà thì không có ai dám nghị luận, hắn có thể tặng một cách quang minh chính đại, nhược điểm là rất khó để gặp được công chúa. Bởi hắn không thể thường xuyên tiến cung thỉnh an!
Cố Thăng nắm chặt mấy đầu ngón tay, hỏi:
- Huyện chúa đến đây mua tranh sao?
Ngọc Văn cười: - Đúng vậy, là một bức tranh sơn thủy. Cố đại nhân cũng đến mua tranh sao?
Cố Thăng: - Ta đi cùng Ngô công tử.
Ngô Thế Hằng nghe nhắc đến mình, cười nói:
- Cố ca chỉ thích ở nhà, nếu không ai mời thì Cố huynh sẽ chỉ ở nhà vẽ tranh. Hôm nay ta mời huynh ấy đi theo để tư vấn.
Cố Thăng cảm thấy không còn lời nào để nói. Nào cần đến y tư vấn, y còn chưa thưởng thức xong thì vị này đã mua rồi.
Ngọc Văn lên tiếng:
- Tranh của Cố đại nhân đúng là không tệ.
Ngô Thế Hằng: - Ta cũng thích tranh của Cố Huynh vẽ, đặc biệt là những bức tranh hoa mai.
Cố Thăng mất tự nhiên ngoảnh mặt đi, không dám tiếp tục nhìn váy đỏ của huyện chúa nữa. Dạo gần đây những bức tranh hoa mai của y đã có thêm nhân vật, y không dám vẽ hoàn chỉnh mà giấu nhẹm đi. Đầu ngón tay của y khe khẽ bấm vào lòng bàn tay, hỏi:
- Huyện chúa có thích tranh hoa mai không?
Nụ cười trên mặt Ngọc Văn càng tươi hơn, đáp:
- Thích.
Cố Thăng quay đầu lại nhìn, trong mắt cũng hiện lên nụ cười.
Thời gian một chén trà nhỏ trôi qua, Ngọc Văn và Lâm Hi rời khỏi tiệm tranh. Ngô Thế Hằng không nhịn được nhỏ giọng hỏi:
- Chắc huynh không có ý gì đâu nhỉ? Không phải ta muốn đả kích huynh, nhưng trong kinh thành này có rất nhiều người muốn cưới được huyện chúa mà huynh lại không có bất kỳ ưu thế nào.
Cố Thăng: - Ừ.
Ngô Thế Hằng bối rối, chỉ cho hắn một chữ “ừ” là có ý gì?
Chu hầu phủ
Trúc Lan đã nhận được bức tranh, hỏi:
- Bao nhiêu tiền?
Ngọc Văn đưa hai ngón tay ra:
- Hai trăm lượng.
Trúc Lan vừa nghe đã biết tiệm tranh không cần chào giá nhiều:
- Bà nội rất thích bức tranh này.
Ngọc Văn: - Bà nội thích là được.
Trúc Lan thấy Lâm Hi không ngừng làm mặt xấu, cô hỏi:
- Hai đứa gặp được ai ở tiệm tranh? Để bà nội đoán xem nào. Cố Thăng phải không?
Lâm Hi giơ ngón tay cái lên:
- Bà ngoại liệu sự như thần.
Trúc Lan ngạc nhiên:
- Quả nhiên là có duyên phận.
Cô biết lần này không phải do cháu gái ủ mưu, nhưng vẫn có thể gặp gỡ thì đúng là có duyên phận rồi.
Thoắt cái đã đến ngày đại hôn của Thái Tử, quy trình đại hôn của Thái Tử tương đối rườm rà. Trong ngày này, đâu đâu trên đường phố cũng được treo những dải vải đỏ, địa vị của Thái Tử càng thêm vững chắc, tiệc chiêu đãi hôm nay càng náo nhiệt. Các quan viên Lễ Bộ vô cùng căng thẳng, cho đến khi tất cả kết thúc không có sự cố gì thì mọi người mới có thể yên tâm.
Ba ngày sau đại hôn của Thái Tử, Hoàng hậu mới các mệnh phụ tiến cung để giới thiệu Thái tử phi. Trúc Lan phải mặc trang phục cáo mệnh.
Hoàng cung
Trúc Lan vào gặp Thái tử phi – Thượng Quan Giai, Thái tử phi ngồi cạnh Hoàng Hậu, mọi người chào hỏi, rồi được Hoàng hậu ban cho ngồi xuống.
Đã một thời gian chưa gặp Hoàng Hậu, mọi người đều nói thần sắc của Hoàng Hậu rất tốt. Hoàng Hậu cầm lấy tay Thái Tử phi, nói:
- Thái Tử đã thành thân rồi, Giai nhi lại hiếu thảo. Sau này bổn cung không cần lo lắng nhiều cho Thái Tử nữa, tình cảm của đôi trẻ thắm thiết, bổn cung rất vui, cho nên tinh thần mới phấn chấn hơn.
Trúc Lan nhìn nhóm các mệnh phụ, Hoàng hậu nói chuyện quá đỗi thân mật khiến sắc mặt của một số người bắt đầu có những biểu cảm hơi lạ.
Hoàng Hậu nói tiếp:
- Bổn cung chỉ mong đôi phu thê trẻ bọn chúng chung sống hài hòa, sớm sinh cho ta một đứa cháu trai.
Thái tử phi luôn bày ra vẻ thong dong cũng hơi đỏ mặt, nói:
- Mẫu hậu...
Nụ cười của Hoàng Hậu càng sâu sơn, ánh mắt rơi vào bụng Thái Tử phi rồi lại liếc nhìn những mệnh phụ phu nhân mặt đang biến sắt.
Trúc Lan nhàn nhã uống trà, hôm nay cô đến đây để xem diễn kịch. Thái Tử vừa mới thành thân đã có người chộn rộn rồi, địa vị của Thái Tử ổn định khiến bọn họ đều để ý đến vị trí trắc phi.
Trúc Lan nhìn Hoàng Hậu, lời nói hôm nay phỏng chừng là do Thái Tử đề nghị. Cô lại chuyển tầm mắt thoáng nhìn sang Thái tử phi, làm Thái tử phi cũng không dễ. Sau đó thu hồi ánh mắt, may mắn những tranh đấu này không liên quan gì đến Chu gia.
Trúc Lan ra cung về nhà, Lý thị đón cô ở cửa:
- Mẹ, mẹ có mệt không?
Trúc Lan: - Ngồi mãi cũng không thấy mệt, sao con lại đợi ở cửa?
- Con dâu lo lắng cho mẹ, không tài nào ngồi yên ở nhà sau được.
Trúc Lan cảm thấy ấm áp trong lòng:
- Về phòng rồi nói.
Trở về nhà chính, Trúc Lan thay đồ cáo mệnh ra, ra hiệu cho Lý thị ngừng làm việc, ngồi xuống nói chuyện. Lý thị hỏi:
- Mẹ, hôm nay mời các mệnh phụ phu nhân vào cung không xảy ra chuyện gì chứ?
Trúc Lan: - Không có gì, Hoàng Hậu răn dạy vài câu thôi.
Lý thị: - Thái Tử vừa mới cử hành đại hôn, không cố kỵ Thượng Quan gia chút nào.
Trúc Lan khẽ nói:
- Chỉ cần vào được hậu viện của Thái Tử, sớm muộn gì cũng sẽ đắc tội thì cần gì phải cố kỵ. Hôm nay Hoàng Hậu răn dạy, đồng thời truyền đạt lại ý của Thái Tử nên kinh thành sẽ bình yên được một thời gian.
Lý thị: - Bình yên là được.
Trúc Lan hỏi:
- Đã sửa soạn hành lý cho Minh Thụy xong chưa?